TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHÀ LÀ GÌ?

Ngôi nhà là tổ ấm do vợ chồng chung tay dệt nên những ước mơ, tổ ấm buồn vui lẫn lộn.

Nhà không phải là một khái niệm đơn giản. Nhà là tế bào nhỏ nhất của xã hội, là thế giới của hai con người nương tựa vào nhau qua cơn mưa gió…

Một ông chủ giàu có đang say xỉn bên ngoài biệt thự của anh ta. Nhân viên bảo vệ của anh ta đã đỡ anh ta dậy và nói:

“Thưa ông, để tôi giúp ông về nhà!”

Ông chủ lắc lư cái đầu và nói:

“Nhà? Tôi có nhà không?”

Người bảo vệ khó hiểu chỉ vào căn biệt thự cách đó không xa:

“Đó không phải là nhà của ông sao?”

Ông chủ ngắt lời và đáp:

“Chà, đó không phải là nhà của tôi, đó chỉ là một cái lồng chim. Đó không phải là nơi thiên đường của tôi.”  

Chim ngoài lồng muốn ở, chim trong lồng muốn bay ra ngoài.

Nhà là nơi nói về tình yêu, là nơi có tổ ấm. Nếu không có tình yêu, nhà là một cái vỏ rỗng đẹp đẽ.

Là một tiến sĩ công nghệ sinh học, một đại gia giàu có. Nhưng thực tế anh ta không xứng đáng với thuật ngữ: “Đàn ông là trụ cột của gia đình.”

Anh ta là một kẻ phản bội vợ, một người cha đánh mất lòng tin của con cái.

Thường thì khi đàn ông ở độ tuổi U60, quan điểm của họ là coi trọng nhân cách hơn bất cứ thứ gì khác. Người lớn tuổi họ coi trọng nhiều nhất về nhân cách, đó là sự khôn ngoan của tuổi tác.

Nhưng đối với người đàn ông này thì khác, ở tuổi U60, nhưng khách sạn, sân golf và bồ nhí là thiên đường của anh ta…

Hãy cứ tưởng tượng, khi anh ta về nhà, trong không gian đó, chiến tranh lạnh với vợ.

Cùng một chiếc giường và những giấc mơ khác nhau, và diện mạo khác nhau, thì “nhà” sẽ không phải là nhà, không phài là nơi mơ ước của anh ta.

Người yêu bé nhỏ của anh ta là một cô gái trẻ 25 tuổi, nỗi tiếng là một cô gái ngoan hiền, ngây thơ. Với cái lớp vỏ bọc ngây thơ đó, cô đã âm thầm làm người tình bé nhỏ của đai gia U60, để được siêu xe, nhà sang, đồ hiệu. Cho đến khi hình ảnh của hai người được tung trên mạng, đã khiến nhiều người ngã ngửa.

Trong khoảng thời gian này, hai đứa con của anh ta tỏ ra chán chường, không muốn đến trường vì bạn bè xì xầm.

Bạn biết đấy! trẻ em cần được hạnh phúc để thúc đẩy đứa trẻ thành công trong tương lai. Vì thế là cha mẹ, chúng ta luôn cố gắng hết sức vì hạnh phúc của con cái.

Đứng trên sân thượng, nhìn thấy chồng đang xay xỉn bên kia đường. Người vợ buông tiếng thở dài. Đêm nay, trăng thở dài yêu thương, mộng say theo gió thoảng …

Người vợ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Một vài ngôi sao tô điểm thêm vẻ đẹp của màn đêm. Cô nhìn chằm chằm với ánh mắt trìu mến. Nếu gió biết, đó là suy nghĩ sâu sắc nhất của cô trong đêm vắng.

Gió nhẹ, trăng tròn, lòng mềm, khiến cô nhớ về quá khứ. Một quá khứ dịu dàng, lãng mạn… Họ cùng nắm tay nhau đi dạo quanh trên những con đường thơ mộng. Quá khứ là quá khứ, nhưng nó vẫn còn đó ngày hôm nay, phải không? Cô và anh đều có tương lai tốt đẹp. Và hai đứa con xinh xắn là báu vật quý giá nhất trên đời này.

Thôi thì hãy ném đi mọi ưu phiền, mọi nỗi buồn để gió thổi bay đi.

Trăng yêu thì nồng, nhưng tình thì đắng. Tình trăng non bền chặt mà kiếp ân tình sao qúa đắng cay.

Đang suy nghĩ thì một tiếng động đã làm cô giật mình và quay lại. Anh ấy đã về nhà và bước ra sân thượng. Người vợ thờ ơ liếc nhìn về phía chồng, rồi nhẹ nhàng quay người bước vào bên trong.

Bỗng nhiên, anh ta có cảm giác như có một vết xước sâu trong tim và nỗi đau kinh hoàng. Và chắc hẳn trong trái tim của cô ấy cũng có nhiều nỗi đau sâu thẳm và nhiều vết sẹo.

Anh ta bước vào phòng ngủ và nhìn chằm chằm vào người vợ. Cô ấy nói lớn tiếng:

“Tôi yêu cầu anh bước ra ngoài và giữa chúng ta không còn gì để nói.”

Tuy nhiên, không có âm thanh nào thốt ra từ anh, anh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh vợ.

Người vợ bật khóc, từng giọt lệ rơi ràn rụa trên đôi má, như thể trái tim cô ấy rơi vào một tầng sâu băng giá.

Cô sẽ quên anh ta vĩnh viễn, trái tim của cô ấy thật sự là như vậy. Và chính trái tim của cô đã vỡ thành từng mảnh.

