Gió mùa thu thổi những chiếc lá trên cành. Một chiếc lá rơi xuống chân tôi.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc lá rơi, chiếc lá đã rách và khô héo, giống như một người già yếu…
Thỉnh thoảng, tôi có thể nghe thấy tiếng lá rơi. Bất chợt gợi lên nỗi hoang vắng của quá khứ trong bài thơ, in hình ảnh qúa khứ trong lòng, mảnh Quê Hương ấy, một mảnh sầu…
Những suy nghĩ mờ nhạt đắm chìm trong gió thu, và tôi đã trở về với quá khứ xa xôi, tôi không biết tại sao?
Những tiếng cười vui đùa trên sân trường. Những khuôn mặt thân thương của qúa khứ. Nỗi cô đơn gió thu để lại một nỗi buồn man mác…
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không khỏi cảm thấy những năm tháng thoáng qua rồi cũng sẽ trở thành dĩ vãng.
Quê Hương ngày xưa, mảnh đất hiền hòa ấy nay đã bị gió cuốn đi, thành xa xỉ…
Làm sao tôi có thể quên được Quê Hương, vì tôi lớn lên trong vòng tay của mẹ và bạn Quê Hương của tôi.
Thời gian lướt qua đầu ngón tay như cát mịn, tôi khẽ nhắm mắt mở van ký ức…
Một con đường nhỏ hiện lên trong tâm trí tôi, một con đường nhỏ chở niềm vui tuổi thơ tôi.
Một con đường nhỏ chở đầy tình yêu thương của cha mẹ, chị em, ông bà và những người thân yêu.
Một con đường nhỏ chứng kiến tôi trưởng thành…
Lá rụng nhớ gió thu, gió thu chờ lá rụng, liệu lá rụng có trở về cội?
Nhấm nháp một tách trà thơm, lật vài trang sách để đọc. Đơn giản, đây là một kiểu thưởng thức…
Một tách trà, một phần lịch sử, một nền văn hóa. Trà hòa vào văn hóa bản địa đã hình thành nên một nghệ thuật đặc sắc, nhìn đâu cũng thấy cái thần sắc trong những chi tiết nhỏ nhất.
Trà giống như cuộc đời, có vị đắng như đời, có vị ngọt như trái cây và có hương thơm nhẹ như gió thoảng.
Một tách trà, ba hương vị, dù nhẹ hay đậm, bạn nên thưởng thức một cách cẩn thận.
Cuộc sống, có thành công hay thất bại, đều là hương vị của cuộc đời. Việc nếm trà tỉ mỉ và sâu sắc cũng giống như nếm trải cuộc đời, với vị ngọt trong vị đắng, và hương thơm tràn ngập.
Hãy nghĩ mà xem, cuộc đời của chúng ta cũng giống như những lá trà, khi còn ở trên cành, nhờ mưa và sương mới nở ra xanh tươi, tươi tốt, không biết gian khổ thế gian.
Sau khi trải qua cơn đau nhức nhối từ ngọn lửa sao trà, lá trà kiềm chế tính khí của mình, cuộn tròn cơ thể và ổn định suy nghĩ. Chỉ khi chúng trở về với “nước” thuộc về chúng, chúng sẽ căng cơ thể, tâm trí và trái tim của mình.
Pha một tách trà nóng, hương thơm thoang thoảng dần dần tỏa ra. Nhắm mắt lại, nhấp một ngụm trà… thưởng thức ly trà thơm, khiến người ta cảm thấy ấm áp và sảng khoái.
Ngừng phàn nàn, rũ bỏ sự mệt mỏi trên khắp cơ thể. Hãy ngồi yên với thời gian, bình tĩnh sắp xếp lại tâm trí và từ từ xoa dịu tâm trạng. Đơn giản và sạch sẽ, thuần khiết và xinh đẹp, hãy để tâm trạng của bạn phiêu du trong thế giới rộng lớn, lặng lẽ ngắm nhìn những niềm vui.
Trong trà gột rửa phiền muộn trong lòng, trong trà tìm thấy nhàn hạ thư thái, nhẹ nhàng, ưu phiền thế gian tiêu tan.
Một tách trà, một kiểu sống, cởi mở và hạnh phúc! Nếm hương thơm nhẹ và vị đắng của trà như nếm những niềm vui của cuộc sống!
Một người phải đi một chặng đường dài trong cuộc đời, và bạn phải đi qua nhiều cảnh đẹp trên đường đi. Tất nhiên có rất nhiều cảnh đẹp khiến trái tim bạn loạn nhịp. Nhưng bạn phải rõ ràng, không phải tất cả phong cảnh bạn thích đều có thể thuộc về bạn. Bạn chỉ có thể đi ngang qua và thưởng thức một số phong cảnh, sau đó bạn phải kiên quyết tiếp tục tiến về phía trước và đi trên con đường của riêng mình.
