TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NƠI ĐÓ TÌNH YÊU VẪN CÒN

Ly nước đó, chiếc áo sơ mi đó. Từ ngày đầu tiên kết hôn, anh luôn giúp cô rót một cốc nước để bên cạnh giường mỗi tối.
Về phần cô, việc đầu tiên cô làm mỗi ngày khi thức dậy là ủi chiếc áo sơ mi cho chồng đi làm.

Một ly nước đun sôi để trên bàn đầu giường mỗi tối, một chiếc áo được ủi mỗi sáng là những việc mà họ làm cho nhau. Họ âm thầm truyền cho nhau hơi ấm nồng nàn.

Theo năm tháng, họ mua nhà, sinh con và nỗ lực hết mình cho cuộc sống. Cuộc hôn nhân của họ, giống như hầu hết mọi người.
Khi tình yêu và sự quý trọng ban đầu đã bị cuộc sống bào mòn, những khuyết điểm của nhau ngày càng lộ rõ. Đến mức họ cảm thấy khó chịu, không thể chịu đựng nhau được nữa.
Anh ấy không thể chịu nổi mọi việc phải theo ý muốn của cô. Còn cô cũng thấy anh là người chồng càng ngày càng nhỏ mọn, không nam tính.

Kết quả là chiến tranh lạnh giữa họ thường có thể kéo dài hàng tháng. Nhiều lúc, họ sẽ thầm tự hỏi trong lòng:
“Mình còn yêu anh ấy (cô ấy) không?” Họ lưỡng lự, không thể nói chắc chắn một chữ “yêu.”.

Họ đã có ý định chia tay nhau. Nhưng dù không thích nhau đến đâu, họ vẫn nhất quyết làm điều đó cho nhau. Ly nước đun sôi vào buổi tối và chiếc áo sơ mi được ủi phẳng phiu vào buổi sáng. Họ không thể nói tại sao? Có lẽ đó là thói quen?
Có lẽ, họ không muốn trở thành một người đã từng thất hứa ban đầu, nắm tay nhau nhìn nhau trong đêm tân hôn và long trọng nói với nhau:
“Chúng ta sẽ làm cho nhau hạnh phúc.”
Vì vậy, dường như chính vì ly nước và chiếc áo này mà cuộc hôn nhân của họ vẫn giữ được chút dịu dàng, và sự oán hận đối với nhau không bao giờ vượt quá giới hạn.

*Cuộc hôn nhân trở nên tồi tệ hơn.
Thời gian gần đây, cô thường đi làm về muộn. Một người đàn ông là bạn đồng nghiệp đã đưa cô về mỗi buổi tối.
Cô và người đàn ông đó, càng ngày càng mong đợi giờ phút ngồi bên nhau vào buổi tối. Họ bắt tay nhau và nói lời tạm biệt.
Người chồng nhìn thấy vợ vui vẻ với người đàn ông khác.
Anh ta luôn cảm thấy khó chịu. Anh thầm nghĩ:
“Anh cũng mệt rồi, đừng để anh ngày càng tìm thêm lý do để rời xa em.”
Nhưng trước khi đi ngủ, anh vẫn rót ly nước rồi đặt lên bàn cạnh giường ngủ cho cô.

Cô đi làm về khuya, rất mệt. Nhưng cô sợ ngủ quên, nên vẫn ủi chiếc áo sơ mi cho anh trước khi đi ngủ.
Trong những ngày đó, hai người hầu như không thể gặp nhau. Mọi tương tác đều thông qua ly nước và chiếc áo sơ mi. Ít nhất điều này khiến họ về mặt tâm lý không xa lạ với nhau.

Một ngày khác, trên đường đi làm. Cô tình cờ nhìn thấy chiếc xe của chồng mình, trong xe có một người phụ nữ. Khi anh bước xuống xe, anh cúi xuống hôn tạm biệt người phụ nữ trong xe một cách trìu mến.