Bất chợt, anh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của cô, hôn nhẹ nhàng rồi lẩm bẩm:

“Anh xin lỗi em, anh thật sự đã sai, mong em tha thứ. Hãy cho anh ở lại cùng em và con của chúng ta. Anh thề là anh sẽ không bao giờ rời xa em, anh muốn ở bên em mãi mãi.”

Cô nghẹn ngào, trái tim của cô trong phút chốc cũng hiểu được rằng: Yêu nhau một đời, cãi nhau một đời, nhẫn nhịn một đời. Đó là trái tim dịu dàng của người vợ hiền.

Hãy để cho số mệnh và duyên phận sẽ không chia lìa. Nếu cô ấy là hoa, anh ta xin làm lá xanh, hoa nở và lá rơi, hoa lá tàn, nhưng họ có thể ở bên nhau mãi mãi.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIÁ TRỊ CỦA CUỘC SỐNG 

Một chàng trai gốc Việt và 2 vị bác sĩ khác đang trao đổi kết qủa sinh thiết tế bào ung thư của bệnh nhân, trong phòng thí nghiệm.

Sau đó họ bước vào phòng trực của một vị bác sĩ đang trực để trao đổi một vài vấn đề.

Ngay lúc đó, có hai người phụ nữ và một người đàn ông đang đưa một cô gái tuổi ten đến bệnh viện.

Một người đàn ông được hiểu là cha của cô gái, ông thở hổn hển và nói:
“Xin hãy cứu con tôi, cứu con tôi!”


Một vị bác sĩ trực ngồi bật dậy khỏi ghế, trong lúc đó các y tá đang đón nhận những người mới đến.
Chàng trai gốc Việt đang đứng bên cạnh bác sĩ trực và quan sát.

Người đàn ông tiếp tục nói:
“Thưa bác sĩ, con gái tôi uống thuốc với ý định tự tử. Khi mẹ cô ấy phát hiện, chúng tôi mang con gái đến đây ngay.”

Bác sĩ:

-Anh có mang theo hộp thuốc không?

Người đàn ông lấy hộp thuốc từ túi áo khoác và chỉ cho bác sĩ.
Anh ta nói:

“Con gái tôi đã uống mười lăm hoặc hai mươi viên thuốc đó.”

Bác sĩ:

-Anh có biết cô ấy uống thuốc lúc nào không?


Người đàn ông:

“Đã khoảng hai giờ.”

Khi bác sĩ xem xét các hộp thuốc một lúc lâu. Sau đó bác sĩ nhìn cô gái rồi lắc đầu.

Gia đình lo lắng, tò mò chờ bác sĩ nói gì đó, nhưng bác sĩ cứ im lặng. Chàng trai gốc Việt vẫn đứng đó và tiếp tục quan sát.

Một khoảng lặng ngắn ngủi bị phá vỡ bởi câu hỏi của người cha:

“Chúng ta sẽ làm gì, thưa bác sĩ?”

Vị bác sĩ trực cau mày lại. Anh ta ngước mắt lên và có vẻ tuyệt vọng. Anh cắn môi, lắc đầu và nói:
-Thật đáng tiếc.

Chàng trai gốc Việt liếc nhìn gia đình của cô gái. Đôi mắt của họ mở to và nhợt nhạt. Mẹ và chị của cô gái rất căng thẳng vì sợ hãi. Bất chợt, người mẹ của cô gái qùy gối xuống và ôm đầu khóc.

Người cha đang lẩm bẩm điều gì đó, sau một hồi im lặng và nhìn bác sĩ.

Bác sĩ trực nói:

-Trong trường hợp này, rất tiếc là chúng tôi không thể làm gì khác, ngoài việc hãy để bệnh nhân nằm ở đây trong vòng 1 giờ để theo dõi.

Chàng trai gốc Việt ít nhất cũng ngạc nhiên như gia đình:
“Lẽ ra nên tiến hành rửa ruột để cứu cô gái.”
Tuy nhiên, đó không phải là nhiệm vụ của cậu ấy.

Chàng trai gốc Việt đưa mắt nhìn sang cô gái. Khuôn mặt của cô gái thể hiện niềm tuyệt vọng, ánh mắt của cô ấy đang lo sợ. Dường như cô gái lo sợ cái chết đang dần ăn sâu?

Chàng trai Việt Nam đang suy nghĩ theo cách riêng của mình:
-Mỗi người sẽ nghĩ gì? Sẽ cảm thấy gì? Sẽ làm gì nếu biết mình sẽ chết trong một giờ nữa?
Làm thế nào chúng ta bỏ qua thực tế của cái chết giữa sự hỗn loạn và thủy triều của cuộc sống? Bây giờ cô gái này chắc hẳn đang nghĩ về quá khứ của mình, bạn bè, gia đình của mình. Hoặc những kế hoạch của mình trong cuộc sống chưa hoàn thành. Cô gái này dường như đã mất khả năng suy nghĩ đúng đắn về cách sử dụng một giờ cuối cùng của mình.
Mặt khác, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Trong khi người thân của bệnh nhân đang lo sợ cho cái chết của cô gái.

Cha của cô gái lặp lại câu hỏi của mình với vẻ nài nỉ:
“Bác sĩ có thể cứu con gái tôi được không? Không có hy vọng gì sao?”

Bác sĩ bước đến gần bệnh nhân đang nằm trên chiếc băng ca. Vị bác sĩ nói:
-Điều gì đã xảy ra để cô gái này phải nổ lực tự sát? Thật đáng tiếc. Hãy để cho cô ấy chứng kiến sự đau khổ của đấng sinh thành của mình như thế nào, khi họ nghĩ rằng cái chết của con gái mình đang kề cận.