Có lẽ, đây là lần đầu tiên bạn bắt gặp một khung cảnh đẹp như vậy, tiếng hót của chim và hoa, gió và mặt trời cho bạn ảo giác rằng đây là bến cảng mà bạn cuối cùng đã tìm thấy sau khi tìm kiếm nó. Bạn muốn thư giãn.
Phải, nơi này đã cho bạn bao nhiêu nắng ấm, bao nhiêu vẻ đẹp, bao nhiêu hạnh phúc, bao nhiêu ước mơ. Nhưng bạn không ngờ rằng, nơi đây cũng sẽ có sự thay đổi theo mùa, dù sao thì mùa thu cũng không chịu nổi bước chân tàn khốc nhất của thời gian. Cơn gió thu hiu hiu cuối cùng cũng tới, thổi rơi hoa đỏ và lá xanh. Hơi ấm của ánh nắng dần dần rời xa.
Có thể, dù vậy, bạn không đành lòng chia tay với vẻ đẹp và ước mơ của quá khứ. Bạn mơ mộng rằng tình yêu sẽ sưởi ấm trái tim bạn một lần nữa.
Nhưng bạn có biết rằng đây chỉ là mơ tưởng của bạn, cố gắng đến đâu cũng không thể mang thanh xuân trở lại, bởi cảnh sắc nơi đây không thuộc về bạn, bạn không thể sở hữu nó. Bạn chỉ là khách qua đường, khách qua đường, và đây chỉ là bến đỗ trong hành trình cuộc đời bạn, không phải bến cảng.
Đối với phong cảnh nơi đây, bạn nên biết ơn, biết ơn vì hạnh phúc và vẻ đẹp mà nó mang lại cho bạn, biết ơn vì nó đã tạo nên một làn sóng trong cuộc đời bạn, biết ơn vì nó đã thêm vào bức tranh ký ức của bạn, một bức tranh đẹp.
Hãy trân trọng nó thật tốt, cất nó vào một góc trong trái tim bạn. Có thể, vào một buổi chiều nhàn nhã sau này, khi đang thoải mái nhâm nhi tách trà thơm, bạn sẽ chợt nghĩ đến trải nghiệm này, nghĩ về cảnh vật ngày xưa, và khóe miệng sẽ nở một nụ cười.
Đi nào. Đóng gói hành lý của bạn, đóng gói tâm trạng của bạn, đi về phía trước và đi bộ qua khung cảnh tuyệt đẹp không thuộc về bạn này. Đừng hoài niệm, đừng ngoảnh lại, chắc hẳn còn nhiều cảnh đẹp đang đợi bạn ở phía trước…
Người đưa thư, là một cô gái làm việc sau giờ học. Cô là sinh viên đại học năm cuối. Cô làm việc vất vả mệt nhọc mà lương thì bèo bọt, mỗi ngày cô dậy sớm và ngủ muộn. Chân dung cuộc sống của cô như một con kiến.
Khi trời tối dần, cô đã quá mệt mỏi để di chuyển đôi chân của mình.
Cô liếc nhìn địa chỉ của gói hàng cuối cùng trong tay. Đó là tên đường cùng khu phố gần nhà cô. Bằng cách này, khi cô trở về ngôi nhà của mình, cô có thể hoàn thành nhiệm vụ giao gói hàng cuối cùng trên đường đi.
Trong một hành lang thấp và chật chội, cô tìm thấy cánh cửa được ghi trên bao bì. Cô gõ cửa. Trên ô cửa kính, một khuôn mặt tươi cười đang nhìn cô. Đó là một khuôn mặt trẻ và đẹp trai. Anh ra mở cửa và ngượng ngùng nói:
“Thật xin lỗi, gói hàng này tôi không thể nhận được, vì tôi không đủ tiền để thanh toán.”
Anh ngại ngùng và nói tiếp:
“Thật xin lỗi. Đây là áo sơ mi. Thật ra tôi rất cần nó, vì ngày mai tôi có một buổi phỏng vấn rất quan trọng.”
Cô có thể thấy rõ sự bối rối và bất lực trên khuôn mặt anh ấy. Cô đành phải nói:
“Được, vậy tôi sẽ giúp bạn trả lại gói hàng này.”
Cô cẩn thận bước qua hành lang tối, nhưng khuôn mặt ngượng ngùng của chàng trai cứ hiện ra trước mắt cô. Cô suy nghĩ những ngày trước kia khi cô chưa có việc làm, cô đã từng ăn mì gói cả tuần, nghĩ đến đây khiến đôi mắt của cô cay cay.
Đột ngột cô đưa ra một quyết định bất ngờ. Cô quay lại và gõ cửa với khuôn mặt tươi cười một lần nữa. Chàng trai nhìn cô rất ngạc nhiên.
Cô gái nói:
“Bạn có thể nhận chiếc áo này. Tôi sẽ trả tiền giúp bạn. Chúc bạn ngày mai phỏng vấn thành công.”
Chàng trai vui mừng:
“Cảm ơn bạn rất nhiều. Xin vui lòng để lại số điện thoại của bạn.”
