TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI TÌNH CỦA SẾP

Cô đã từng yêu một chàng đẹp trai cùng lớp. Họ có một tình yêu rất đẹp trong mắt bạn bè.

Cho đến khi tốt nghiệp đại học, cô làm việc trong một công ty lớn. Sau một thời gian ngắn, cô đã trở thành bồ nhí cưng của sếp.

Cô sống trong căn biệt thự do sếp mua cho cô ấy, rất xa hoa, rất sang trọng và đó chính là cuộc sống mà cô mong muốn.

Gần đây, cảm giác thèm ăn của cô tăng đột biến. Cô cảm thấy đói sau khi ăn, thích ăn đồ chua, suốt ngày không thích vận động. Cô chợt nhận ra điều gì đó và chạy ra hiệu thuốc mua que thử. Chắc chắn, cô ấy đã có thai.

Đợi sếp đến, cô vội báo tin vui cho ông chủ. Nhưng ông ấy không vui chút nào, ông cau mày đẩy cô ra và nói:

-Cút đi! Tại sao lại để có thai?

Ông ta ném cho cô một tấm thẻ. Cô ấy cầm tấm thẻ mà nước mắt như mưa.

Vâng! Cô chỉ là tình nhân của ông chủ, vợ ông chủ đã có con và con của họ đã thành đạt. Làm sao ông chủ có thể đón nhận đứa con của cô ấy được?

Cô nhận lấy tấm thẻ và ngoan ngoãn gật đầu. Sếp cười phá lên. Ông lại ngồi cạnh cô, ông ôm cô vào lòng và gọi “cưng” với tình yêu thương vô bờ bến. Nhưng cô không thể hòa vào đam mê được, trái tim của cô đau nhói.

Sau khi ông chủ hài lòng, ông ta rời đi, ông ta không thể ở lại đây với cô.

Ngày hôm sau, cô chậm rãi đến bệnh viện. Khi đi ngang qua một quán phở, cô bước vào.
Không thể ngờ, chủ quán lại là một người phụ nữ mang thai.

Người phụ nữ cười và hỏi cô:

-Bạn muốn dùng phở gì?

-Cho em một tô phở bò tái. Cô nói.

Người phụ nữ mang thai mang tô phở ra cho cô. Cô vội vàng cầm lấy và hỏi người phụ nữ:

-Sao chị không thuê người, chị vừa làm việc vừa mang thai vất vả quá?

Người phụ nữ cười và nói:

Không! Chị không vất vả đâu, chị chỉ bưng phở hay gì đó thôi, không cần làm việc nặng, chồng chị làm mà!

Vừa nói, người phụ nữ mang thai vào bếp lôi ra một người đàn ông có vẻ thật thà, chỉ tay và nói:

-Đây là chồng chị, anh ấy đã làm hết mọi việc.

Cô mỉm cười và nói một cách ghen tị:

-Chị thật hạnh phúc.

Chồng của người phụ nữ chỉ nhếch mép. Người phụ nữ cũng cười, và đưa tay ra nắm lấy tay chồng một cách tự nhiên.

Đôi mắt của cô đỏ hoe, cô cảm thấy vô cùng đau buồn khi chạm tay vào đứa trẻ mà cô sắp mất. Cô cảm thấy cổ họng mình thắt lại và ăn phở không ngon. Mặc dù ăn chậm, nhưng cô vẫn ăn xong.

Cô đến bệnh viện, lúc trở về không đón taxi mà đi từng bước một, kéo theo thân thể đau nhức, bởi vì trái tim cô đau hơn thân thể.

Khi đi ngang qua quán phở, cô nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa, vòng tay ôm bà bầu vừa nói vừa cười. Khiến cô rơi nước mắt.

Trong căn biệt thự rộng rãi và sang trọng đó, cô cảm thấy như chim chui vào lồng vàng, tuy sang trọng nhưng cô đơn và lạnh lùng.

Cô suy nghĩ: “Mình hãy nhìn thế giới bằng trái tim trong sáng, sống cuộc đời với trái tim vui tươi, nảy sinh tình cảm với trái tim bình thường và xóa bỏ sự ham muốn vật chất.”

Đêm đó, cô không thể ngủ được, cho đến rạng sáng.
Sáng sớm hôm sau, cô đặt tấm thẻ và chìa khóa căn biệt thự lên giường. Cô rời đi không ngoảnh lại, cô muốn buông bỏ cuộc sống giàu sang không thuộc về mình. Và có lẽ cô sẽ tìm được hạnh phúc đích thực trong tương lai.
















TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỘT TÔ MÌ GÓI


Ở tuổi 40, anh phải chịu hai lần sa thải bi thảm nhất trong cuộc đời. Vì anh ấy thích rượu bia và lười lao động.