Một cô gái chỉ 17 tuổi, còn rất trẻ. Tuổi 17 của nhiều ước mơ và hy vọng. Dù có khó khăn đến đâu, thì cũng vẫn cứ trỗi dậy trong mình sức sống tiềm tàng và vươn lên mạnh mẽ. Cố gắng tự mình bước qua những thử thách của tuổi trẻ cuộc đời một cách cứng cáp nhất.

Con người không già đi theo sự tích lũy của thời gian, mà sẽ suy tàn nếu tâm lý thiếu lý tưởng. Mặc dù thời gian làm tăng nếp nhăn trên da, nhưng chỉ khi nhiệt huyết nguội đi, tinh thần mới héo mòn và chai sạn.

Bác sĩ trực quay lại nhìn vào mắt chàng trai gốc Việt và nói:
-Bạn thấy không, ngay cả khi các bệnh nhân lớn tuổi cũng phải vật lộn để sống sót thêm chút nữa, trong khi cô gái trẻ này mới mười bảy tuổi và đang định tự tử. Hãy để cho cô ấy tự hiểu; chết là gì, sống là gì? Để cô ấy nhận ra giá trị của cuộc sống. Bao nhiêu nỗi đau gây ra cho gia đình cô ấy!
Hơn nữa, hãy để cô ta nhớ đến đấng sinh thành, đã từng làm người hầu của cô ấy ngay từ tấm bé… Tất nhiên cái chết là hậu quả thương tâm để lại cho cha mẹ và người thân.

Nói xong, bác sĩ trực đưa các lọ thuốc cho chàng trai Việt xem. Bác sĩ trực mỉm cười, chàng trai gốc Việt cũng mỉm cười theo.

Đối mặt với thực tế của cái chết khiến cô gái sợ hãi, cô ta đã cẩn thận lắng nghe những gì bác sĩ nói chuyện. Cô ta có vẻ hối hận, cô thốt lên:
“Tôi không muốn chết, bác sĩ ơi hãy cứu tôi.”

Ngay lúc đó, chàng trai Việt quay sang nói với cô gái:
-Bạn sẽ không chết đâu. 

Chàng trai gốc Việt mỉm cười và chỉ vào những hộp thuốc và nói tiếp:
-Các thành phần là thuốc vitamin, thuốc giảm ho và thuốc long đờm.

(Ảnh chàng trai gốc Việt)



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGẮM CẢNH VEN HỒ

Vào buổi chiều, tôi đi dạo ven hồ trong xóm nhà tôi là một thú vui và thư giãn. Màu nước hồ dưỡng mắt, dưỡng tâm hồn. Nhai lại vẻ đẹp trong cảnh vật, hồi tưởng và lĩnh hội vẻ đẹp của dòng suy nghĩ tự do. Cuộc đời lấp lánh như nước hồ, đa cảm như gió chiều.

Nước hồ có vạn vật trong đó, mây bơi trên trời, hàng cây khô bắt đầu xanh lá vào cuối tháng tư. Những con vịt trời di chuyển nhẹ nhàng trên mặt hồ phẳng lặng.

Nơi đây, bạn có thể say sưa với cảnh đẹp này và không có sự quấy rầy sự bình yên của trái tim.

Chúc bạn ngày 1 tháng 5 tốt đẹp!

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

NẾU BẠN TỰ HÀO VỀ NHỮNG ĐIỀU VĨ ĐẠI CỦA ĐẤT NƯỚC NGA.

HÃY ĐỂ TÔI KỂ CHO BẠN NGHE MỘT CÂU CHUYỆN:

*Mỗi khi bạn tự hào về vũ điệu balê vĩ đại của nước Nga.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về một cô gái trẻ đã bị lính Nga hãm hiếp, và sau đó lính Nga đã cắt cổ cô ấy bằng chiếc cưa máy mà chúng đã lấy trong nhà của người dân tại Mariupol. Đã có hàng trăm phụ nữ Ukraine đã bị lính Nga cưỡng hiếp họ ngay trước mặt con cái và người thân của họ. Đây là những gì bạn tự hào về vũ điệu balê vĩ đại của nước Nga.

*Mỗi khi bạn tự hào về nhà soạn nhạc vĩ đại của người Nga.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về một cô bé ngồi trên chiếc xe lăn, cùng với các trẻ thơ khác đã nhiều ngày sống dưới tầng hầm tối tăm để tránh bom đạn. Phụ huynh của những trẻ em này đã bị lính Nga bắn giết tại Mariupol, trong khi đó các trẻ em chỉ còn xót lại một chút thức ăn. Đây là những gì bạn tự hào về các nhà soạn nhạc người Nga vĩ đại.

*Mỗi khi bạn tự hào về bức tranh vĩ đại của nước Nga.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về những người dân Ukraine đã bị chôn vùi dưới những ngôi mộ tập thể. Những người dân này đã bị tra tấn dã man, những ngón tay và cánh tay của họ đã bị gãy trước khi họ bị chôn vùi. Có ít nhất là 410 thi thể thường dân đã bị chôn vùi tại Bucha.

Ôi! Bức tranh mà bạn tự hào về nước Nga vĩ đại, có cả chân dung của những cậu bé và những cô bế đã bị quân đội Nga thảm sát nằm la liệt trên các đường phố Bucha.

Trong số đó có một bé gái đã bị lính Nga bắn trực tiếp vào đầu. Một bức tranh mà Putin và quân đội Nga tạo ra. Đây là những gì bạn tự hào về bức tranh vĩ đại của nước Nga.

*Mỗi khi bạn tự hào về nền văn hóa Nga vĩ đại.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về những người lính Nga đã cướp tất cả những gì của người dân Ukraine. Lính Nga vơ vét mọi thứ có thể, từ máy tính, ấm đun nước, máy pha cà phê đến quần áo nam nữ, nĩa, thìa, bát đĩa, dụng cụ nhà bếp cũng trở thành chiến lợi phẩm của lính Nga, trong chiến dịch đặc biệt “dối trá”của quân đội Nga.