Đến tối người chồng về nhà, khi đi ngủ anh lén lút siết chặt tay cô. Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi với trò chơi mơ hồ này, thậm chí cô còn có chút buồn nôn.

Tuy nhiên, đêm đó, cô vẫn nhìn thấy cốc nước trên bàn đầu giường. Và như thường lệ, cô vẫn ủi chiếc áo sơ mi cho anh.
Anh lặng lẽ nhìn người vợ đang ủi quần áo vào đêm khuya cho mình, anh đột nhiên cảm thấy đau khổ mà không hiểu tại sao?

Hoá ra những tình cảm sâu đậm ấy vẫn còn đó. Nhưng chỉ tạm thời ngủ đông. Khi tiếng chuông năm mới vang lên, họ hôn nhau ngọt ngào và cảm nhận được nhịp tim đầu tiên của nhau, vẫn như xưa.
Giờ đây, trong nụ hôn dài nồng nàn này, cuối cùng họ cũng đã tỉnh ngộ, cả hai cùng bật khóc.



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

PHỤ NỮ KHOAN DUNG LÀ PHỤ NỮ ĐẸP

Khoan dung là một đức tính, là lòng phi thường và tâm hồn rộng mở. Đó là sự bao dung và chấp nhận con người, sự vật.
Đó là phẩm chất cao quý, sự trưởng thành về tinh thần và sự phong phú về tinh thần.
Đó là một loại ánh sáng của lòng từ bi, một phước lành tối thượng, một sự khuây khỏa cho người khác và một lòng tốt cho chính mình.
Đó là một loại trí tuệ sinh tồn, nghệ thuật sống và sự bình tĩnh, tự tin và tách biệt có được sau khi nhìn thấu đời sống xã hội.
Phụ nữ bao dung là người phụ nữ đẹp và có thể được người khác tôn trọng.

Phụ nữ không phải chói mắt vì sắc đẹp hoặc giàu có, mà vẻ đẹp là bẩm sinh. Đó là khí chất và lòng khoan dung là sự tu luyện có phẩm chất cao.
Người ta thường dùng tấm lòng lớn như biển cả để miêu tả một con người cao thượng.

Sự bao dung trong cuộc sống có thể dựa trên nguyên tắc. Nhưng sự bao dung trong tình cảm không thể dùng nguyên tắc để đo lường đúng sai.

“Gia đình là thiên đường cho tình yêu, không phải là tòa án cho lý trí.”
Chỉ dùng tình yêu để tạo nên hạnh phúc và dùng tình cảm để giải quyết mâu thuẫn.

Đối mặt với sự hiểu lầm và tổn thương do người thân gây ra, bạn vẫn phải đưa ra lựa chọn khó khăn là trở nên bao dung sau nỗi đau sâu sắc. Hãy bao dung với người thân của bạn, miễn là tình cảm của họ không đi chệch khỏi con đường nguyên tắc.

Khoan dung không phải là hèn nhát, cũng không phải là chấp nhận mù quáng. Đó là sự rộng lượng và bao dung dựa trên sự hiểu biết.

Khoan dung là một đức tính tốt khiến con người trở nên rộng rãi, cao thượng và dễ chịu. Trong nền văn minh mới được xây dựng trên thế giới này.

Khoan dung có thể phản ánh sự nghỉ ngơi tốt và thái độ tao nhã của một người. Đó là sự biểu hiện của lòng tốt và là biểu tượng của sự siêu việt. Danh dự, sự giàu có hay cao quý nào cũng không có thể so sánh được với lòng khoan dung.
Khoan dung là một đức tính tốt và là kết quả của sự tồn tại của vạn vật. Đằng sau sự khoan dung là lời hứa về sự vĩnh cửu và sự trong sạch của trái tim. Chỉ khi đối mặt với cuộc sống bằng sự bao dung, bạn mới có thể có được cuộc sống bình yên và tĩnh lặng, mới có thể sống thoải mái hơn.