Anh đã đánh mất việc làm. Người vợ chán nản dắt con gái 8 tuổi về nhà ông bà ngoại ở, và tiếp tục công việc quản lý nhà hàng của cha mẹ.

Những ngày đó là khoảng thời gian đen tối nhất trong cuộc đời anh. Tối nào anh cũng về nhà sau khi anh say xỉn, về đến nhà thì anh đã lăn ra ngủ.

Một ngày cuối tuần, sau bữa ăn trưa tại nhà hàng ông bà ngoại, con gái muốn mẹ cho con về nhà thăm cha. Mẹ chở con gái về nhà và hẹn buổi chiều sẽ đến đón con gái.

Rón rén bước nhẹ nhàng vào nhà, con gái nhìn thấy cha mình đang ngủ say trên chiếc đi văng và dưới sàn nhà đầy những chất thải của nôn mữa.

Cô bé lấy khăn lau nhà và dọn sạch nền nhà. Sau đó cô bé nấu một tô mì gói và đánh thức người cha dậy ăn mì.

Không biết từ bao giờ, anh ta nghe thấy bên tai có giọng nói trẻ con nhẹ nhàng gọi:

-Cha, dậy ăn mì đi!

Sau đó, anh ta ngửi thấy mùi thơm của mì, anh mở mắt ra. Một bóng dáng quen thuộc, thương yêu, đứa con gái 8 tuổi của anh đang đứng trước mắt. Anh nhớ tới mình đã ói đầy sàn nhà, nhưng bây giờ sàn nhà đã sạch sẽ, anh mới nhận ra con gái mình đã dọn cho anh rồi.

Anh ta ngồi bật dậy, mừng rỡ và bước đến ôm con gái:

-Cha nhớ con nhiều lắm.

Con gái hối thúc:

-Cha ăn mì đi.

Anh ta nhìn con gái mình và sững người một lúc. Đó là loại tô mì gì? Con gái rõ ràng đã cho vào nồi mà không đợi nước sôi, nếu không sợi mì sẽ không dính vào nhau. Anh gắp một chiếc đũa cho vào miệng, sợi mì đã chín một nửa, muối nhiều quá, rất mặn. Có những hạt dầu nhỏ nổi trên tô mì và nó có mùi của dầu thô.

Thật sự khó nuốt trôi tô mì do con gái nấu, nhưng anh vẫn ăn ngấu nghiến hết tô mì mà không có một chút nào còn lại.

Ăn xong, anh hỏi con gái:

-Con nấu mì thế nào mà ngon thế?

Con gái hào hứng kể:

-Con không dám vặn bếp ga nên phải dùng nồi cơm điện. Con đun nóng nước, cho mì vào trụng sơ rồi thêm dầu và muối vào.

Cô con gái lại hỏi:

-Cha ơi, mì con nấu có ngon quá không?

Anh ta nuốt những giọt nước mắt chảy dài trên đôi má và nói:

-Chà, ngon quá! Ngon quá! Mì của con gái tôi nấu là ngon nhất trên đời!”

Con gái hớn hở:

-Vậy thì thỉnh thoảng con về nhà nấu mì gói cho cha ăn nhé? Mẹ nói lúc trước cha uống rượu mà không ăn có hại cho bao tử.

Những giọt nước mắt anh ta kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống. Anh ôm con gái, sờ đầu con và nói:

-Cha sẽ không bao giờ uống rượu nữa.

Sau đó, anh mở một quầy sửa chữa điện tử tại nhà. Anh qua xin lỗi cha mẹ vợ và vợ con. Và mong vợ con về nhà sống chung trở lại.

Bạn biết đấy! Tô mì của con gái 8 tuổi nấu. Đã cho anh ta dũng khí và sự tự tin để đối mặt với cuộc sống một lần nữa. Đó là tô mì ngon nhất mà anh từng ăn trong đời.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI TÌNH YÊU KHÔNG THỂ CHỊU ĐỰNG ĐƯỢC.  

Cô đã gặp một chàng trai thực sự yêu cô nhiều và thật nhiều…

Cô là một tiểu thư con nhà giàu. Anh ấy nói rằng anh sẽ đối xử với cô như công chúa và nắm giữ cô trong tay đến hết cuộc đời. Con gái nhà giàu thường có tâm lý được nuông chiều và kiêu ngạo.

Cô cũng vậy, cứ lần lượt mắc “bệnh công chúa.” Cứ nói muốn thử xem anh ấy có chân thành không?

Hôm đó khi chuẩn bị tan sở, cô gọi điện cho bạn trai:

-Hôm nay tan sở hãy đến đón em, anh phải đến trong vòng 20 phút nữa, nếu không anh đừng bao giờ gặp em nữa!