Cô gái đi xuống cầu thang một cách nhanh chóng và không nhìn lại. Lúc đó lòng cô ấm áp vô cùng. Dù cuộc sống có vất vả nhưng cô vẫn cảm thấy hạnh phúc khi được giúp đỡ người khác.
Một tháng sau.
Một buổi tối trời mưa lạnh. Cô kiệt sức và cảm thấy đau ở bụng dưới bên phải ngay khi trên đoạn đường đi bộ về nhà. Cô không thể nhúc nhích thêm một bước nào nữa.
Cơn đau ngày càng dữ dội, cô không thể không khóc, những chiếc xe ồn ào đến nỗi không ai để ý đến tiếng khóc của cô. Ngay lúc đó tình cờ có một chàng trai đi đến và đỡ cô đứng lên. Dưới ánh đèn lờ mờ cô không nhìn rõ mặt anh ta.
Cô vừa khóc vừa nói:
“Giúp tôi với, tôi…”
Chàng trai lo lắng hỏi:
“Bạn sao vậy? Có khó chịu không?”
Cô gật đầu, anh lại hỏi:
“Có cần đi bệnh viện không?”
Cô gật đầu yếu ớt. Chàng trai gọi một chiếc taxi và vội vã đưa cô gái đến bệnh viện. Cô nửa người trong vòng tay anh, Cô đau đớn vì cơn đau ầm ỉ không ngừng.
Anh an ủi cô:
“Cố gắng lên, lát nữa bạn sẽ vào bệnh viện.”
Anh ấy lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô, mới lau được hai lần, anh đột nhiên kéo vai cô và nói lớn:
“Trời ạ, là bạn sao?”
Thật trùng hợp, anh ta là chàng trai đã được cô gái giúp trả tiền chiếc áo sơ mi cho anh ấy.
Cô gái cố gắng mở mắt ra, nhìn thấy chàng trai trong chốc lát rồi liền ngất đi.
Cô bị viêm ruột thừa cấp tính. Tối hôm đó, cô đã được phẫu thuật và chàng trai đã ở bên cạnh cô trong bệnh viện suốt đêm không bao giờ rời đi.
Nửa đêm, sau khi thuốc mê tan, cô tỉnh dậy lần đầu tiên, khi nhìn thấy chàng trai, cô rơi lệ.
Cô nói:
“Cảm ơn anh vì đã cứu tôi.”
Anh ấy nhanh chóng nói:
“Đừng bận tâm, chính Chúa đã cho tôi cơ hội này để tìm thấy bạn.”
Sau đó, anh nhờ cô y tá chăm sóc cho cô và đến công việc làm.
Anh hẹn gặp lại cô vào buổi tối.
“Hãy nghỉ ngơi thật tốt.” Anh nói với cô.
Trong những ngày đó, chàng trai liên tục chạy giữa công việc và bệnh viện.
Cô nói với anh ấy:
“Anh bận quá thì đừng đến đây, tôi có thể tự lo được.”
Anh ấy nghiêm túc nói:
“Nhờ vận may mà chiếc áo sơ mi đó mang lại, tôi đã vượt qua cuộc phỏng vấn và bây giờ tôi đang đi làm. Tôi luôn cho rằng em là quý nhân của tôi. Tôi mong sẽ tìm được em và bây giờ tôi đã gặp được em. Hãy để tôi làm tròn nhiệm vụ của mình đối với em.”
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô và nói tiếp:
“Đó hẳn là sự sắp đặt của ông trời, em có tin không? Hãy làm bạn gái anh nhé?”
Đôi bàn tay ấm áp của anh đã cho cô sự bình yên, niềm tin và hạnh phúc. Cô nhìn anh mỉm cười, gật đầu và nói:
“Em đồng ý.”
Bằng cách này, hai con người khiêm tốn và cô đơn đã yêu nhau một cách ngọt ngào.
Thời gian cứ trôi đi không ngừng nghỉ, bỏ lại sau lưng bao kỉ niệm đã từng xảy ra. Có cảm giác như thời gian không đưa họ đến cuối cuộc đời.
Có những dự định không đạt được, có những lời chưa nói ra, có những giọt nước mắt không thể hàn gắn, có những yêu thương giấu kín. Nhưng mọi thứ đã bị thời gian chôn vùi và chỉ để lại một câu chuyện ở mãi cuộc đời…
Cuộc gặp gỡ giữa chàng trai và cô gái đêm hôm đó là lần cuối cùng. Họ chia sẻ những câu chuyện về cuộc sống, hy vọng, mục tiêu, sở thích, quá khứ và tình yêu.
Họ là sinh viên năm cuối. Cả hai đều đã hoàn thành nhiệm vụ kỳ thi tốt nghiệp.
Họ ngồi im lặng một lúc, những giai điệu du dương nhảy múa trong đầu của họ. Điều mà chàng trai lo sợ bấy lâu nay đã thành sự thật. Anh ấy lo lắng sẽ mất đi người phụ nữ mà anh đã yêu thầm trong trong 4 năm qua.