Đây là những gì bạn tự hào về nền văn hóa Nga vĩ đại.

*Mỗi khi bạn tự hào về biểu tượng vĩ đại của nước Nga.

Hãy để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện về ngày 14/04/2022. Chiếc tàu Moskva là biểu tượng vĩ đại đối với người Nga. Một biểu tượng của hy vọng, của sức mạnh đất nước Nga vĩ đại. Nhưng chỉ cần hai qủa tên lửa Neptune của Ukraine là hủy hoại con tàu vĩ đại đó.

Một biểu tượng hùng vĩ của đất nước Nga đã an nghĩ dưới đáy biển sâu thăm thẳm.

Với tính cách đối kháng không ngừng và khả năng ngụy trang bẩm sinh. Với sự tàn bạo của nhà lãnh đạo vĩ đại Nga, vẫn không thể đánh gục lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của người dân và quân đội Ukraine. Một thất bại nhục nhã mà quân đội Nga không dám thừa nhận. Đây là những gì bạn tự hào về biểu tượng vĩ đại của nước Nga.

Nếu những gì tôi kể đã khiến bạn thất vọng về nước Nga vĩ đại. Tôi xin lỗi bạn, nhưng vì đó là sự thật.

(Con tem mới nhất của nước Ukraine.)

FORFATTER TRAN MINH HONG

HVIS DU ER STOLT AV RUSSLANDS STORE TING.

LA MEG FORTELLE DEG EN HISTORIE:

*Hver gang du er stolt av den store russiske balletten.

Jeg skal fortelle deg en historie om en ung jente som ble voldtatt av russiske soldater, og deretter kuttet russiske soldater halsen av henne med en motorsag de tok fra folks hjem i Mariupol. Hundrevis av ukrainske kvinner har blitt voldtatt av russiske soldater foran sine barn og kjære. Det er dette du er stolt av med den store russiske balletten.

*Hver gang er du stolt av den store russiske komponisten.

Jeg skal fortelle deg en historie om en liten jente i rullestol som sammen med andre barn bodde i mange dager i en mørk kjeller for å unngå bomber. Foreldrene til disse barna ble skutt og drept av russiske soldater i Mariupol, mens barna satt igjen med lite mat. Det er dette du er stolt av med de store russiske komponistene.

*Hver gang er du stolt av det flotte bildet av Russland.

Jeg skal fortelle deg en historie om Ukrainere som ble gravlagt under massegraver. Disse menneskene ble brutalt torturert, fingrene og armene deres ble brukket før de ble gravlagt. Minst 410 sivile kropper ble gravlagt i Bucha.

Åh! Bilder som du er stolt av av det store Russland, inkludert portretter av gutter og jenter som ble massakrert av den russiske hæren, lå på gatene i Bucha.

Blant dem var en liten jente som ble skutt direkte i hodet av russiske soldater. Et bilde laget av Putin og det russiske militæret. Dette er hva du kan skryte av det flotte bildet av Russland.

*Hver gang du er stolt av den store russiske kulturen.

Jeg skal fortelle deg en historie om russiske soldater som tok alt fra det ukrainske folket. Russiske soldater plyndret alt de kunne, fra datamaskiner, vannkoker, kaffemaskiner til herre- og dameklær, gafler, skjeer, fat, kjøkkenutstyr ble også trofeer for russiske soldater. Spesiell operasjon “løgner” av den russiske hæren.

Det er dette du er stolt av med den store russiske kulturen.

*Hver gang du er stolt av Russlands store symbol.

La meg fortelle deg en historie om 14. april 2022. Russlands krigsskip Moskva er et flott symbol for russerne. Et symbol på håp, på Russlands stormakt. Men det tok bare to ukrainske Neptun-missiler for å ødelegge det store skipet.

Et majestetisk symbol på Russland har hvilt på bunnen av dyphavet.

Med en nådeløst antagonistisk personlighet og en medfødt evne til å kamuflere. Med brutaliteten til den store lederen kan Russland fortsatt ikke beseire motet og patriotismen til det ukrainske folket og hæren. Et ydmykende nederlag som den russiske hæren ikke turte å innrømme. Dette er det du er stolt av det store ikonet i Russland.

Hvis det jeg har fortalt deg har skuffet deg over det Greater Russia.

Jeg beklager, men fordi det er sant.

(Nye frimerker fra Ukraina)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẸ ƠI! MẸ Ở ĐÂU?

Tuổi thơ là một cuốn sách, và cuốn sách chứa đựng những kỷ niệm đẹp đẽ.

Tuổi thơ là một viên kẹo, và vị ngọt cuộc đời của chúng ta nằm trong đó.

Tuổi thơ là một chiếc máy ảnh, và chiếc máy ảnh có những khoảnh khắc hạnh phúc tuyệt vời. Nhưng hạnh phúc tuyệt vời này sẽ không xảy ra nếu chúng ta không có mẹ bên cạnh…

Cô gái 14 tuổi bước đi từng bước, gió hoang vu ngược lại cô. Thời tiết tháng tư bắt đầu ấm áp hơn, nhưng sương mù buổi sáng sớm khiến cô lạnh lẽo, từ từ phủ lên mọi thứ…

Mẹ ơi! Mẹ ở đâu?

Toàn thân cô co rúm người run rẩy và đôi mắt ươn ướt nhìn lên bầu trời.

Cô chỉ đứng đó, con phố hoàn toàn vắng vẻ, thành phố ma sẽ diễn tả nơi đó.