Cô đặt điện thoại xuống và cười ranh mãnh. Cô ngồi bên cửa sổ của văn phòng và quan sát.

Chắc chắn, chỉ mười phút sau, bạn trai của cô đã lái xe đến và đợi cô ở bên ngoài văn phòng.

Sau khi tan sở, mọi người đều muốn về nhà, nhưng cô lại ngồi bất động. Một đồng nghiệp nói:

-Nghỉ làm đi! Anh ấy đã đợi bạn ở dưới lầu lâu rồi.

Cô nói:

-Hôm nay tôi sẽ kiểm tra anh ấy, hãy để anh ấy đợi thêm nửa tiếng nữa.

Ngay sau đó, điện thoại của bạn trai gọi cho cô.

Cô nói:

-Em đang làm thêm giờ, anh có thể đợi một lát ở dưới.

Anh ta vẫn vui vẻ ngồi đợi. Sau nửa giờ, cô mới chậm rãi đi xuống lầu.

*Vào một ngày sinh nhật của cô, cô muốn thử xem anh ấy có chịu chi tiền cho cô hay không? Cô tiếp tục kiểm tra anh ấy; đầu tiên là cô muốn ăn một bữa thịnh soạn, sau đó là đi chơi, cuối cùng là mua một chiếc vòng cổ đắt tiền. Anh ta sẵn lòng chìu theo ý cô, không có vấn đề gì. Trong cuộc đời này anh chỉ yêu em và em là báu vật của đời anh.

Cô rất hài lòng, cuối cùng thì cô cũng hiểu rằng anh ấy đã yêu cô thật lòng.

Trong thế giới của tình yêu, khi một người tự hào, người kia trở nên khiêm tốn. Bạn trai của cô sẽ không để cô phải chịu bất cứ điều gì bất bình, anh ta dỗ dành cô mỗi ngày và cố gắng làm hài lòng cô.

*Một ngày cuối tuần, cô đi dự tiệc cùng bạn trai.
Trong bữa tiệc, cô và một cô gái khác đã cãi nhau về một vấn đề gì đó. Thấy vậy, bạn trai của cô đã nói nhỏ vào tai cô:

-Em đừng nói lớn tiếng có được không?

Ngay lúc đó, cơn tức của cô nổi lên. Cô đứng dậy và lấy một ly nước đổ vào mặt bạn trai của mình.

Anh ấy sững sờ, anh không ngờ rằng cô không giữ thể diện cho anh, lại để anh thất vọng trước bao nhiêu người bạn.

Lần đầu tiên, bạn trai của cô đã mắng cô:

-Em đi quá xa rồi!

Cô giận dữ và bỏ chạy một mình. Cô nghĩ rằng bạn trai sẽ đuổi theo và làm lành với cô. Tuy nhiên, cho đến khi về đến nhà, cô không thấy anh ấy đuổi theo, một cuộc điện thoại cũng không có.

Vài ngày sau, cô không thể không gọi cho bạn trai của mình. Đầu bên kia điện thoại, giọng điệu của bạn trai lạnh lùng:

-Chia tay đi!

Cô khóc:

-Chỉ vì một chuyện tầm thường như vậy, mà sao anh lại nói lời chia tay.

Bạn trai nói:

-Trong lòng anh không có em nữa, em chỉ biết kiêu ngạo và tính tình xấu xa, tất cả bây giờ sẽ là con số không. Hãy quên đi, tình yêu của chúng ta đã cạn kiệt.

Cô quăng chiếc điện thoại và chỉ biết ngồi khóc.

Bạn biết đấy! Khi tình yêu không thể chịu đựng được nữa, hãy nói lời chia tay.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỘT BUỔI SÁNG GẶP JENS STOLTENBERG

Tôi nhớ về một buổi sáng rất lâu. Trên đường đi đến văn phòng St.Hanshaugen Postkontor Oslo, nơi tôi làm việc. Vừa băng qua đường, tôi gặp Jens Stoltenberg đang đi trên đường lằn trắng dành riêng cho người đi bộ. Chúng tôi đi ngược chiều, vì thế nên tôi nhìn thấy Stoltenberg.

Tôi không hiểu tại sao tôi lại chủ động chào hỏi Stoltenberg mà không ngần ngại. Có lẽ vì tôi qúa thần tượng Đảng Lao Động đã từ lâu. Và lúc đó Jens Stoltenberg đang là thủ tướng Na Uy.

Stoltenberg lịch lãm trong bộ đồ vest màu xanh đen. Hồi đó anh ấy rất đẹp trai.

-Hei! Stoltenberg. Tôi nói và bước đi chậm lại.

