TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CUỘC SỐNG ĐỜI THỰC

Trong cuộc sống thực, trái tim của chúng ta thường bị bối rối bởi thế giới phức tạp bên ngoài. Nhịp sống ngày càng nhanh hơn, tâm trạng của chúng ta trở nên hỗn loạn và phức tạp. Đôi khi chúng ta cảm thấy kiệt quệ về thể chất và tinh thần.

Nhưng ở đời, lòng người không ai không dính bụi trần. không ai đường đời luôn bằng phẳng không chông gai, không ai có hạnh phúc mà không đau khổ cả đời, và không ai chỉ có hạnh phúc mà không có nỗi buồn.

Cuộc đời luôn có quá nhiều bất lực và tiếc nuối, cuộc đời đầy thăng trầm. Vận rủi và vận may nương tựa lẫn nhau, tiếng cười và nước mắt đan xen. Trong cuộc đời, chúng ta phải trải qua một quá trình dài từ tuổi trẻ đến già.

Chúng ta gặp nhiều vấp ngã, thất bại và khổ đau. Vấp ngã không biết bao nhiêu lần, đứng dậy không biết bao nhiêu lần.

Trong vòng tuần hoàn bốn mùa của cuộc đời, có mùa xuân xanh tươi thì mùa thu cũng có lá rụng. Mùa hè có nắng nóng thì mùa đông có tuyết rơi. Mưa, tuyết, gió và sương vốn dĩ là khung cảnh không thể thiếu trong hành trình cay đắng của cuộc đời.

Chúng ta chỉ có thể thực sự hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống nếu chúng ta đã đi qua gió mưa. Nhìn thấy tất cả những cuộc gặp gỡ và chia ly trên đời, và cảm nhận được sự ấm áp và lạnh giá của trái tim con người.

Bạn biết đấy! Trên con đường chúng ta tiến về phía trước, những gì chúng ta trải nghiệm là một loại phong cảnh, và những gì chúng ta gặp là một bản thân khác. Thuận theo tự nhiên, không cần toan tính, thuận theo hoàn cảnh, không mong cầu xa xỉ, yên lặng theo lòng, không lo lắng.

Hãy để gió mưa cuốn đi, hãy để năm tháng thay đổi, đừng để gió mưa bào mòn trái tim bạn. Hãy để trái tim bạn đi từng bước của cuộc đời. Lúc tĩnh lặng nhìn gió thoáng qua, thưởng thức sự yên tĩnh của năm tháng; trong hối hả, nhộn nhịp, hãy sống bằng sự bình yên trong nội tâm.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

NĂM THÁNG LẶNG LẼ

Năm tháng lặng lẽ, đời người như một giấc mơ, bạn hờ hững buông trôi nỗi buồn của ngày hôm qua, chỉ muốn lắng nghe tiếng nhạc đêm trong mưa lặng lẽ, gõ một chút tâm trạng vào sâu thẳm tâm hồn, và lặng lẽ chữa lành vết thương. Trong biển luân hồi này, ai là người vô tình nắm lấy tay bạn?

Trong nhịp sống hối hả này, chúng ta đều mải miết chạy, không ngừng phấn đấu cho một ngày mai tốt đẹp hơn. Biết đâu khi chợt nhìn lại, mới thấy mình đã lãng phí bao nhiêu tuổi trẻ?

Có rất ít thứ thực sự thuộc về chúng ta để chúng ta có thể nắm giữ. Đôi khi chúng ta cố chấp tiến về phía trước mà bỏ qua dấu vết của năm tháng…
Đôi khi chúng ta buông xuôi những ám ảnh và để mọi thứ trôi theo dòng chảy. Không phải điều tốt đẹp nào cũng tốt đẹp?

Có lẽ thay đổi suy nghĩ sẽ dẫn đến những điều khác biệt kết quả. Lẳng lặng ngồi nghe gió mưa, nhàn tản uống trà. Sau khi gió mưa qua đi, nhìn mây trôi mây trôi, hoa nở hoa tàn.
Trân trọng vẻ đẹp trước mắt và vứt bỏ mọi muộn phiền, nếu bạn có thể làm chủ số phận của mình, tại sao lại để năm tháng lo liệu. Trái tim không nhiễm bụi trần, mọi thứ đều rõ ràng, cuộc sống yên tĩnh và năm tháng bình yên.


