TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LÀN SÓNG QUÊN LÃNG

Anh và cô đều lạc lối trong sự trống rỗng của buổi chiều mùa hè. Đại Dương thuần khiết, dường như xoa dịu những trái tim bị thâm tím của họ.

Họ ngồi trên một băng ghế hướng ra biển. Chỉ có những dấu hiệu của thời gian trên khuôn mặt của cô ấy, đã đưa anh ta trở lại thực tại của khoảnh khắc hiện tại và tình yêu của họ.

Như thường lệ, anh đợi cô ấy nói chuyện. Ngay cả khi những lời nói đó đôi khi tàn nhẫn, thì sự im lặng của cô thậm chí anh ta không thể chịu nổi.

Đối mặt với Đại Dương, ánh mắt nhìn của cô cố định trên sóng nơi có người lướt trượt, cô vẫn bất động.

Anh gọi tên cô ấy nhẹ nhàng. Cô quay đầu về phía anh. Anh không nhìn thấy đôi mắt của cô. Cặp kính che giấu cái chớp mắt của cô, anh đoán như vậy.

Anh đứng lên và nói:

“Đi, chúng ta sẽ đến quán cà Phê hoặc đi ăn kem?”

Cô gái chậm rãi đứng lên và đi theo anh. Trọng lượng cơ thể của cô trở nên nhẹ nhàng, giống như làn gió biển chạy dọc bờ biển. Anh nắm tay cô như mọi khi.

Bước chân của họ đã hướng dẫn họ đến sân thượng của quán cà phê. Anh muốn thưởng thức giây phút yên bình này, trong khi anh cố gắng không nghĩ đến những gì đang xảy ra với họ.

Một luồng ánh sáng nhẹ thổi bay chiếc khăn lụa hoang dã mà cô đeo quanh cổ cô vẫn thon thả. Váy của cô thỉnh thoảng bám vào đôi chân gầy và đôi giày màu xanh. Đôi môi cô tách rời nhẹ nhàng như thể để nói những từ không xuất hiện nữa.

Họ ngồi bên cạnh nhau trên sân thượng của quán cà phê; cuộc sống lan rộng trước mắt họ như để chế giễu anh và cô. Bên bờ biển là những đứa trẻ chạy nhảy nô đùa trên cát trắng. Những người lớn lo canh giữ con cái của họ theo từng vị trí.

Anh không dám thực sự nhìn cô ấy. Anh sợ đọc được trong mắt cô ấy những gì làm tổn thương anh. Khoảng cách xa dần đang nằm trong đôi mắt của cô? Anh biết cô ấy sẽ vắng mặt ở nơi đây.

Khi người bồi bàn bước đến, cô muốn có một dĩa cơm thịt nướng. Anh cũng gọi món ăn giống như cô. Họ có những sở thích gần giống như nhau và đã mở rộng sự hiểu biết hoàn hảo của nhau.

Nhưng sau buổi chiều hôm ấy, cuộc sống của họ bắt đầu chia đôi. Họ có ngã rẽ riêng của họ.

Cô gái đã ra đi, xa Quê Hương và không quên mang theo chiếc khăn lụa quàng cổ hoang dã mà anh ta đã tặng cho cô. Cô mãi mãi yêu thành phố biển nơi cô chào đời. Có những buổi hoàng hôn tuyệt đẹp và mỗi buổi sáng sớm tuyệt vời!

Và anh ta luôn nhớ về nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của cô gái ấy. Anh vẫn nhớ mùi hương quen thuộc và bước chân nhẹ nhàng của cô.

Mặc dù đó chỉ là một ảo tưởng trêu chọc, ảo tưởng của sự vỡ mộng … Và dấu vết trên cát ngay lập tức đã bị xóa bởi làn sóng quên lãng.

 

 

 

 

 

 



TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


DƯỚI ÁNH SAO ĐÊM!

Trong một thung lũng hẻo lánh tắm mình trong ánh sáng mờ nhạt của bầu trời đêm, được tô điểm bởi những tia sáng thiên đường.

một người phụ nữ trẻ. Cô ấy nổi tiếng không chỉ vì vẻ đẹp mà còn vì lòng tốt tỏa sáng như mặt trời buổi sáng. Giữa ốc đảo yên tĩnh đó, trái tim một chàng trai đập rộn ràng với niềm hy vọng tìm được tình yêu đích thực.

Cô trải qua những ngày tháng của mình giữa hoa và suối. Sáng tác những bài hát được gió thổi qua những ngọn đồi và thung lũng.

Giọng nói của cô là lời thì thầm ngọt ngào xoa dịu tâm hồn. Và giai điệu của cô là những bí mật được giao phó cho thiên nhiên.

Bất chấp sự thanh thản của cô, một khao khát sâu sắc vẫn tồn tại trong cô. Mong muốn chia sẻ thế giới nội tâm của mình với một người đặc biệt.

Cách đó không xa, tại một ngôi làng giữa những ngọn đồi. Chàng trai là một thợ rèn trẻ với đôi bàn tay rắn chắc và đôi mắt ấm áp, đang miệt mài rèn các nguyên tố thép và bạc. Anh là một nghệ nhân có danh tiếng.

Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên mặt đất, định mệnh đã gắn kết cuộc đời họ.

Anh, đang tìm kiếm nguồn cảm hứng cho một tác phẩm độc đáo, đã mạo hiểm băng qua thung lũng và tình cờ gặp được cô.