Người na Uy họ đi rất nhanh, Jens Stoltenberg cũng vậy. Anh ấy nghe lời chào của tôi, nhưng vì bước nhanh qúa nên anh ấy đi cách xa tôi và tôi cũng đã sang bên kia đường.

Thật bất ngờ, khi tôi bước lên lề đường và tôi đã nhìn thấy Stoltenberg quay lại và đang bước gần đến tôi.

Stoltenberg cười rất thân thiện và nói:

-Xin chào!

Tôi nói:

-Xin chào, bạn có khỏe không?

-Cảm ơn, tôi khỏe. Stoltenberg trả lời.

Tôi tiếp tục:

-Tôi rất thích Đảng Lao Động, tôi rất thần tượng cha của bạn, tôi thần tượng thủ tướng Gro Harlem Brundtland và tôi cũng rất thần tượng bạn. Tôi và nhiều người Việt Nam của chúng tôi đã bỏ phiếu cho Đảng lao động.

Đôi mắt của Stoltenberg sáng lên và anh ấy cười thật tươi:

– Cảm ơn, cảm ơn. Rất vui khi nghe điều này.

Anh ấy hỏi tôi:

-Bạn nhận xét Đảng Lao Động có nhiều ưu điểm?

Tôi trả lời:

Vâng! Tất nhiên. Vì Đảng Lao Động giúp đỡ người ngoại quốc của chúng tôi rất nhiều. Ngoài ra Đảng Lao Động còn đại diện cho tự do, bình đẳng và đoàn kết.

Nói đến đây, tôi xin phép vì sắp đến giờ làm việc. Stoltenberg cũng có cuộc họp hôm đó. Anh ấy cũng cảm ơn cho cuộc nói chuyện.

Bạn biết đấy! Lúc đó Jens Stoltenberg là một thủ tướng. Nhưng anh ấy không muốn bỏ lỡ lời chào hỏi của một người ngoại quốc. Điều đó đã cho chúng ta thấy rằng Stoltenberg tôn trọng người khác với thái độ bình đẳng. Tôn trọng người khác nghĩa là tôn trọng chính mình. Và có lẽ tôi đã chủ động chào hỏi Jens Stoltenberg, đã khiến anh ấy cảm thấy được tôn trọng.

Cha của Jens Stoltenberg là cựu thủ tướng tài giỏi. Con trai và cháu trai của Jens Stoltenberg (con của chị gái Jens Stoltenberg ) học chung lớp cấp ba với con gái của tôi. Con gái tôi kể rằng hai bạn ấy rất đẹp trai, học giỏi, vui vẻ và hòa đồng với mọi người.

Hồi đó gia đình của Jens Stoltenberg sống ở tầng trên và gia đình chị gái của Jens Stoltenberg ở tầng dưới. Mỗi lần con gái tôi và các bạn cùng lớp đến nhà gia đình họ Jens để làm bài tập hoặc sinh hoạt nhóm. Họ đối xử tốt với con gái tôi, họ rất hòa đồng và vui vẻ.

Bây giờ các bạn trẻ đã thành đạt. Tuy nhiên mỗi bạn chọn ngành nghề khác nhau. Con gái tôi là tiến sĩ tâm lý. Con trai và cháu trai của Jens chuyên về chính trị.

Rõ ràng gia đình của Jens là một tấm gương sáng cho đức tính khiêm nhường.


FORFATTER TRAN MINH HONG

HOLD HJERTET DITT FRED 

Livet er et endeløst hav, mennesket er en liten båt i havet. Når havet ikke er stille, er folks hjerter alltid glade og triste. Når ikke navngitte problemer kommer, brenner frustrasjon og nøling hver nerve. Men min venn, ikke glem å holde hjertet i fred, smerten vil være borte.

Før alle er en humpete, men håpefull vei. Ikke alle kan nå langt, for det er alltid folk som brenner ut og gir opp halvveis. Så det er ikke glede og smerte som styrer følelsene, men humøret.

Når livets problemer kommer, vennligst ta av deg byrden, se opp på den klare blå himmelen og la det milde blå i hjertet ditt. Akkurat som når du er sliten, kan du finne et stykke mykt grønt gress å ligge på, la solen danse i ansiktet ditt, la brisen blåse gjennom hjertet ditt. For å lindre tretthet.

Når hjelpeløs tristhet kommer, vennligst åpne øynene, se på solnedgangen eller lytt til fuglene som kvitrer ved daggry. Takket være det forsvinner alt ubehag gradvis, det som gjenstår er sjelefred. 

Ha et fredfullt hjerte, og du vil forstå at raushet kan lindre tristhet, og ro kan fjerne forvirring. Ingen vet hvor langt avstanden er, men åpne vinduet til sjelen din for å la det glade solskinnet og måneskinnet komme inn, et fredfullt hjerte vil ha en glad sang som aldri stopper.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHÀ LÀ GÌ?