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHÌA KHÓA TÂM HỒN

Một cậu bé học trò nghịch ngợm có gương mặt rất dễ thương.
Cậu bé là một đứa trẻ tự phụ và rất cá tính, cậu ấy bộc lộ cảm xúc và sự tức giận của mình rất trực tiếp. Đôi khi, những phản đối được đưa ra trực tiếp trong lớp học.
Mỗi lần sau khi bị cô giáo khiển trách, cậu bé gần như thô bạo. Cậu ấy luôn bĩu cái miệng nhỏ nhắn ra vẻ khó chịu, tỏ vẻ không hài lòng.

Một hôm, cô giáo chứng kiến cậu ấy đã xô một bạn cùng lớp xuống đất và đánh bạn. Cô giáo bước đến can thiệp và yêu cầu học sinh vào lớp học. Các bạn ngồi nghiêm túc vào ghế, nhưng cậu ấy không ngồi vào ghế mà ngồi trên bàn học.
Khi ấy chuông vào lớp đã vang lên, cả lớp xì xào bàn tán về tư thế nghịch ngợm của cậu ấy. Cô giáo bước đến và yêu cầu bạn ấy ngồi xuống ghế. Cậu bé không nghe lời cô giáo, thậm chí còn đẩy mạnh vào vai của cô giáo.
Cô giáo sững sờ trong giây lát, cô tức giận vô cùng. May thay, cô giáo vẫn giữ ở trạng thái ôn hoà.

Cô bắt đầu nở một nụ cười thân thiện với cậu bé và nhỏ nhẹ khuyên cậu bé ngồi xuống ghế. Cậu bé vâng lời cô giáo và bắt đầu với buổi học nghiêm túc.

Cô giáo đứng cạnh bàn học của cậu bé và cô bắt đầu nói chuyện:
“Nếu so sánh bạn với một con hổ trong rừng và các bạn cùng lớp là những con vật nhỏ.
Mỗi tiếng “gầm” của bạn đều khiến những con vật nhỏ run sợ.
Vậy để cho mọi người không khiếp sợ bạn. Bạn hãy đối xử với các bạn học giống như anh chị em của mình. Sao bạn có thể tàn nhẫn đánh bạn học của mình, bạn không hối hận sao? Ai sẽ muốn chơi với bạn trong tương lai?”

Nghe những lời nói của cô giáo, cậu bé rơi nước mắt. Nhận lỗi với cô giáo và hứa sẽ không bao giờ đối xử với các bạn cùng lớp như vậy nữa.
Cô giáo nói:
“Được, tôi tin em là một cậu bé ngoan, sẽ làm theo những gì em nói.”

Cô giáo nhìn cậu ấy bằng ánh mắt vô cùng tin tưởng, dừng một chút rồi cô giáo nói tiếp:
“Được, tôi đề nghị, chúng ta cùng nhau bắt tay vui vẻ nhé?”
Cậu bé cười trong nước mắt, và đồng thanh nói với bạn học: “Vâng ạ!”

Sau đó, cậu bé là người luôn đạt điểm cao và luôn chân thành với các bạn cùng lớp.

Có lẽ tình yêu thương có thể làm nên một con người. Bằng cách tôn trọng trẻ em, bất cứ ai tìm được chìa khóa mở cửa trái tim của học sinh đều có thể mở ra con đường thành công cho các em. Chúng ta phải luôn nhấn mạnh vào giáo dục tích cực và giáo viên phải chấp nhận những lỗi lầm nhất định của trẻ em với thái độ khoan dung.

Bạn biết đấy! Ai tôn trọng trẻ em mới tìm được chìa khóa mở cửa trái tim trẻ thơ.
Nếu một đứa trẻ sống với sự chỉ trích, nó học cách lên án.
Nếu một đứa trẻ sống với sự khuyến khích, nó học được sự tự tin. Nếu một đứa trẻ sống với sự tán thành, nó học cách yêu bản thân.
Giáo dục là một cánh cửa, hãy mở nó ra, nó tràn ngập nắng và hoa. Tràn ngập lòng bao dung và tin tưởng, nó có thể mang đến cho trẻ em sự tự tin, hạnh phúc và dũng khí.