Kể từ đó, anh đã nuôi dưỡng những cảm xúc, những cảm xúc mà anh ấy chưa bao giờ bày tỏ, những cảm xúc mà anh ấy cất giữ cẩn thận. Cho đến một ngày anh đã can đảm nói ra tình cảm của mình dành cho cô gái, và họ đã yêu nhau từ đó.
Anh nhìn sâu vào mắt cô gái và hỏi:
“Có thời gian nào để chúng ta gặp lại nhau sau khi ra trường không?”
Đôi mắt cô ngấn lệ, cô nói:
“Em không biết, nhưng em mong muốn được gặp lại anh.”
Họ nhìn nhau, ánh mắt họ hướng về nhau. Nó giống như hai mặt của một thỏi nam châm dính vào nhau không có ranh giới. Đôi mắt chàng trai cay cay, ám chỉ ý nghĩa thực sự của sự chân thành, nhưng anh đã học cách chấp nhận nó.
Chàng trai hỏi:
“Em sợ chia ly không? Đừng lo, anh sẽ không bao giờ quên em. Đừng sợ. Cuộc đời chúng ta còn dài, sau khi tốt nghiệp, chúng ta sẽ tạo điều kiện để gặp nhau. Anh sẽ hỏi cưới em và chúng ta sẽ có một mái ấm cho riêng mình.”
“Em không biết tương lai sẽ ra sao?” Cô gái nói với giọng nghẹn ngào.
Hai người nhìn nhau. Đêm đã khuya, trăng bẽn lẽn nhìn họ từ sau những đám mây vần vũ. Thỉnh thoảng có những sinh viên đi qua lại gây ồn ào. Không khí chia tay đêm hôm đó rất náo nhiệt. Nhưng sự phấn khích của các sinh viên về lễ tốt nghiệp dường như không đáng kể vào đêm đó. Họ đang kể về một câu chuyện có kết thúc mang đến sự chặt chẽ. Giống như một đứa trẻ khóc khi món đồ chơi yêu thích bị lấy đi một cách không thương tiếc.
Cả hai im lặng khá lâu. Cô gái thậm chí không biết phải nói gì. Có vẻ như cô ấy cũng cảm nhận được những gì chàng trai cảm thấy.
Hai người chậm rãi rời khỏi chiếc ghế đá trong khuôn viên trường. Họ đi ra ngoài những con đường của thành phố sương mù. Gió đêm thổi lạnh. Đồng hồ chỉ gần 10 giờ tối nhưng vẫn có thể chứng kiến những hoạt động của mọi người bên trong các quán ăn, quán chè, quán cà phê vẫn còn đông khách.
Thỉnh thoảng họ nhìn thấy các bạn sinh viên của trường cũng đang đi tản bộ ngoài phố.
Hai người họ vào quán chè, thưởng thức những ly chè ngọt lịm thật ngon. Sau đó họ đi tản bộ hết những con đường quen thuộc mà họ đã từng đi bên nhau, họ tâm sự và nói ra những ước mơ về tương lai của mình.
Đêm hôm đó nhà trường cho phép các sinh viên tốt nghiệp được đi chơi khuya. Thường thì nội quy của nhà trường đóng cổng 9 giờ tối.
Khoảng 12 giờ khuya, anh ấy đưa cô về đến tận lưu xá nữ, và quay về lưu xá nam ngay sau đó.
Sáng hôm sau. Những chiếc xe khách liên tỉnh đã lần lượt chuyển bánh. Mang theo những gương mặt đầy khả ái, những kỷ niệm khó quên, những nỗi nhớ, niềm thương, và những tình bạn, tình yêu đầu đời đẹp nhất của thời sinh viên.
Những cô gái với gương mặt đầy nước mắt. Những chàng trai trên gương mặt đầy bối rối và có những giọt lệ còn đọng lại trên đôi mi khi những chiếc xe lần lượt lăn bánh.
Sáng hôm đó, cô ấy chứng kiến tất cả. Đó là cuộc chia tay hay là chia ly? Mà sao cảm thấy buồn qúa. Tình bạn, tình yêu, trong phút chốc bỗng dưng không còn ai bên cạnh. Đôi mắt cô đẫm lệ, mà cô không nhận ra má mình đã ướt đẫm nước mắt.
Chàng trai nhìn xung quanh để tìm cô gái. Ngay lúc đó anh
ấy chạy đến gần cô gái. Anh trao cho cô một bị có đựng nhiều món qùa.
Cuối cùng cô gái cũng bước lên xe. Họ đã chia tay nhau trong sự lưu luyến. Cả hai đều rơi lệ.
Chiếc xe bắt đầu chuyển bánh, nhưng đôi bàn tay của chàng trai vẫn bám vào khung cửa kính nơi cô gái đang ngồi. Chiếc xe liên tỉnh đã khuất dần trong màn sương mù dày đặc của buổi sáng sớm.