Ngôi nhà là tổ ấm do vợ chồng chung tay dệt nên những ước mơ, tổ ấm buồn vui lẫn lộn.

Nhà không phải là một khái niệm đơn giản. Nhà là tế bào nhỏ nhất của xã hội, là thế giới của hai con người nương tựa vào nhau qua cơn mưa gió…

Một ông chủ giàu có đang say xỉn bên ngoài biệt thự của anh ta. Nhân viên bảo vệ của anh ta đã đỡ anh ta dậy và nói:

“Thưa ông, để tôi giúp ông về nhà!”

Ông chủ lắc lư cái đầu và nói:

“Nhà? Tôi có nhà không?”

Người bảo vệ khó hiểu chỉ vào căn biệt thự cách đó không xa:

“Đó không phải là nhà của ông sao?”

Ông chủ ngắt lời và đáp:

“Chà, đó không phải là nhà của tôi, đó chỉ là một cái lồng chim. Đó không phải là nơi thiên đường của tôi.”  

Chim ngoài lồng muốn ở, chim trong lồng muốn bay ra ngoài.

Nhà là nơi nói về tình yêu, là nơi có tổ ấm. Nếu không có tình yêu, nhà là một cái vỏ rỗng đẹp đẽ.

Là một tiến sĩ công nghệ sinh học, một đại gia giàu có. Nhưng thực tế anh ta không xứng đáng với thuật ngữ: “Đàn ông là trụ cột của gia đình.”

Anh ta là một kẻ phản bội vợ, một người cha đánh mất lòng tin của con cái.

Thường thì khi đàn ông ở độ tuổi U60, quan điểm của họ là coi trọng nhân cách hơn bất cứ thứ gì khác. Người lớn tuổi họ coi trọng nhiều nhất về nhân cách, đó là sự khôn ngoan của tuổi tác.

Nhưng đối với người đàn ông này thì khác, ở tuổi U60, nhưng khách sạn, sân golf và bồ nhí là thiên đường của anh ta…

Hãy cứ tưởng tượng, khi anh ta về nhà, trong không gian đó, chiến tranh lạnh với vợ.

Cùng một chiếc giường và những giấc mơ khác nhau, và diện mạo khác nhau, thì “nhà” sẽ không phải là nhà, không phài là nơi mơ ước của anh ta.

Người yêu bé nhỏ của anh ta là một cô gái trẻ 25 tuổi, nỗi tiếng là một cô gái ngoan hiền, ngây thơ. Với cái lớp vỏ bọc ngây thơ đó, cô đã âm thầm làm người tình bé nhỏ của đai gia U60, để được siêu xe, nhà sang, đồ hiệu. Cho đến khi hình ảnh của hai người được tung trên mạng, đã khiến nhiều người ngã ngửa.

Trong khoảng thời gian này, hai đứa con của anh ta tỏ ra chán chường, không muốn đến trường vì bạn bè xì xầm.

Bạn biết đấy! trẻ em cần được hạnh phúc để thúc đẩy đứa trẻ thành công trong tương lai. Vì thế là cha mẹ, chúng ta luôn cố gắng hết sức vì hạnh phúc của con cái.

Đứng trên sân thượng, nhìn thấy chồng đang xay xỉn bên kia đường. Người vợ buông tiếng thở dài. Đêm nay, trăng thở dài yêu thương, mộng say theo gió thoảng …

Người vợ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Một vài ngôi sao tô điểm thêm vẻ đẹp của màn đêm. Cô nhìn chằm chằm với ánh mắt trìu mến. Nếu gió biết, đó là suy nghĩ sâu sắc nhất của cô trong đêm vắng.

Gió nhẹ, trăng tròn, lòng mềm, khiến cô nhớ về quá khứ. Một quá khứ dịu dàng, lãng mạn… Họ cùng nắm tay nhau đi dạo quanh trên những con đường thơ mộng. Quá khứ là quá khứ, nhưng nó vẫn còn đó ngày hôm nay, phải không? Cô và anh đều có tương lai tốt đẹp. Và hai đứa con xinh xắn là báu vật quý giá nhất trên đời này.

Thôi thì hãy ném đi mọi ưu phiền, mọi nỗi buồn để gió thổi bay đi.

Trăng yêu thì nồng, nhưng tình thì đắng. Tình trăng non bền chặt mà kiếp ân tình sao qúa đắng cay.

Đang suy nghĩ thì một tiếng động đã làm cô giật mình và quay lại. Anh ấy đã về nhà và bước ra sân thượng. Người vợ thờ ơ liếc nhìn về phía chồng, rồi nhẹ nhàng quay người bước vào bên trong.