Các bạn ơi, chúng ta hãy vun trồng một trái tim bao dung bắt đầu từ lời nói và việc làm của mình.
Cầu mong chúng ta có tâm hồn rộng lớn hơn đại dương và hạnh phúc lâu dài.
Thế giới tươi đẹp vì sự tồn tại của phụ nữ và phụ nữ chuyển động vì vẻ đẹp của mình.
Trong thế giới đầy màu sắc này, một người phụ nữ bao dung luôn là một cảnh đẹp.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH YÊU CỦA SINH VIÊN ĐẠI HỌC

Tình yêu sinh viên thường rất lãng mạn, nó có thể trở thành kỷ niệm mà mỗi người luôn mang theo cả cuộc đời. Tình yêu thời sinh viên đơn giản chỉ là hai người quan tâm đến nhau, cùng nhau xây dựng một tương lai tốt đẹp.

Tuy nhiên, không phải câu chuyện tình yêu lúc nào cũng màu hồng. Đôi lúc giữa hai người vẫn có những bất đồng quan điểm, quan trọng là cả hai cùng nhau vượt qua.

Chàng trai và cô gái bắt đầu cãi nhau sau khi niềm đam mê tình yêu của họ lắng xuống.

Chàng trai đã bao dung cho cô gái trong mọi việc. Dù có cãi vã thì chàng trai cũng sẽ chỉ im lặng và kiên nhẫn.

Nhưng trong thâm tâm cô gái lại ghét sắt hơn thép. Cô không muốn một chàng trai như thế này. Đôi khi cô không muốn nói những lời tổn thương, tiêu cực khi cãi nhau, nhưng nhìn thấy sự kiên nhẫn của chàng trai, cô càng tức giận hơn.

Cô gái luôn cẩn thận bảo vệ lòng tự trọng của chàng trai, cho đến một ngày, cô bốc đồng nói thế này:

“Chia tay đi!” Chàng trai rất buồn nhưng không dám tức giận và nói: “Được rồi!”

Thực sự, cô gái ngay khi nói ra những lời này đã hối hận, nhưng khi nhìn thấy chàng trai vẫn thờ ơ. Cô càng tức giận hơn.

Với sự bướng bỉnh của cô và không thể buông bỏ lòng tự trọng cao cả của mình nên cô đã thu dọn đồ đạc và bỏ đi trong cơn tức giận.

Khi rời đi cô vẫn còn có chút do dự, chàng trai mở miệng nhưng không nói một lời, và hai người không bao giờ nghe thấy nhau nữa.

Họ không liên lạc với nhau trong một thời gian.

Vài tháng trôi qua, họ tình cờ gặp nhau, kể một vài câu chuyện ngắn ngủi rồi rời đi.

Bước chân của cô gái liên tục dừng lại, như đang chờ đợi chàng trai nói điều gì đó. Nhưng miệng chàng trai lại khép kín không nói một lời! Cô gái cuối cùng cũng thất vọng rời đi…

Một năm sau , hai người gặp lại nhau trong vài câu chuyện trò ngắn ngủi . Tình hình cũng tương tự như lần trước. Điểm khác biệt là khi họ rời đi, cô gái đã nói: “Tôi ghét anh.”

Thời gian trôi nhanh, hai năm sau, cuối cùng vào một ngày nọ, chàng trai nhận được tin nhắn từ bạn bè rằng cô gái đang bị tai nạn. Chàng trai hối hả chạy đến bệnh viện.

Khi nhìn thấy thân thể yếu đuối của cô gái nằm lặng lẽ. Anh cuối cùng cũng ngã vào vòng tay cô gái, những giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt, trượt xuống khuôn mặt cay đắng.

Chàng trai nắm chặt tay cô gái và nói:

“Đừng rời xa anh, anh không cho phép em đi đâu! Em phải ở lại vì anh…”

Cô gái nói với giọng yếu ớt:

“Em đã đợi anh ba năm, nhưng anh không nói, em hận anh! Nếu anh nói một lời, em sẽ quay lại với anh ngay. Vì em thực sự yêu anh, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi!”