Tiếng oán than của gió, cô đã nhìn thấy những xác người chết nằm trước mặt cô, nhưng cô vẫn chưa tìm thấy được mẹ của mình nằm ở đâu?

Cô không muốn chấp nhận những gì đã xảy ra với gia đình cô, với thành phố Bucha thân yêu đã bị phá hủy. Bao nhiêu người dân vô tội đã gục ngã tại nơi đây.

Cô tiếp tục bước. “Mẹ ơi! Mẹ đang nằm ở đâu?”

“Chúa ơi! Tại sao chúa không quan tâm đến người dân Ukraine?”

Cô khóc và chỉ biết khóc …

Cô đã sẵn sàng bước qua lửa đạn, cô dũng cảm để đi tìm mẹ. Bây giờ hơn lúc nào hết, cô muốn làm điều gì đó đối với kẻ thù xâm lược.

Nhưng, những ngón tay mỏng manh của cô bé sẽ làm được những gì? Hay có thể chỉ là sự vở vụn?

Cô dừng lại, những giọt nước mắt lạnh như băng đang tuyệt vọng chảy dài trên má. Vị mặn lúc này đang dần phủ lên đôi môi khiến cô bé rùng mình.

Bỗng nhiên, một tiếng hét đau đớn truyền đến tai cô, một tiếng hét khác gào thét trong tâm trí cô. Cô chạy về phía đó mà không cần suy nghĩ thêm.

Cú sốc đã đặt sâu trong cô, khi cô nhìn thấy bọn lính Nga cưỡng hiếp một phụ nữ và đã cứa cổ cô ta. Họ thật tàn ác, họ bước qua thân thể của người phụ nữ đó và bỏ đi.

Cô gái rụt rè tiến đến gần và ngửi thấy mùi máu tươi chảy. Ngay lúc đó, khoảng vài chục người dân kéo đến và họ xác nhận người phụ nữ đó đã tắt thở.

Cô gái đông cứng trong khoảnh khắc, khi nhìn thấy những vết cắt và máu trên cơ thể người phụ nữ này đang nằm chết trong đau đớn.

Qúa khủng khiếp! Qúa tàn nhẫn! Những bà cụ đứng xung quanh bật khóc nghẹn ngào.

Sau đó, cô theo đoàn người khiêng xác người phụ nữ này đến một nơi, và ở nơi đó cô đã tìm thấy xác của mẹ mình.

Cứ ngỡ như là một giấc mơ, nhưng đó là sự thật. Sự tàn phá của chiến tranh và nỗi sợ hãi bao trùm của tuổi thơ.

Cô bé qùy xuống bên xác của người mẹ mà khóc nức nở:

“Mẹ ơi! Con nhớ mẹ nhiều lắm, con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ có biết không? Mẹ ơi!”

TIỂU SỬ TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

TIỂU SỬ TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

Tác giả Minh Hồng họ tên đầy đủ là Trần Thị Minh Hồng. Nguyên quán Nha Trang, Khánh Hòa, Việt Nam. Là người con thứ nhì trong một gia đình gồm có 6 người con, 5 gái và 1 trai.

Trần Minh Hồng học Khoa Thú-Y tại trường Cao Đẳng Nông Lâm Súc tại thành phố Bảo Lộc. Trong khoảng thời gian đó Minh Hồng rất may mắn có được cô dượng ruột là bà Trần Thị Đông và ông Lê Thanh Hà (Trưởng Phòng giáo Dục và Đào Tạo thành phố Bảo Lộc tỉnh Lâm Đồng) /Phó Giám Đốc Trường Đảng Bảo Lộc- Lâm Đồng.) Đã đào tạo thêm văn chương cho Minh Hồng trong vòng 4 năm. Minh Hồng tiếp tục học lên bác sĩ thú -y tại Hà Nội. Sau đó Trần Minh Hồng làm việc tại Xí Nghiệp Gà Thành phố Nha Trang.

Năm 1988 Minh Hồng định cư tại Oslo, Na Uy. Cô có 4 người em ruột đang sống tại Hoa Kỳ.
Cô và gia đình riêng của mình đang sống tại Oslo, Na Uy.
Minh Hồng có 2 người con, người con trai tên Đại Trần Huỳnh là nhà khoa học phòng thí nghiệm y sinh, tại Oslo.
Người con gái  tên Victoria Tran Huynh là một tiến sĩ  tâm lý trẻ gốc việt tại Oslo, Na Uy.

Sang Na Uy Minh Hồng làm việc trong Postkontor.

Minh Hồng đã từng làm việc trong ban Bầu Cử:
*Hội Đồng Tỉnh năm 2015 tại Oslo, Na Uy.
*Bầu Cử Quốc Hội ( bầu thủ tướng Na Uy) năm 2017 tại Oslo, Na Uy.
*Bầu Cử Hội Đồng Tỉnh năm 2019 tại Oslo, Na Uy.
*Bầu Cử Quốc Hội ( bầu thủ tướng Na Uy) năm 2021 tại Oslo, Na Uy.

Cô bắt đầu viết văn vào năm 2014. Viết truyện ngắn là sở thích của Minh Hồng, vì truyện ngắn là thể loại văn xuôi nó có xu hướng ngắn gọn, xúc tích và hàm nghĩa cao.

Tập truyện ngắn đầu tay: “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG” của tác giả  Minh Hồng được xuất bản tại Na Uy năm 2014 đã được độc giả đón nhận nhiệt tình.
Được giới trí thức, các nhà kinh doanh và bạn bè thân hữu gần xa ủng hộ nhiệt tình cho ngày ra mắt tập truyện ngắn đầu tay “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG” của tác gỉa Minh Hồng vào ngày 04/10/2014 tại hội trường (GRORUDSAMFUNNSHUS OSLO NA-UY) đã được thành công tốt đẹp.