Bỗng nhiên, anh ta có cảm giác như có một vết xước sâu trong tim và nỗi đau kinh hoàng. Và chắc hẳn trong trái tim của cô ấy cũng có nhiều nỗi đau sâu thẳm và nhiều vết sẹo.

Anh ta bước vào phòng ngủ và nhìn chằm chằm vào người vợ. Cô ấy nói lớn tiếng:

“Tôi yêu cầu anh bước ra ngoài và giữa chúng ta không còn gì để nói.”

Tuy nhiên, không có âm thanh nào thốt ra từ anh, anh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh vợ.

Người vợ bật khóc, từng giọt lệ rơi ràn rụa trên đôi má, như thể trái tim cô ấy rơi vào một tầng sâu băng giá.

Cô sẽ quên anh ta vĩnh viễn, trái tim của cô ấy thật sự là như vậy. Và chính trái tim của cô đã vỡ thành từng mảnh.

Bất chợt, anh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt của cô, hôn nhẹ nhàng rồi lẩm bẩm:

“Anh xin lỗi em, anh thật sự đã sai, mong em tha thứ. Hãy cho anh ở lại cùng em và con của chúng ta. Anh thề là anh sẽ không bao giờ rời xa em, anh muốn ở bên em mãi mãi.”

Cô nghẹn ngào, trái tim của cô trong phút chốc cũng hiểu được rằng: Yêu nhau một đời, cãi nhau một đời, nhẫn nhịn một đời. Đó là trái tim dịu dàng của người vợ hiền.

Hãy để cho số mệnh và duyên phận sẽ không chia lìa. Nếu cô ấy là hoa, anh ta xin làm lá xanh, hoa nở và lá rơi, hoa lá tàn, nhưng họ có thể ở bên nhau mãi mãi.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

GIÁ TRỊ CỦA CUỘC SỐNG 

Một chàng trai gốc Việt và 2 vị bác sĩ khác đang trao đổi kết qủa sinh thiết tế bào ung thư của bệnh nhân, trong phòng thí nghiệm.

Sau đó họ bước vào phòng trực của một vị bác sĩ đang trực để trao đổi một vài vấn đề.

Ngay lúc đó, có hai người phụ nữ và một người đàn ông đang đưa một cô gái tuổi ten đến bệnh viện.

Một người đàn ông được hiểu là cha của cô gái, ông thở hổn hển và nói:
“Xin hãy cứu con tôi, cứu con tôi!”


Một vị bác sĩ trực ngồi bật dậy khỏi ghế, trong lúc đó các y tá đang đón nhận những người mới đến.
Chàng trai gốc Việt đang đứng bên cạnh bác sĩ trực và quan sát.

Người đàn ông tiếp tục nói:
“Thưa bác sĩ, con gái tôi uống thuốc với ý định tự tử. Khi mẹ cô ấy phát hiện, chúng tôi mang con gái đến đây ngay.”

Bác sĩ:

-Anh có mang theo hộp thuốc không?

Người đàn ông lấy hộp thuốc từ túi áo khoác và chỉ cho bác sĩ.
Anh ta nói:

“Con gái tôi đã uống mười lăm hoặc hai mươi viên thuốc đó.”

Bác sĩ:

-Anh có biết cô ấy uống thuốc lúc nào không?


Người đàn ông:

“Đã khoảng hai giờ.”

Khi bác sĩ xem xét các hộp thuốc một lúc lâu. Sau đó bác sĩ nhìn cô gái rồi lắc đầu.

Gia đình lo lắng, tò mò chờ bác sĩ nói gì đó, nhưng bác sĩ cứ im lặng. Chàng trai gốc Việt vẫn đứng đó và tiếp tục quan sát.

Một khoảng lặng ngắn ngủi bị phá vỡ bởi câu hỏi của người cha:

“Chúng ta sẽ làm gì, thưa bác sĩ?”

Vị bác sĩ trực cau mày lại. Anh ta ngước mắt lên và có vẻ tuyệt vọng. Anh cắn môi, lắc đầu và nói:
-Thật đáng tiếc.

Chàng trai gốc Việt liếc nhìn gia đình của cô gái. Đôi mắt của họ mở to và nhợt nhạt. Mẹ và chị của cô gái rất căng thẳng vì sợ hãi. Bất chợt, người mẹ của cô gái qùy gối xuống và ôm đầu khóc.

Người cha đang lẩm bẩm điều gì đó, sau một hồi im lặng và nhìn bác sĩ.

Bác sĩ trực nói:

-Trong trường hợp này, rất tiếc là chúng tôi không thể làm gì khác, ngoài việc hãy để bệnh nhân nằm ở đây trong vòng 1 giờ để theo dõi.