Tác giả Minh Hồng



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

ĐƯỢC VÀ MẤT

Có người cho rằng đời người có hai điều hối hận lớn nhất; một là không có được, hai là đánh mất.

Thật ra, đường đời không bao giờ thẳng, nó luôn cong. Chúng ta luôn phải trải qua vô số lần thất bại để trưởng thành. Từ ngây thơ đến trưởng thành, từ mất mát đến có được.

Nhiều lúc, chúng ta luôn chạy theo cuộc sống mà chúng ta mong muốn. Đôi khi chúng ta thấy rằng những thứ chúng ta quan tâm càng dễ thất bại, những người chúng ta quan tâm càng dễ rời xa…

Rõ ràng là chúng ta đã làm việc chăm chỉ bằng cả trái tim mình, nhưng chúng ta không thể đạt được kết quả như mong muốn.

Vì vậy, chúng ta bắt đầu cảm thấy lo lắng. Cảm xúc của bạn không còn bị chi phối bởi chính bạn, mà bởi ai đó hoặc điều gì đó?

Được và mất, đây mới là cuộc sống.

“Không được” hay “mất” đều không phải là nguồn gốc của đau khổ. Điều thực sự khiến người ta đau đáu chính là nỗi ám ảnh sâu thẳm trong lòng mỗi chúng ta.

Đấu tranh cho những gì bạn thích, trân trọng những gì bạn có được, quên đi những gì bạn mất, cuộc sống nên đơn giản như vậy.

Điều quan trọng nhất trên đời này không phải là “không được” và “mất đi”, mà là “có”.

Ở đời, được và mất vốn vô thường. Tốt xấu nương tựa vào nhau, mọi thứ lướt qua đều coi là phong cảnh. Một mối quan hệ, một thứ có thể chiếm giữ ký ức, đều là hạnh phúc.

Đi xa ngoảnh lại sẽ thấy, vấp ngã khiến người ta mạnh mẽ, chia ly khiến người ta trân quý, đau thương khiến người ta sáng tỏ. Chỉ bằng cách đứng lên từ quá khứ, mới có thể có hy vọng cho ngày mai.

Cuộc sống là một quá trình trải nghiệm, được và mất chỉ là sự thay đổi. Một số lợi nhuận có thể không kéo dài trong một thời gian dài, một số mất mát có thể không bao giờ được sở hữu lại.

Được và mất là một loại ngẫu nhiên và một loại tất yếu.

Từ những mất và được triền miên, chúng ta bắt đầu nhìn nhận bản thân từng chút một, và hiểu rằng cuộc sống không cần quá nhiều cái gọi là chấp trước.

Hãy trân trọng những gì mình có, đừng suy nghĩ nhiều, mọi chuyện sẽ phát triển theo chiều hướng tốt nhất.

Bản thân cuộc sống là một hành trình, bạn được hay mất không quan trọng, quan trọng là cuộc sống này thật tuyệt vời và hạnh phúc. Vì bạn luôn là người xứng đáng được mọi điều tốt đẹp và hạnh phúc nhất.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

TÂM TỊNH THÌ SẼ KHÔNG CÓ SÓNG GIÓ

Chỉ khi tâm tĩnh lặng, chúng ta mới có thể nghe thấy tiếng nói của chính mình.
Chỉ khi tâm trong sáng, chúng ta mới có thể thấy được bản chất của vạn vật…

Cuộc sống có một chút ngọt ngào, một chút cay đắng, một chút tốt, một chút xấu, một chút hy vọng, một chút bất lực. Cuộc sống sẽ sinh động hơn, tốt đẹp hơn và trường tồn hơn.

Một người dù tốt đến đâu cũng không thể có một tình yêu hoàn hảo không tì vết. Nếu chúng ta cố gắng bao dung, chúng ta sẽ thấy thế giới không tệ như chúng ta nghĩ.

Đừng để cuộc sống của chúng ta mất đi tâm trạng của mình. Tâm trạng không phải là toàn bộ cuộc sống, nhưng nó có thể kiểm soát toàn bộ cuộc sống.