Chàng trai bước đi chậm rãi, buồn bã… Có những giọt sương nặng trĩu rơi xuống mặt hay những giọt nước mắt ngọt ngào, mơn man trên đôi môi và má, cuối cùng ùa vào hư không.
Một tháng sau. Chàng trai tìm đến nhà cô gái, nhưng không gặp được cô. Sau đó cô đã đi xa …
Cô ra đi, cũng như màu sắc và ánh nắng trong đời anh không còn nữa!
Bạn biết đấy! Dù thời gian có trôi qua, nhưng chúng ta vẫn luôn ở trong tim của một người…
Tình yêu lặng lẽ đến, lặng lẽ đi, mang theo niềm vui, mang theo một chút dịu dàng và nỗi buồn không thể xóa nhòa.
Đời người là thời gian vội vã trôi qua, ngây ngô non nớt, hồn nhiên. Đến tuổi cuối thu, cứ thản nhiên, ung dung…
Chúng ta đã đi lòng vòng trong thành phố thời đại của chính mình, đi ngang qua những con hẻm rộng hẹp quen thuộc hoặc xa lạ. Đi qua những ánh đèn lung linh, đi qua những gian hàng mới và khung cảnh tươi mới mà chúng ta chưa từng đi qua, và đi qua những ngọn núi và dòng sông không biết bao nhiêu lần…
Lối cũ ngày xưa vội vàng đi qua, thoảng dừng bước chân mỏi mòn. Dù không phải cảnh vật nào cũng trong trẻo, rung động, nhưng cũng đầy viên mãn.
Tuy không phải lần nào chúng ta cũng dốc toàn lực để đạt được điều mình muốn, nhưng chúng ta không hề hối tiếc hay phàn nàn; tuy không phải lần gặp gỡ nào cũng hối tiếc, nhưng có lẽ chúng ta cảm thấy ấm áp.
Năm tháng dài đằng đẵng trôi qua, tất cả những sự kiện, tất cả những mảnh vụn đầy màu sắc. Cuối cùng cũng bị gió mưa phùn năm tháng cuốn trôi thành những mảnh ký ức vỡ vụn…
Trên con đường phía trước, đôi khi chúng ta sợ hãi và đôi khi kiệt sức. Khi chúng ta sợ hãi, chúng ta sẽ mở cánh cửa ký ức bị khóa chặt trong trái tim mình. Tìm một chút can đảm, thêm một chút sức mạnh, sự ấm áp dài lâu của thời gian, giấc mộng xuân tàn, lòng như sáng mãi, bao mỏi mệt cũng theo giấc mộng nồng, xa, xa!
Cho đến một ngày, thanh xuân tắt lịm, văng ra khỏi vòng vây của thời gian, khóa sâu trong cánh cửa ký ức, và nét thanh tú trên gương mặt thanh xuân của mỗi chúng ta cũng bị sương gió của thời gian làm cằn cỗi. Vì vậy, chúng ta sâu sắc hiểu rằng, có người quen để nhớ, có người quen đi cùng cả đời, có người định mệnh không nói nên lời mà lướt qua nhau, có người định nợ cả đời.
Kỷ niệm thì không bao giờ quên, ơn nghĩa thì chưa trả được. Đi qua ngàn cánh buồm, một chặng đường mưa gió, một đời người…
Năm tháng chưa già, khát khao vẫn còn trẻ, suy nghĩ vẫn theo năm tháng. Trong bức tranh cuộn thời gian này, chúng ta đang đuổi theo những khát khao, cảm nhận những năm tháng thoáng qua, hoặc tận hưởng hoặc thở dài …
Trong thành phố thời gian, chúng ta gặp nhau như định mệnh, nhưng đôi khi chúng ta phải chia xa; trong cánh cửa ký ức, chúng ta biết nhau sâu sắc, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau.
Dù gặp ai, yêu ai, chung tay với ai, cùng họ trải qua những vui buồn nho nhỏ, chúng ta sẽ hiểu sâu sắc rằng, có những người từng yêu sâu đậm mới là hạnh phúc, chỉ khi mất đi mới biết thế nào là hạnh phúc, trân trọng nó; đối với một số điều…
Hãy biết ơn tất cả những điều bạn đã trải qua, bất kể tốt hay xấu. Hãy biết ơn tất cả những người bạn đã gặp, bất kể họ ở bên cạnh hay xa cách.
Chúng ta biết ơn tất cả những gì chúng ta đã mất và sở hữu.
Dù năm tháng không mong đợi, nhưng kỷ niệm vẫn luôn ở mãi trong ký ức của chúng ta!
Người vợ đang ngồi chăm chú xem TV thì người chồng đột nhiên nói:
“Hãy ly hôn đi.” Anh ấy dường như đang nói rất nghiêm túc.
Nhưng ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô vợ là:
“Chắc anh ta thua lỗ lớn trên thị trường chứng khoán, hoặc anh ta đang bực bội điều gì đó.”
Tuy nhiên, câu nói thứ hai của anh ấy đã làm người vợ giật mình:
“Anh yêu người khác rồi, anh xin lỗi.”