Chàng trai gốc Việt ít nhất cũng ngạc nhiên như gia đình:
“Lẽ ra nên tiến hành rửa ruột để cứu cô gái.”
Tuy nhiên, đó không phải là nhiệm vụ của cậu ấy.

Chàng trai gốc Việt đưa mắt nhìn sang cô gái. Khuôn mặt của cô gái thể hiện niềm tuyệt vọng, ánh mắt của cô ấy đang lo sợ. Dường như cô gái lo sợ cái chết đang dần ăn sâu?

Chàng trai Việt Nam đang suy nghĩ theo cách riêng của mình:
-Mỗi người sẽ nghĩ gì? Sẽ cảm thấy gì? Sẽ làm gì nếu biết mình sẽ chết trong một giờ nữa?
Làm thế nào chúng ta bỏ qua thực tế của cái chết giữa sự hỗn loạn và thủy triều của cuộc sống? Bây giờ cô gái này chắc hẳn đang nghĩ về quá khứ của mình, bạn bè, gia đình của mình. Hoặc những kế hoạch của mình trong cuộc sống chưa hoàn thành. Cô gái này dường như đã mất khả năng suy nghĩ đúng đắn về cách sử dụng một giờ cuối cùng của mình.
Mặt khác, cuộc sống vẫn tiếp diễn. Trong khi người thân của bệnh nhân đang lo sợ cho cái chết của cô gái.

Cha của cô gái lặp lại câu hỏi của mình với vẻ nài nỉ:
“Bác sĩ có thể cứu con gái tôi được không? Không có hy vọng gì sao?”

Bác sĩ bước đến gần bệnh nhân đang nằm trên chiếc băng ca. Vị bác sĩ nói:
-Điều gì đã xảy ra để cô gái này phải nổ lực tự sát? Thật đáng tiếc. Hãy để cho cô ấy chứng kiến sự đau khổ của đấng sinh thành của mình như thế nào, khi họ nghĩ rằng cái chết của con gái mình đang kề cận.

Một cô gái chỉ 17 tuổi, còn rất trẻ. Tuổi 17 của nhiều ước mơ và hy vọng. Dù có khó khăn đến đâu, thì cũng vẫn cứ trỗi dậy trong mình sức sống tiềm tàng và vươn lên mạnh mẽ. Cố gắng tự mình bước qua những thử thách của tuổi trẻ cuộc đời một cách cứng cáp nhất.

Con người không già đi theo sự tích lũy của thời gian, mà sẽ suy tàn nếu tâm lý thiếu lý tưởng. Mặc dù thời gian làm tăng nếp nhăn trên da, nhưng chỉ khi nhiệt huyết nguội đi, tinh thần mới héo mòn và chai sạn.

Bác sĩ trực quay lại nhìn vào mắt chàng trai gốc Việt và nói:
-Bạn thấy không, ngay cả khi các bệnh nhân lớn tuổi cũng phải vật lộn để sống sót thêm chút nữa, trong khi cô gái trẻ này mới mười bảy tuổi và đang định tự tử. Hãy để cho cô ấy tự hiểu; chết là gì, sống là gì? Để cô ấy nhận ra giá trị của cuộc sống. Bao nhiêu nỗi đau gây ra cho gia đình cô ấy!
Hơn nữa, hãy để cô ta nhớ đến đấng sinh thành, đã từng làm người hầu của cô ấy ngay từ tấm bé… Tất nhiên cái chết là hậu quả thương tâm để lại cho cha mẹ và người thân.

Nói xong, bác sĩ trực đưa các lọ thuốc cho chàng trai Việt xem. Bác sĩ trực mỉm cười, chàng trai gốc Việt cũng mỉm cười theo.

Đối mặt với thực tế của cái chết khiến cô gái sợ hãi, cô ta đã cẩn thận lắng nghe những gì bác sĩ nói chuyện. Cô ta có vẻ hối hận, cô thốt lên:
“Tôi không muốn chết, bác sĩ ơi hãy cứu tôi.”

Ngay lúc đó, chàng trai Việt quay sang nói với cô gái:
-Bạn sẽ không chết đâu. 

Chàng trai gốc Việt mỉm cười và chỉ vào những hộp thuốc và nói tiếp:
-Các thành phần là thuốc vitamin, thuốc giảm ho và thuốc long đờm.

(Ảnh chàng trai gốc Việt)



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGẮM CẢNH VEN HỒ

Vào buổi chiều, tôi đi dạo ven hồ trong xóm nhà tôi là một thú vui và thư giãn. Màu nước hồ dưỡng mắt, dưỡng tâm hồn. Nhai lại vẻ đẹp trong cảnh vật, hồi tưởng và lĩnh hội vẻ đẹp của dòng suy nghĩ tự do. Cuộc đời lấp lánh như nước hồ, đa cảm như gió chiều.