Với sự hiện diện của các nhà thơ, nhà văn nỗi tiếng như: Nhà văn Lệ Tân Sitek, nhà văn Nguyễn Văn Thà, nhà thơ Cẩm Vân và nhiều nhà văn, nhà thơ khác …
Ngoài ra còn có sự hiện diện đặc biệt của chuyên gia tâm lý Nguyễn Ngọc Huấn trong buổi phỏng vấn tác giả  Minh Hồng. Chuyên gia tâm lý nhận xét như sau: Tập truyện ngắn “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG ” là một tác phẩm có kết cấu văn học rất phong phú và đa dạng, rất logic, làm cho người đọc cảm thấy hấp dẫn từ trang này đến trang khác. Tác giả  đã bộc lộ tinh thần khai thác về cuộc sống qua các cốt chuyện, tác giả đã đưa ra những thảm cảnh đặc sắc, những suy nghĩ và nhận định về cuộc sống rất hay và rất hay. Lời văn đặc sắc đã được sự khâm phục của tôi, và đây là một tác phẩm có giá trị nhân văn đóng góp vào vườn văn hóa nghệ thuật Việt Nam tại Vương Quốc Na-Uy.” Lời phát biểu của tiến sĩ tâm lý Nguyễn Ngọc Huấn.

Điều đáng mừng là có sự hiện diện của giới trí thức trẻ gốc Việt hướng về nguồn cội, đó là các nhà báo, nhà tâm lý, các bác sĩ, luật sư, các nhà kinh tế v.v…
Với sự thành công đột phá của tập truyện ngắn “NƯỚC MẮT MÙA ĐÔNG” tác giả Trần Minh Hồng đã nhanh chóng xuất bản thêm tập truyện ngắn “NGỌN GÍÓ YÊU THƯƠNG” ở tháng 02/2015.
Khi tập truyện ngắn “NGỌN GÍÓ YÊU THƯƠNG” vừa xuất bản đã được bán hết và đã tái xuất bản lần thứ 2 vào tháng 04/2015.
Tác giả  Trần Minh Hồng tiếp tục xuất bản tập truyện ngắn thứ 3
”VƯỢT QUA NỖI ĐAU” vào mùa hè 2015, và cuối năm 2015 tập truyện ngắn “VƯỢT QUA NỖI ĐAU” cũng đã tái xuất bản đợt 2.

Đến tháng 05/2017, Trần Minh Hồng đã xuất bản thêm tập truyện ngắn “TÌNH &TIỀN” tại Nhà Xuất Bản Thế Giới ở Hà Nội.
Năm 2020, tác giả Trần Minh Hồng đã xuất bản cuốn “HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ” tại Nhà Xuất Bản Thế Giới ở Hà Nội.
Năm 2021, tập truyện ngắn HOÀNG HÔN TRÊN CÂY CẦU CŨ đã được dịch giả Nguyễn Ngọc Châu dịch sang tiếng Anh và cuốn sách “SUNSET ON THE OLD BRIDGE” của tác giả Trần Minh Hồng đã được xuất bản tại  Nhà Xuất Bản Thế Giới ở Hà Nội.

Những tập truyện ngắn của Minh Hồng đã có mặt tại thư viện (Deichmanske bibliotek) trên toàn nước Na Uy (Norway.)

Tiêu chí của tác giả Minh Hồng là trách nhiệm của người cầm bút dù có viết gì thì viết,  nhưng cuối cùng cũng nên dẫn dắt ra ánh sáng và lòng thương yêu. Vì tính chất của văn chương là lan tỏa ánh sáng và giáo dục lòng thương yêu cho những thế hệ sau này, đời đời kiếp kiếp.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỞ CỬA TRÁI TIM

Một bức tường giữa hai nhà hàng xóm có một cánh cửa để đi qua lại với nhau. Nhưng cánh cửa này đã không được mở ra kể từ khi có sự cố. Đơn giản là nó đã trở thành sự tẻ lạnh giữa hai gia đình. Và cánh cửa này đã bị đóng chặt kể từ đó…

Một hôm, cô bé gái 14 tuổi rủ bạn học về nhà ông bà ngoại để chơi cầu lông. Hai cô gái đang chơi cầu lông ở sân vườn của nhà bà ngoại. Đang mãi chơi thì quả cầu lông bay qua tường cao rơi xuống sân nhà hàng xóm. Đây là quả bóng cuối cùng, hai cô bạn sẽ chơi gì nếu không có nó? Cả hai ngồi xuống với vẻ mặt buồn bã.

Cô gái nói với bạn học:

-Mình có nên qua nhà hàng xóm để nhặt bóng lên không? Đã từ lâu ông bà ngoại không giao thiệp với hàng xóm. Bây giờ đi qua xin bóng không biết họ sẽ nghĩ gì về mình? Thật ra, mình cũng ít đến nhà ngoại, cũng không gặp hàng xóm láng giềng, mình chỉ nghe bà ngoại kể rằng giữa hai gia đình có cãi nhau khá ác liệt. Từ đó bà ngoại không cho mình chơi với lũ trẻ hàng xóm, sợ lại cãi nhau thêm lần nữa.

Bạn học:

-Bây giờ chúng ta phải tìm ra một biện pháp đối phó tốt? Có thể những người hàng xóm này kiêu ngạo và vô lý. Có lẽ họ thường bắt nạt mọi người! Nếu không, tại sao họ cãi nhau với hàng xóm dữ dội như vậy?