Lấy lại bình tĩnh, cô hỏi:
“Khi nào?”
Anh ta trả lời:
“Chúng tôi đã yêu nhau gần một năm rồi. Cô rất xinh đẹp và nhiệt tình.”
Có lẽ anh ta nhận thấy rằng mình có lỗi khi khen người yêu trước mặt vợ mình. Nhận ra điều này, anh ta dừng lại.
“Yêu nhiều không?” Vợ hỏi.
Chồng trả lời:
“Yêu rất nhiều.”
Cô vợ không hỏi nữa, hỏi kỹ quá chỉ khiến bản thân tổn thương sâu hơn, thà để lại một chút thể diện cho bản thân. Cô nhớ lại những ngày bên anh ấy, họ rất hạnh phúc. Cô nghĩ rằng bây giờ anh ấy đã có người mới, muốn ly hôn với vợ. Vậy tại sao mình không buông bỏ? Giữ lại làm gì?
Cô thở ra một hơi dài và nói:
“Mọi việc nên làm theo ý của anh.”
Anh ta ngạc nhiên nhìn vợ, nhìn vợ một lúc rồi lại im lặng. Tuy nhiên, anh ta cảm thấy vô cùng có lỗi khi bỏ lại vợ và con.
Trước khi ly hôn, anh ấy rủ vợ đi ăn chung. Sau vài ly rượu, anh ta có nhiều lời hơn, anh nói muốn được vợ chúc phúc cho tình yêu mới của anh. Anh cũng chủ động nói về cô gái ấy, cô gái ấy hoạt bát và với cô gái ấy anh có cảm giác bùng cháy…
Người vợ tức giận và nói:
“Mười năm trước, tôi cũng là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, có sức sống và thu hút anh như vậy. Và rõ ràng mười năm sau tôi đã bị anh gắn mác là tình cũ, phải không? Thuở ấy, tôi là một cô gái ngây thơ, lo cho anh những điều nhỏ nhặt khiến anh hài lòng. Bên cạnh tôi, anh say trong hạnh phúc, ánh mắt dịu dàng… Rồi khi về làm vợ anh, tôi lo lắng, chăm sóc cho gia đình, tính toán kỹ lưỡng. Không tiêu xài phung phí, bỏ qua những cuộc vui cùng bạn bè và hiển nhiên tôi đã trở thành người hầu của anh. Từ nay, tôi không còn là vợ của anh, không còn là người hầu của anh nữa. Ừ! thì ly hôn đi, sướng lắm! ”
Nói xong cô bật khóc, còn anh thì ngơ ngác nhìn cô. Cô luôn tỏ ra bình tĩnh, nhưng một chút rượu đã phản bội trái tim cô. Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, ai mà không quan tâm đến cuộc hôn nhân mà cô ấy đã vun vén suốt nhiều năm?
Cô bất cần và tiếp tục nói:
“Đi thôi, để xem anh có thể tự mãn được bao lâu, anh yêu cô gái ấy rất nhiều và cô ấy cũng rất yêu anh đúng không? Sau khi về chung sống với nhau mấy năm, hãy xem anh như thế nào? Hãy tăng tốc. Tất cả những gì cô gái ấy có thể cho anh bây giờ là những gì tôi đã cho anh mười năm trước, vì vậy hãy tiếp tục và tung tăng! Khi anh đã tung tăng đủ, anh sẽ thấy rằng anh chỉ đang lặp lại con đường chúng ta đã đi.”
“Em say à?” Anh ta lo lắng nhìn cô.
Cơn tức giận vẫn chưa nguôi, cô nói tiếp:
“Em chưa bao giờ ngây thơ sao? Em chưa bao giờ trẻ trung xinh đẹp sao?“
Bất chợt anh nắm chặt tay cô, dòng điện ấm áp chảy qua tim anh. Nắm tay người vợ thì có những thăng trầm, như chạm vào cánh tay của anh.
Rốt cuộc thì vợ anh ấy là cánh tay trái của anh và bản thân anh lả cánh tay phải của anh ấy. Khi anh ấy cắt bỏ đi cánh tay trái, không phải bản thân anh ấy rất đau sao?
Anh nói:
“Anh nhất quyết không ly hôn.”
Cô hỏi:
“Tại sao?”
Anh trả lời:
“Lúc không say thì tỉnh, lúc không say thì đánh thức con người. Quả thật, tổ ấm này khó tìm. Ai đó khó có thể thay thế vị trí trong trái tim con cái của chúng ta. Chúng ta làm việc vất vả là để xây dựng tổ ấm một gia đình hạnh phúc. Suýt chút nữa anh tự tay hủy hoại hạnh phúc gia đình. Vợ à, anh xin lỗi! Anh sẽ luôn ở bên cạnh em, anh chỉ có một người vợ đáng yêu nhất đó là em.”
Môn quần vợt như một phần rất đáng nhớ và quan trọng trong cuộc đời của cháu Pauline Bùi. (Cháu là người Mỹ gốc Việt và gọi Minh Hồng là dì ruột.)