Nước hồ có vạn vật trong đó, mây bơi trên trời, hàng cây khô bắt đầu xanh lá vào cuối tháng tư. Những con vịt trời di chuyển nhẹ nhàng trên mặt hồ phẳng lặng.

Nơi đây, bạn có thể say sưa với cảnh đẹp này và không có sự quấy rầy sự bình yên của trái tim.

Chúc bạn ngày 1 tháng 5 tốt đẹp!

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG

NẾU BẠN TỰ HÀO VỀ NHỮNG ĐIỀU VĨ ĐẠI CỦA ĐẤT NƯỚC NGA.

HÃY ĐỂ TÔI KỂ CHO BẠN NGHE MỘT CÂU CHUYỆN:

*Mỗi khi bạn tự hào về vũ điệu balê vĩ đại của nước Nga.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về một cô gái trẻ đã bị lính Nga hãm hiếp, và sau đó lính Nga đã cắt cổ cô ấy bằng chiếc cưa máy mà chúng đã lấy trong nhà của người dân tại Mariupol. Đã có hàng trăm phụ nữ Ukraine đã bị lính Nga cưỡng hiếp họ ngay trước mặt con cái và người thân của họ. Đây là những gì bạn tự hào về vũ điệu balê vĩ đại của nước Nga.

*Mỗi khi bạn tự hào về nhà soạn nhạc vĩ đại của người Nga.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về một cô bé ngồi trên chiếc xe lăn, cùng với các trẻ thơ khác đã nhiều ngày sống dưới tầng hầm tối tăm để tránh bom đạn. Phụ huynh của những trẻ em này đã bị lính Nga bắn giết tại Mariupol, trong khi đó các trẻ em chỉ còn xót lại một chút thức ăn. Đây là những gì bạn tự hào về các nhà soạn nhạc người Nga vĩ đại.

*Mỗi khi bạn tự hào về bức tranh vĩ đại của nước Nga.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về những người dân Ukraine đã bị chôn vùi dưới những ngôi mộ tập thể. Những người dân này đã bị tra tấn dã man, những ngón tay và cánh tay của họ đã bị gãy trước khi họ bị chôn vùi. Có ít nhất là 410 thi thể thường dân đã bị chôn vùi tại Bucha.

Ôi! Bức tranh mà bạn tự hào về nước Nga vĩ đại, có cả chân dung của những cậu bé và những cô bế đã bị quân đội Nga thảm sát nằm la liệt trên các đường phố Bucha.

Trong số đó có một bé gái đã bị lính Nga bắn trực tiếp vào đầu. Một bức tranh mà Putin và quân đội Nga tạo ra. Đây là những gì bạn tự hào về bức tranh vĩ đại của nước Nga.

*Mỗi khi bạn tự hào về nền văn hóa Nga vĩ đại.

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện về những người lính Nga đã cướp tất cả những gì của người dân Ukraine. Lính Nga vơ vét mọi thứ có thể, từ máy tính, ấm đun nước, máy pha cà phê đến quần áo nam nữ, nĩa, thìa, bát đĩa, dụng cụ nhà bếp cũng trở thành chiến lợi phẩm của lính Nga, trong chiến dịch đặc biệt “dối trá”của quân đội Nga.

Đây là những gì bạn tự hào về nền văn hóa Nga vĩ đại.

*Mỗi khi bạn tự hào về biểu tượng vĩ đại của nước Nga.

Hãy để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện về ngày 14/04/2022. Chiếc tàu Moskva là biểu tượng vĩ đại đối với người Nga. Một biểu tượng của hy vọng, của sức mạnh đất nước Nga vĩ đại. Nhưng chỉ cần hai qủa tên lửa Neptune của Ukraine là hủy hoại con tàu vĩ đại đó.

Một biểu tượng hùng vĩ của đất nước Nga đã an nghĩ dưới đáy biển sâu thăm thẳm.

Với tính cách đối kháng không ngừng và khả năng ngụy trang bẩm sinh. Với sự tàn bạo của nhà lãnh đạo vĩ đại Nga, vẫn không thể đánh gục lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của người dân và quân đội Ukraine. Một thất bại nhục nhã mà quân đội Nga không dám thừa nhận. Đây là những gì bạn tự hào về biểu tượng vĩ đại của nước Nga.

Nếu những gì tôi kể đã khiến bạn thất vọng về nước Nga vĩ đại. Tôi xin lỗi bạn, nhưng vì đó là sự thật.

(Con tem mới nhất của nước Ukraine.)