Chàng trai càng khóc lớn hơn, chân thành nói:

“Anh xin lỗi, anh sai rồi, anh xin lỗi…”

Cuối cùng, cô gái đau buồn ra đi, còn chàng trai cảm thấy rằng mình đã mang theo tâm hồn cô. Chàng trai biết mình luôn yêu cô gái sâu đậm, không thể tha thứ cho mình, hận chính mình, sao không dũng cảm chiến đấu để cứu lấy tình yêu đó!

Bên cạnh bạn có ai đang chờ bạn giữ lại không? Nếu vậy thì bạn phải giữ họ! Bởi vì có những con người một khi đã mất đi thì không bao giờ có thể lấy lại được. Tình yêu thực ra rất bình thường, chỉ cần bạn đưa tay ra và mở miệng là có thể bắt được hạnh phúc!

Thực ra, nếu muốn yêu một ai đó, bạn phải buông bỏ lòng tự trọng của mình.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BẠN LÀ KHUNG CẢNH ĐẸP DƯỚI ỐNG KÍNH CỦA NHIẾP ẢNH GIA

Một nhiếp ảnh gia trẻ dành cả ngày để chụp ảnh những cảnh đẹp của biển, ven hồ, hoặc những góc khuất của thành phố và nụ cười ngọt ngào của người qua đường hàng ngày trên đường phố…

Khi những người khác hỏi:

“Tại sao bạn lại làm điều này?”

Nhiếp ảnh gia trả lời:

“Luôn có một số cảnh quan chưa được khám phá đáng để chúng ta đánh giá cao.”

Bạn thấy đấy! Bằng cách nào đó, những con người dưới ống kính của nhiếp ảnh gia, cũng trở thành một khung cảnh đẹp đẽ chưa được khám phá trong mắt người khác.

Điều này cũng đúng với những người bình thường nhất trong chúng ta. Có thể một ngày nào đó, vô tình bạn sẽ trở thành một khung cảnh tươi đẹp trong mắt người khác và thế giới xung quanh bạn.

Trên hành trình cuộc đời, thực ra có những cảnh sắc một khi đã nhìn thấy thì cả đời sẽ không thể nào quên. Có những người một khi nhìn thấy, bạn sẽ phải ấn tượng mãi.

“Trên thế giới có vô số phong cảnh, ta cảm thấy bất tử.”

Đúng vậy, phong cảnh ở thế giới này luôn là vô tận, sống trong thế giới phàm trần sâu thẳm nhất. Những con người kiệt xuất và những điều tuyệt vời đó luôn khiến chúng ta cảm thấy bị lu mờ. Nhưng khi chúng ta thực sự buông bỏ bản thân, đối mặt với chính mình và nhìn khung cảnh thế giới với trái tim sống động, thì thực ra, chúng ta đã là khung cảnh đẹp nhất của chính mình.

Nhiều khi, chúng ta thường không biết rằng khi trân trọng người khác, chúng ta cũng trở thành cảnh tượng đẹp trong mắt người khác.

Trong biển người bao la, chúng ta đều là khung cảnh nhau đi qua. Cuộc đời như một cuốn sách, chúng ta thường bỏ qua ngòi bút của mình!

Trong chớp mắt, năm tháng như gió. Biết đâu một ngày nào đó trong tương lai sẽ có người chờ đợi bạn.

Chờ đợi khung cảnh đẹp như tranh vẽ của bạn, chờ đợi nụ cười tươi như hoa của bạn.

Hy vọng rằng ngày đó sẽ đến với bạn. Không quá sớm hay quá muộn và bạn chỉ cần tình cờ gặp.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THUYỀN TRƯỞNG OLE

Hôm nay tôi muốn nói đến lòng biết ơn của chúng tôi dành cho đoàn thủy thủ Danita Đan Mạch và Na Uy. Mà cao cả là vị thuyền trưởng Ole Skærning.