Ở tuổi 13, nhưng cháu đã là một ngôi sao tennis nơi tiểu bang cháu đang sống. Cháu bắt đầu học chơi tennis lúc cháu được 5 tuổi.
Cháu luôn tự tin, tràn đầy năng lượng và bình tĩnh trước những đối thủ. Trong hai ngày giao đấu quần vợt vừa qua, cháu đã chiến thắng liên tiếp 8 đối thủ.
Những cú giao bóng của cháu vụt đến trước mặt đối thủ như tia chớp trong cơn bão, không kịp phản ứng.
Rất hấp dẫn nhưng cũng rất hồi hộp khi người thân đang ngồi xem trận đấu tennis này. Người hồi hộp và lo lắng nhất đó là bác sĩ Paul Bùi, cha của cháu Pauline.
Cháu thuận tay trái và kết qủa là tay trái của cháu đã bị chấn thương nhẹ. Cả nhà lo lắng cho cháu, vì cuối tuần này cháu sẽ được đi thi đấu ở một tiểu bang khác. Cha mẹ của cháu nói với cháu rằng nếu cháu còn đau thì hủy bỏ cuộc thi đấu cuối tuần này. Nhưng cháu quyết tâm không bỏ cuộc.
Cháu là một cô gái siêng năng học tập và can đảm. Cháu luôn phấn đấu vì mục tiêu của mình. Sức mạnh từ trái tim đã thắp sáng động lực mạnh mẽ của cháu.
Khi tôi hỏi cháu: -Cháu có sợ đợt này cháu không dành chiến thắng, vì cánh tay vẫn còn đau?
Cháu đáp: -Dạ, cháu không sợ đâu ạ. Nếu đối thủ của cháu là cao thủ, thì đó cũng là một cơ hội cho cháu được học hỏi. Cơ hội vượt qua cơ hội và sẽ cất cánh. Đó là động lực giúp cháu có mục tiêu và đạt được mục tiêu.
Bạn biết đấy! Nhìn lại hàng chục chiếc Cúp đặt trong tủ kính trong ngôi nhà của gia đình cháu. Đã minh chứng tốt nhất cho sự nỗ lực và thành công của cháu.
Chúc mừng thành tích của cháu Pauline. Chúc cháu nhiều sức khỏe, nhiều niềm vui và tất cả những nỗ lực của cháu ngày càng tốt đẹp và thành công hơn.
Có một cặp vợ chồng trẻ. Người chồng đi làm sớm về muộn. Người vợ ở nhà chăm con nhỏ. Một mái ấm như vậy lẽ ra phải êm ấm và bình yên. Tuy nhiên, càng ngày, càng có nhiều lời phàn nàn về nhau và xung đột lại nảy sinh.
Người chồng về nhà với cơ thể mệt mỏi để ăn tối sau khi tan sở. Nhưng vừa bước vào, căn phòng vắng tanh, trên giường người vợ còn đang vui đùa với đứa con nhỏ, khiến anh ta tức giận vô cùng.
Anh nhìn cô chằm chằm rồi lạnh lùng nói:
-Tối rồi, khi về đến nhà, tôi còn chưa được ăn một ngụm canh nóng?
Cô liếc nhìn anh ta, nhưng cô vẫn ngồi ở đó và tiếp tục vui đùa với đứa con nhỏ.
Sau đó cô nói:
-Anh kiếm gì ăn đỡ đi.
Anh nghe xong, cơn giận bùng lên, anh ấy lao đến và tát cô vợ một cái. Ngay lúc đó, đứa trẻ sợ hãi đến mức khóc lớn, đứa trẻ vẫn còn nhỏ, mới bốn tuổi.
Anh cho rằng mình làm lụng vất vả chẳng phải là vì gia đình này sao? Dù kiếm được bao nhiêu tiền thì anh cũng biết trách nhiệm của một người đàn ông, không dám tiêu xài bừa bãi. Càng nghĩ về điều đó, anh càng tức giận.
Anh dám đánh tôi. Người vợ che mặt và bật dậy vì tức giận.
Nếu không có đứa bé vừa khóc vừa lẩm bẩm: Mẹ ơi … Mẹ ơi.
Cô ấy thực sự muốn lao đến và chiến đấu với anh ta.
Cô khóc và nói:
– Thật xui xẻo là kết hôn với anh.
Gương mặt cô đầy tức giận, cô đẩy cửa và chạy ra ngoài.
Đứa trẻ vẫn ngồi yên trên giường và khóc thét lên. Người cha bước đến và mắng đứa con nhỏ của mình: “Khóc cái gì mà khóc.”
Sau đó anh bế đứa trẻ và anh đột nhiên thấy cơ thể đứa trẻ run rẩy.
Anh tự hỏi không biết con của mình có phải vì sợ hãi không?
Anh thất thần vì chưa bao giờ quan sát đứa trẻ tinh vi như vậy. Trước sự khó chịu của đứa trẻ, mẹ là người cảm nhận được điều đó đầu tiên, và điều đó vô cùng chính xác.