Trong một tâm trạng tốt, mọi thứ đều tốt, trong một tâm trạng tồi tệ, mọi thứ đều rối tung lên.
Chúng ta thường không thua người khác, nhưng tâm trạng không tốt lại làm suy giảm hình tượng, giảm năng lực, rối loạn tư duy, từ đó thua chính mình.

Kiểm soát tâm trạng của bạn, và cuộc sống sẽ bình yên ở khắp mọi nơi. Một thái độ tốt sẽ hình thành một tâm trạng tốt, và một tâm trạng tốt sẽ hình thành nên con người tốt nhất.

Sống cuộc đời của chính mình một cách lặng lẽ, nếu trái tim bạn không lay động, gió sẽ làm gì. Nếu bạn không bị tổn thương, năm tháng sẽ ổn thôi.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

CHỈ CÓ THỜI GIAN

Chỉ có thời gian mới có thể hiểu những gì chúng ta cảm thấy đối với nhau !!!

Chỉ có thời gian mới có thể giải thích tại sao chúng ta sống trong những cuộc sống khác nhau. Và với một cử chỉ đơn giản của một cái nhìn, làm cho chúng ta phát triển một cái gì đó mạnh mẽ bên trong chúng ta.

Chỉ có thời gian mới có thể giải thích và làm cho mọi người hiểu được tình yêu của bạn là gì, khi chúng ta cùng nhau trải qua rất nhiều vấn đề khó khăn mà chúng ta đã phải đối mặt và sẽ vẫn phải đối mặt.

Chỉ có thời gian mới có thể giải thích, làm cho mọi người hiểu lý do tại sao chúng ta nói rất nhiều tình yêu và dành cho mình tình yêu. Bởi vì đằng sau những đau đớn và đau khổ là đang chờ đợi hạnh phúc vĩnh cửu.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (NORWAY)

PHẨM CHẤT CUỘC SỐNG NẰM Ở SỰ TRẢI NGHIỆM CỦA TRÁI TIM BẠN!

Thời gian đã cho chúng ta quá nhiều cảm hứng sống. Trong những ngày bận rộn, luôn có niềm vui và nỗi buồn…

Cuộc đời là thế, người ta thường nếm đủ mùi vị rồi mới hiểu được ý nghĩa thực sự của hạnh phúc và mục đích sống…

Cuộc sống bình thường và rất đỗi bình thường, nó có thể phức tạp hay đơn giản. Dù bạn nghèo hay giàu, chỉ cần bạn có thể sống theo cách mình thích, cho dù có chút cay đắng và mệt mỏi, miễn là bạn sống hạnh phúc và vui vẻ. Đó là cuộc sống tốt nhất, vì của cải ở đời không phải là của cải vật chất mà là của cải nội tâm.

Vẻ đẹp của cuộc sống không nằm ở sự giàu sang phú quý, mà nằm ở việc thư giãn bản thân với một trái tim bình thường.

Duy trì một cơ thể khỏe mạnh, cảm nhận cuộc sống bằng trái tim. Sống bình yên mỗi ngày trong cuộc sống bên gia đình, là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời. Vì vậy, chất lượng cuộc sống nằm ở sự trải nghiệm bằng trái tim. Còn những thứ hào nhoáng kia, tất cả chỉ là mây khói!


FORFATTER TRAN MINH HONG

LIVSKVALITET ER I HJERTEOPPLEVELSEN!

Tiden har gitt oss så mye inspirasjon til å leve. I travle dager er det alltid gleder og sorger…
Livet er slik, folk smaker ofte nok til å forstå den sanne betydningen av lykke og livsformål…
Livet er vanlig og veldig vanlig, det kan være komplisert eller enkelt. Enten du er fattig eller rik, så lenge du kan leve slik du vil, selv om det er litt bittert og slitsomt, så lenge du lever lykkelig og gledelig. Det er det beste livet, fordi rikdommen i livet ikke er materiell rikdom, men indre rikdom.
Livets skjønnhet ligger ikke i rikdom, men i å slappe av med et vanlig hjerte.
Oppretthold en sunn kropp, føl livet utenat. Å leve fredelig hver dag i livet med familien er den største lykke i livet. Derfor ligger livskvaliteten i å oppleve med hjertet. Når det gjelder de prangende tingene, er det bare sky og røyk!