“Thuyền trưởng Ole Skærning” Ngài đã để lại trong mỗi người chúng tôi một kỷ niệm sâu sắc…
Trong số 58 người Việt Nam nhỏ bé đáng thương của chúng tôi đã được ngài cứu vớt. Chúng tôi luôn biết ơn ngài và sẽ không bao giờ lãng quên…

Ôi thuyền trưởng vĩ đại, tôi không thể diễn tả hết lòng biết ơn của mình dành đến Ngài biết bao nhiêu là đủ. Tôi rất ngưỡng mộ ngài!

Ngài là linh hồn của con tàu “Danita.” Và
“Danita” là một phần cuộc sống của Ngài.

Thưa Ngài! Ngài đã không bỏ mặc sinh mạng của chúng tôi lênh đênh trên biển cả mênh mông.
Tôi hiểu, Ngài là một thuyền trưởng nhân hậu. Ngài đã làm tròn đạo lý của một con người. Bằng cách này Ngài đã dạy cho chúng tôi học được lòng trắc ẩn vĩ đại của Ngài.
Nhưng hôm nay chúng tôi đứng đây cùng với những người thân yêu của Ngài, để tiễn Ngài về với Chúa.
Chúng tôi rất đau buồn sâu sắc và cảm thông với gia đình của Ngài. Những kỷ niệm về Ngài…
Ngài vẫn sống mãi trong trái tim của chúng tôi. Chúng tôi không những nhớ về hành động anh dũng của Ngài đã chấp nhận cứu vớt chúng tôi, mà chúng tôi còn nhớ về lòng tận tụy và lòng nhân ái của Ngài.

Kính thưa thuyền trưởng Ole Skærning! Ngài không chỉ là một chỉ huy, mà còn là một biểu tượng của sự hiếu kỳ và lòng nhân ái. Những kỷ niệm về Ngài sẽ mãi mãi rực sáng trong trái tim của chúng tôi, như những ngôi sao trên bầu trời đêm.

Hãy để tinh thần của Ngài tiếp tục sống sót trong mỗi hành trình của các thế hệ tiếp theo. Và hãy để di sản của Ngài trở thành nguồn động viên và cảm hứng cho chúng tôi trong mỗi bước đi…

Hãy để chúng tôi san sẻ nỗi đau mất mát này cùng gia đình và bạn bè của ngài.
Xin Ngài hãy biết rằng Ngài sẽ được tôn vinh với sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BẠN LÀ KHUNG CẢNH ĐẸP DƯỚI ỐNG KÍNH CỦA NHIẾP ẢNH GIA

Một nhiếp ảnh gia trẻ dành cả ngày để chụp ảnh những cảnh đẹp của biển, ven hồ, hoặc những góc khuất của thành phố và nụ cười ngọt ngào của người qua đường hàng ngày trên đường phố…
Khi những người khác hỏi:
“Tại sao bạn lại làm điều này?”

Nhiếp ảnh gia trả lời:
“Luôn có một số cảnh quan chưa được khám phá đáng để chúng ta đánh giá cao.”

Bạn thấy đấy! Bằng cách nào đó, những con người dưới ống kính của nhiếp ảnh gia, cũng trở thành một khung cảnh đẹp đẽ chưa được khám phá trong mắt người khác.

Điều này cũng đúng với những người bình thường nhất trong chúng ta. Có thể một ngày nào đó, vô tình bạn sẽ trở thành một khung cảnh tươi đẹp trong mắt người khác và thế giới xung quanh bạn.

Trên hành trình cuộc đời, thực ra có những cảnh sắc một khi đã nhìn thấy thì cả đời sẽ không thể nào quên. Có những người một khi nhìn thấy, bạn sẽ phải ấn tượng mãi.

“Trên thế giới có vô số phong cảnh, ta cảm thấy bất tử.”
Đúng vậy, phong cảnh ở thế giới này luôn là vô tận, sống trong thế giới phàm trần sâu thẳm nhất. Những con người kiệt xuất và những điều tuyệt vời đó luôn khiến chúng ta cảm thấy bị lu mờ. Nhưng khi chúng ta thực sự buông bỏ bản thân, đối mặt với chính mình và nhìn khung cảnh thế giới với trái tim sống động, thì thực ra, chúng ta đã là khung cảnh đẹp nhất của chính mình.