Trong khoảnh khắc này, anh bất chợt cần đến sự hiện diện của người vợ vô cùng.
Mỗi ngày, Khi anh ấy đi làm về, anh luôn thấy những bữa ăn và những món ăn ngon nóng hổi trên bàn. Hôm nay có chuyện gì đặc biệt xảy ra không? Anh suy nghĩ.
Anh nhìn đứa con đáng yêu của mình, trong lòng anh trào dâng một tình cha con. Anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của đứa trẻ cho đến khi nó ngừng khóc. Vốn dĩ anh ấy muốn hát một bài hát thiếu nhi để con vui, nhưng suy nghĩ rất lâu, anh ấy không thể hát được bài nào. Thường khi người mẹ hát trước mặt đứa trẻ, nó luôn thấy vui cười.
Khi họ mới yêu nhau, họ đẹp làm sao, đẹp gái, đẹp trai, hàng xóm láng giềng ai gặp cũng tấm tắc khen ngợi.
Cùng nhau dạo phố, xem phim, cùng nhau đi ăn kem, ăn qùa vặt. Tại sao lại thay đổi khi họ kết hôn?
Anh nhớ lại những khung cảnh, những năm tháng anh từng tay trong tay, cô ấy tốt như thế nào. Anh nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm và quyết định tìm cô bằng mọi cách.
Anh ấy bế đứa con nhỏ ra xe và lái xe đi tìm vợ. Anh lái xe về phía công viên, nơi họ thường hẹn hò khi còn yêu nhau.
Chắc chắn rồi, cô ấy đang ngồi bất động ở đó. Anh và con trai nhẹ nhàng bước đến. Cô ngẩng đầu đứng dậy, khuôn mặt đầy nước mắt. Anh nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt trên gương mặt của cô, rồi ôm chặt cô vào lòng. Đứa con nhỏ lao tới ôm mẹ của mình và khóc mếu máo: “Mẹ ơi, mẹ ơi!”
Người chồng thì thầm bên tai của vơ:
-Xin lỗi vợ, vợ về nhà đi, anh và con rất cần có em bên cạnh. Anh đã sai, mong em tha thứ.
Người vợ ôm đứa con nhỏ vào lòng và nói:
-Anh có biết tại sao tối nay em không nấu ăn không? Vì con chúng ta bị ốm, em đã dành cả buổi chiều để đến bác sĩ khám bệnh cho con. Khi về đến nhà con cứ khóc hoài, em phải trêu chọc để con được vui.
-Vậy tại sao em không gọi cho anh? Anh nói.
Cô trả lời: -Vì em không muốn việc kinh doanh của anh bị trì hoãn!
Người chồng gật đầu: -Anh hiểu rồi, anh thật tệ. Hôm nay anh thật sự thất vọng về bản thân mình.
Cô bế đứa con nhỏ của mình và bước về phía trước, anh lặng lẽ choàng tay qua eo lưng của cô. Họ cùng nhau bước về nhà trong sự im lặng, bình yên và ấm áp.
Bạn biết đấy! Trái tim còn đập, tình yêu vẫn còn ở đó. Định mệnh không muốn kết thúc, vì họ vẫn còn yêu nhau sâu đậm. Chỉ là có sự bất mãn xen lẫn với nó. Và số phận tích cực đã xây dựng phần còn lại hạnh phúc của cuộc đời họ.
Cuộc đời có nhiều những cuộc gặp gỡ bất ngờ, và có nhiều người đi qua, nhưng trái tim chàng trai và cô gái này vẫn chỉ có một người…
Hai người yêu nhau đi suốt chặng đường, hương hoa muôn nẻo dịu êm suốt lối. Trong cuộc đời chàng trai Larry giống như ngọn nến thắp sáng bóng tối. Larry có một người vợ xinh đẹp là Kelly trong cuộc đời mình, Larry cảm thấy tràn đầy hy vọng.
Những ngày bên nhau thật ấm áp, họ như tia nắng soi rọi trái tim của nhau và đây là sắp xếp của duyên số.
Họ ở bên nhau là do định mệnh, vì định mệnh mà gặp nhau, vì định mệnh mà quen nhau, vì định mệnh mà yêu nhau.
Và vì trách nhiệm, chồng sẵn sàng yêu vợ suốt đời, vì trách nhiệm vợ sẵn sàng trung thành với chồng. Vì trách nhiệm mà vợ chồng âm thầm lo lắng, chăm sóc và dạy dỗ cho con cái nên người.
Lùi một bước và nhìn thấy bầu trời. Vì thế họ luôn bao dung lẫn nhau, quan tâm nhau. Họ thường xuyên tâm sự, cùng nhau tồn tại và phát triển thịnh vượng.
Mùa thu hôm nay thật êm đềm. Họ cùng nhau đi dạo trên bãi biển tạo nên một vẻ đẹp của đời thường, dịu dàng, quyến rũ và lãng mạn.