Hai cô gái nhất thời không nghĩ ra được gì nên chỉ có thể ngồi thất thần và thỉnh thoảng nhìn lên trời xanh mây trắng.

Trong thời gian này, thỉnh thoảng cô gái vẫn nhìn chằm chằm vào bức tường cao thẳng đứng, cánh cửa rêu phong và rỉ sét từ lúc nào.

Bất chợt cô gái nảy ra một ý nghĩ: “ Tôi muốn đến đó, tôi muốn mở cánh cửa này, và nhìn thấy một khung cảnh khác của nhà hàng xóm!”

Cô gái kiên quyết đứng dậy và đi về phía cánh cửa rỉ sét phủ đầy rêu.

Cót két, cót két, cánh cửa sắt được mở ra, một tia nắng ấm từ cửa chiếu vào người cô bé, thật ấm áp.

Một cậu bé trạc tuổi cô gái bước ra khỏi cửa.

Cô gái ân cần hỏi:

“Lúc nãy chúng tôi vô tình đánh cầu lông vào sân nhà bạn, bạn có thể nhặt lại cho chúng tôi được không?”

Cậu bé mỉm cười và nhặt qủa cầu lông đưa cho cô gái.

Cậu bé nói:

“Chắc là bạn đánh cầu lông hay lắm, quả cầu lông được nâng cao và cú đập mạnh mẽ mới có thể rơi vào sân nhà tôi được chứ?”

Cô gái cười thẹn thùng và cảm ơn người hàng xóm.

Cô gái nói với bạn học:

“Có vẻ như những người hàng xóm không tệ như tôi nghĩ!”

Kể từ đó, cánh cửa rêu phong và rỉ sét này, không, chính là cánh cửa vàng son và ấm áp này, sẽ không bao giờ đóng lại …

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY SINH NHẬT TRONG CHIẾN TRANH

Họ ngồi ở nhà trong phòng khách vào một ngày của tháng hai 2022. Trời bắt đầu tối sớm hơn thường lệ. Và trời lạnh hơn vào ban ngày.

Người cha đã đóng tất cả các cửa sổ, người mẹ ngồi trên ghế nhưng không đốt lò sưởi. Họ có hai đứa con, cậu con trai 6 tuổi và cô bé gái 2 tuổi đang ngồi co ro trên sofa trong phòng khách.

Con trai hỏi mẹ:

-Mẹ ơi! Trời lạnh lắm, sao mẹ không đốt lò sưởi?

Mẹ cố gắng giải thích rằng trời chưa đủ lạnh. Nhưng con trai không hiểu gì cả, con chưa bao giờ thấy lạnh như bây giờ.

Có điều gì đó không ổn, nhưng không ai có thể thực sự cho cậu bé biết điều gì.

Ngoài trời tuyết đang rơi. Trên mặt đất bên ngoài là một lớp tuyết mỏng, phủ lên mặt đất mòn. Có lẽ mặt đất đã thấm mệt mỏi, vì nó đã chịu sự giẫm đạp. Tuy nhiên, vẫn có thể nhìn thấy những cọng cỏ xanh nhỏ xíu đang vươn mình trong đám tuyết trắng.

Đột nhiên cha và mẹ đứng lên. Mẹ ẳm con gái và ném quần áo vào con trai. Mẹ nói:

-Con phải mặc quần áo ấm vào, nhanh lên.

Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn ở bên ngoài. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Người mẹ mang theo thức ăn và bế con gái. Người cha cõng đứa con trai và mang theo những gì có thể.

Cha hét lên:

-Chúng ta phải chạy ra ngoài ngay bây giờ!

-Nhưng cha ơi! Hôm nay là ngày sinh nhật của con mà. Cậu bé nói trong nước mắt.

Cha quay từ từ nhìn mẹ. Một giọt nước mắt nhỏ chảy dài trên má của người mẹ.

Trong đôi mắt của người cha rất thương con trai của mình. Cha đặt con trai xuống và ngồi xổm nhìn con. Cha nắm lấy tay con trai thật chặt và nói:

-Tất nhiên, tất nhiên rồi, cha xin lỗi. Chúc mừng sinh nhật con trai.

Mẹ bước đến và xoa nhẹ vào đầu con trai:

-Chúc mừng sinh nhật con trai. Người mẹ nói trong khi đứa con gái đang ngủ trên tay mẹ.

Họ chạy ra ngoài. Mẹ ẳm con gái, cha cõng con trai trên lưng, họ mang theo một ít thức ăn và vài thứ cần thiết.

Cha ơi! Tại sao chúng ta chạy? Có chuyện gì vậy cha? Cậu bé hỏi, nhưng không nhận được một câu trả lời nào từ cha.

Cậu bé có cảm giác tồi tệ rằng một điều gì đó đáng sợ đã xảy ra, và nó sẽ trở nên tồi tệ hơn. Cậu bé khóc và khóc.

Em gái nhìn thấy anh trai đang khóc, cô bé cũng oà khóc theo anh của mình.

Điều gì thực sự đã xảy ra? Họ chạy qua một khu rừng. Qua mọi cỏ cây, qua những con suối. Lúc này họ đã xa thành phố, nhưng họ vẫn nghe thấy tiếng nổ yếu ớt từ thành phố.

-Thôi nào, sắp đến rồi. Con có thể đi bộ được rồi nhé. Người cha nói và đặt con trai xuống, rồi quay sang ẳm đứa con gái cho vợ của mình.

Người mẹ nắm tay con trai và nói:

-Cố gắng lên con nhé.

Họ tiếp tục bước đi trong im lặng trên bãi lầy. Đôi bàn chân lạnh buốt, nó lạnh hơn bao giờ hết.