Nhiều khi, chúng ta thường không biết rằng khi trân trọng người khác, chúng ta cũng trở thành cảnh tượng đẹp trong mắt người khác.

Trong biển người bao la, chúng ta đều là khung cảnh nhau đi qua. Cuộc đời như một cuốn sách, chúng ta thường bỏ qua ngòi bút của mình!

Trong chớp mắt, năm tháng như gió. Biết đâu một ngày nào đó trong tương lai sẽ có người chờ đợi bạn.
Chờ đợi khung cảnh đẹp như tranh vẽ của bạn, chờ đợi nụ cười tươi như hoa của bạn.
Hy vọng rằng ngày đó sẽ đến với bạn. Không quá sớm hay quá muộn, và bạn chỉ cần tình cờ gặp.





TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TÌNH MẪU TỬ CHỨA ĐỰNG NHIỀU HƯƠNG VỊ

Tình mẹ là một bài thơ bình dị, dạt dào và trong sáng.

Tình mẹ là một bức tranh phong cảnh, tự nhiên và trong lành.

Tình mẹ là một bài hát, dịu dàng và trìu mến.

Tình mẹ là làn gió xuân say đắm, là cơn mưa phùn làm ẩm vạn vật, là tiếng cười theo con suốt cuộc đời, là chút khao khát khi con lang thang khắp thế gian…

Chúng ta lớn lên từ những đứa trẻ hay khóc, ai mà chưa từng trải qua nỗi buồn?

Một ngày nọ, một bài toán làm tôi bối rối, dù mẹ đã cố gắng giải thích cho tôi nhưng tôi vẫn chưa hiểu.

Mẹ nói: “Con thế này thì làm sao là học sinh giỏi của lớp được?”

Câu nói này làm tổn thương lòng tự trọng của tôi. Tôi phấn chấn lên, kiệt sức đến cạn kiệt tế bào não, suy nghĩ kỹ, cuối cùng cũng giải được bài toán.

Mẹ vui khi nhìn thấy tôi đã giải quyết được vấn đề. Mẹ dạy tôi phải kiên nhẫn và chăm chỉ. Đây là hương vị của tình mẫu tử “chua chát.”

Và tôi đã học được bài học “lòng kiên nhẫn và chăm chỉ.”

“Ngọt ngào”, đó là một hương vị khác của tình mẫu tử.

Rất dịu dàng, như cơn gió nhẹ mùa xuân.

Có một lần mẹ đưa tôi đi chơi ở Vũng Tàu.

Tôi tự hào với mấy nhỏ bạn cùng lớp rằng tôi được đi chơi xa cùng mẹ. Rằng ở đó có bà con bên ngoại tôi rất đông.

Nhưng không may, khi đến nơi thì tôi bị sốt. Mẹ ôm tôi trong lúc mẹ đang trên đường đến bệnh viện.

Lúc đó tôi giống như con gà con trốn dưới đôi cánh ấm áp của gà mái. Lúc này tôi cảm thấy mẹ như ngọn đèn sáng chiếu rọi vào tôi.

Đây là hương vị “ngọt ngào” của tình mẫu tử, khiến tôi hiểu được niềm vui và lòng biết ơn.

Và tôi đã học được bài học “lòng biết ơn” và niềm vui khi còn có mẹ.

Tình mẹ cũng có vị “cay đắng.”

Một lần khác, tôi đi theo mẹ đến nhà ngoại tôi, nhà ngoại có đám giỗ. Người lớn ai cũng bận bịu công việc. Mẹ tôi đã nhờ tôi giúp đỡ. Tôi ngồi lặt rau cả buổi, mỏi lưng và mỏi cả hai cánh tay.

Nhưng mẹ tôi không hề mềm lòng, mẹ nói:

“Lúc còn nhỏ, mẹ làm nhiều việc; nấu cơm, rửa chén, giặt quần áo, giữ em .v..v. Mẹ chỉ muốn con học thêm kỹ năng sống mà thôi!”

Sau khi bình tĩnh và suy nghĩ kỹ lại, tôi cảm thấy vị “cay đắng” của tình mẹ cũng là một cách thể hiện tình yêu.

Loại tình yêu này khiến tôi hiểu được “trách nhiệm” và tôi đã học được bài học “trách nhiệm” và “sự sống sót”.

Cuối cùng là một tình yêu cao qúy – Hương vị mặn nồng.

Mẹ vất vả nuôi con cả đời.

Khi tôi còn nhỏ, mẹ bảo tôi phải giữ em giúp mẹ.

Hồi đó tôi đi học buổi sáng, đi học về nhà là phải giữ em đến hết buổi chiều, ăn cơm chiều xong là học bài cho đến lúc đi ngủ. Nhưng những năm tháng đó, tôi vẫn là học sinh giỏi.

Bằng cách này, mẹ đã dạy cho tôi sự kiên trì và hy sinh. Và tôi đã học được bài học “lòng hy sinh” và tình yêu “cốt nhục”.

Những tình cảm được thể hiện qua bốn hương vị của tình mẹ. Tình yêu của mẹ còn đọng mãi trong trái tim của chúng ta.

Chúng ta phải trân trọng hương vị quý giá này. Biết ơn tình mẫu tử và cảm ơn người mẹ vĩ đại của mình đã dạy chúng ta rằng “anh em như thể tay chân”.

Chúng ta đã học được bản chất tốt đẹp của mẹ, nhưng có lẽ chúng ta chưa thể sao chép được một tâm hồn đẹp đẽ và cao qúy của mẹ. Mùi của mẹ thực chất là mùi bông pháo hoa trong cuộc đời.

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CUỘC ĐỜI LÀ MỘT VỞ KỊCH

Cuộc đời là một vở kịch.

Trong vở kịch cuộc đời, mỗi người đều có những diện mạo khác nhau; những vai trò khác nhau, những trải nghiệm khác nhau và cuối cùng tất cả đều phải kết thúc và sẽ về với cát bụi…

sao, đi qua con đường dài này trong cuộc đời cũng không hề dễ dàng. Cùng với tiếng nức nở từ biệt của người thân, bạn bè.

Và vở kịch cuộc đời sẽ kết thúc trong lặng lẽ.

Trong vở kịch này có tiếc nuối gì hay không còn tùy thuộc vào việc bạn đã nhập vai tốt hay chưa…

Buồn vui cũng là một đời, hành động tốt hay xấu cũng là một đời! Đừng để kết thúc trong bi kịch!

Cuộc đời cũng giống như một bài hát, một bài hát nặng nề, trang trọng, tao nhã và đầy ẩn ý. ​​

Khi chữa lành những vết thương còn sót lại lúc còn trẻ và phù phiếm. Ta âm thầm gánh vác trách nhiệm với gia đình, nhưng khi nhìn lại ta không được trân trọng…

Đời người giống như một vở kịch, thật và giả, giả và thật, giống như một bộ phim.

Cuộc đời như một vở kịch, nước chảy chậm rãi, đời người như một dòng sông dài. Vì vậy, chúng ta không thể lãng phí thời gian để nắm bắt chính mình.

Sự thân thiện và hòa hợp là quan trọng, khi bạn giúp đỡ người khác cũng là giúp chính mình.

Khi bạn hạ bệ người khác cũng là bạn đang hạ bệ chính mình.

Đạo đức là điểm mấu chốt tốt đẹp mà ai cũng nên có, nếu có đạo đức thì bạn sẽ được ban phước lành.

Không có cách nào để lưu tên mình vào lịch sử, nhưng chúng ta có thể nắm bắt mỗi ngày ngay bây giờ và làm những việc có ý nghĩa.
Chân thành giúp đỡ, đối xử chân thành và tử tế với người khác, cuộc sống này sẽ bổ ích và có giá trị.