Cậu bé sợ hãi, lạnh, ướt và mệt mỏi. Người mẹ đã thấm mệt. Mẹ ngồi xuống một tảng đá và phải cho con gái uống sữa.

Người mẹ rất đẹp. Cô ấy có mái tóc dài, xõa qua bờ vai hơi rộng. Cô ấy hầu như luôn mỉm cười. Nhưng bây giờ cô ấy rất buồn.

Người cha là một người đàn ông cao to, khỏe mạnh và đẹp trai.

Trên thực tế, anh ấy chưa bao giờ đến quán bar. Anh ấy thực sự là một người đàn ông tốt. Anh ấy mặc một bộ đồng phục màu xanh ô liu trông rất đẹp và mạnh mẽ. Anh lấy ra một ít thức ăn và nước uống cho con trai.

Sau đó họ tiếp tục đi một quãng đường dài, họ đã đến nơi. Đó là nơi một bức tường đá. Có một đống lửa lớn ở đó và nhiều người đang ngồi xung quanh. Họ ngồi đợi xe đến để đưa họ chạy trốn khỏi đất nước.

Tối hôm đó, người cha lấy ra một túi nhựa có đựng một chiếc ô tô đồ chơi nhỏ.

-Tặng sinh nhật con trai. Người cha nói.

Cậu bé:

-Ồ! Đẹp lắm cha ơi, con cảm ơn cha.

Người mẹ định mở lời thì đột nhiên mọi người bắt đầu hát bài hát chúc mừng sinh nhật. Tất cả những người có mặt ở đó, trẻ em và người lớn.

Vào thời điểm buổi tối đến, cậu bé đã làm quen được nhiều bạn.

Có những trẻ em, con trai và con gái cùng lứa tuổi với cậu bé.

Không ai trong các bé biết điều gì đang thực sự xảy ra.

Cho đến khi họ được đưa lên xe, những người cha, những người anh trai lớn không được theo cùng. Họ phải ở lại đất nước Ukraine để chiến đấu. Tiếng khóc đưa tiễn của người đi và người ở lại, nghe xót xa qúa. Tiếng khóc của trẻ thơ và tiếng gọi cha ơi! Như xé nát cả ruột gan.

Khi bình minh đến, họ đã ở bên kia biên giới. Họ phải chạy trốn khỏi đất mẹ bị bom đạn.

Hiện tại họ đã an toàn. Nhưng họ rất lo lắng cho người thân còn ở lại.

Lo lắng cho người chồng, người con đang chiến đấu. Và họ cũng không biết khi nào sẽ trở lại quê hương.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA ANH NÓI!

Anh là gió, cơn gió nhẹ nhàng.

Anh là mây, mây trôi chậm rãi.

Anh là nước, dòng nước lặng lẽ.

Anh là núi, là núi vô biên…

Nếu em bằng lòng, anh sẵn sàng làm cơn gió nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn em!

Nếu em bằng lòng, anh sẽ là đám mây trôi chậm rãi, sẽ là chỗ dựa cho em!

Nếu em muốn, anh sẽ là dòng nước lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ em!

Nếu em muốn, anh sẽ yêu em vô bờ bến giống như sông liền núi!

Thế rồi giấc mơ đẹp đã bị phá hủy.

*Ngày ra trường chia tay nhau.

Ở giữa sân ga, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi. có một hàng cây ngân hạnh. Thật kỳ lạ, nó luôn nở hoa cùng một ngày, vào mỗi năm vẫn đúng ngày đó và khi nó rụng gần hết hoa. Một loại sợi dây được treo trên một trong những cành cây, hay đúng hơn, một biểu tượng của sợi dây, một thứ gì đó không đáng kể và đôi khi được chú ý khi gió thổi.

Cô đã hẹn gặp anh ở chính nơi đây. Nơi mà trước kia mỗi khi sinh viên chia tay nhau về quê trong dịp nghĩ hè hoặc vào dịp tết. Nơi đây họ đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng những cánh hoa ngân hạnh đang tiếp tục bay theo gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.

Kể từ khi bắt đầu mùa hè, chúng sẽ khô héo và rụng đi, cho thấy một sự rụng sớm và vô nghĩa. Vì vậy hầu hết thời gian cây mang đến một hình ảnh buồn.

Bóng râm hiếm khi dừng lại dưới những cành cây trơ trụi không còn lá, thường là những sinh vật mất phương hướng và buồn bã …

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Cả hai đã thú nhận tình yêu của mình với đối phương. Đó là tình yêu đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.

Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, có lẽ vì sự khiêm tốn, nhưng họ đã ôm nhau trong một khoảng thời gian dường như quá ngắn đối với họ. Như những người thân yêu nhất ôm ấp. Với một sự dịu dàng không thể diễn tả.

Một bà cụ đang ngồi đằng xa dường như không để ý đến. Một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vô lý và vô dụng đã thành hạt, đã chảy dài trên má họ, chỉ đọng lại nơi cây ngân hạnh. Họ đã chia tay nhau. Họ đã rời đi với cùng một tốc độ, gần như bình thường, giống như những người yêu nhau chia tay nhau ở tất cả các sảnh khởi hành của các sân ga trên khắp thế giới.

Một cái liếc mắt cuối cùng, một cái nhìn luyến tiếc. Rồi quay lưng bước đi, không còn được nhìn lại nhau lần nữa…

Và bây giờ … Cô ấy đã cùng chồng và các con của cô ấy ở một nơi rất xa … Cô ấy đã chạy trốn khỏi đại dương – một lục địa.

Một sợi dây treo trên cành cây, một biểu tượng của thời xa xưa đó, mà gió thổi khi trời lạnh, một mảnh vụn nhỏ vẫn còn tỏa ra hương thơm của hoa ngân hạnh.