Khi nghe bài hát của cô, anh bất động:

“Bạn là ai, người mang giọng hát làm dịu cơn bão?” Anh hỏi với giọng run rẩy.

“Tôi là con gái của vùng đất này.” Cô đáp lại với nụ cười phản ánh sự thuần khiết của dòng suối trong suốt.

“Còn bạn, du khách, điều gì đã đưa bạn đến miền cô đơn của tôi?”

“À, tôi ở ngôi làng bên kia, tôi đang tìm kiếm vẻ đẹp cho tác phẩm của mình. Nhưng tôi đã tìm thấy thứ gì đó còn hơn thế nữa trước mắt tôi.”

Anh thú nhận, với vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt.

Từ đó, họ bắt đầu một mối liên kết gắn bó với nhau. Ngày này qua ngày khác, trong những cuộc gặp gỡ và trò chuyện tình cờ kéo dài cho đến khi những ngôi sao nói lời tạm biệt với bầu trời.

Họ khám phá ra những thế giới của nhau. Những lãnh thổ chưa biết, chỉ có thể được khám phá thông qua cái nhìn hiểu biết và trái tim rộng mở.

Một buổi chiều, khi hoàng hôn biến đường chân trời thành màu cam. Cô đưa anh đến địa điểm yêu thích của mình. Một khu đất trống bí mật nơi những con đom đóm nhảy múa trong màn trình diễn ánh sáng và phép thuật.

“Đây là nơi trú ẩn cá nhân của tôi, bây giờ nó cũng là của anh.” Cô nói với anh.

Anh cảm động trước cử chỉ đó và lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ tặng cô.

“Dành cho em, cô gái thân yêu.” Anh thì thầm.

Bên trong là một chiếc trâm bạc tinh xảo, có hình một bông hoa dại và một trái tim.

Ngày tháng nối tiếp nhau, như một dòng chảy không thể ngăn cản.

Tin tức về tình yêu của họ bắt đầu lan truyền và giống như trong bất kỳ câu chuyện hay nào, một thử thách bất ngờ đã sớm ập đến.

Một nhà sưu tập nghệ thuật, người đã nghe nói về tài năng của chàng trai.

Nhà sưu tập nghệ thuật giàu có kia đã đề nghị chàng trai trẻ chuyển đến một thành phố khác, về làm việc cùng ông. Ông hứa hẹn cho chàng trai một sự nghiệp vững chắc.

Với trái tim bị chia cắt giữa tình yêu dành cho cô gái và những lời hứa hẹn về một tương lai thịnh vượng.

Chàng trai phải đối mặt với ngã rẽ, sẽ thử thách sự phản kháng tình yêu của anh.

“Cô gái thân yêu của anh, cuộc đời cho anh một con đường vàng, nhưng con đường không có em giống như bầu trời không có sao.”

Anh tâm sự với cô trong một đêm thổ lộ và chia sẻ nỗi sợ hãi.

Cô gái nói với giọng dịu dàng:

“Anh, tình yêu của em. Hãy theo đuổi sự nghiệp trước.

Anh biết rằng em phải đi theo tiếng gọi của định mệnh. Tình yêu của anh sẽ đi cùng em, bất kể khoảng cách.”

Vẫn chưa biết tương lai sẽ ra sao, họ cam kết chung thủy và một tình yêu vượt qua thử thách của thời gian và không gian.

Anh rời đi vào lúc bình minh, với lời hứa về một cuộc đoàn tụ khắc sâu trong tâm hồn. Và niềm tin chắc rằng tình yêu đích thực không có rào cản.

Nhiều tháng trôi qua, những bức thư tình giữa hai người yêu nhau đã giữ cho nhau ngọn lửa ấm áp.

Niềm đam mê nghệ thuật của anh ngày càng nảy nở, nhưng nỗi trống trải khi không có cô bên cạnh lại là một mùa đông lạnh giá trong lòng anh.

Trong khi đó, cô mở rộng giọng hát của mình vượt ra ngoài thung lũng, là nguồn cảm hứng của các nhà thơ và những kẻ mộng mơ. Nhưng trong giai điệu của cô luôn ẩn chứa nỗi u sầu nói về tình yêu đầy hy vọng.

Một tình huống khác xảy ra. Con gái duy nhất của nhà sưu tập tỷ phú đã trót yêu chàng thợ rèn trẻ này.

Người cha muốn gã con gái cho anh và hứa sẽ cho anh thừa hưởng một khối gia tài khổng lồ.

Tuy nhiên, chàng trai trẻ này đã từ chối ngay lập tức. Anh luôn nhớ đến cô gái nơi có nhiều ngọn đồi, vùng sương mù và cô đơn ấy.

Vào một đêm đặc biệt đầy sao, khi mặt trăng lên đến đỉnh cao.

Cô bước đến khu vực bí mật của mình:

“Anh, anh ở đâu, người thợ rèn yêu quý của em?”

Cô thì thầm với gió, nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn sự hiện diện của người mình yêu.

Và chính lúc đó không khí trở nên lạnh hơn và một bóng người hiện ra trong bóng tối.

Đó là anh, với đôi mắt lấp lánh cảm xúc và trên tay anh là một tác phẩm tinh xảo nhất. Một mặt dây chuyền hình trái tim, đang đập với sự rực rỡ của các ngôi sao.

«Anh đã trở lại, cô gái của anh. Bởi vì danh tiếng hay vận may nào cũng không thể thay thế khi có em bên cạnh. Mặt dây chuyền này là biểu tượng cho sự cam kết vĩnh cửu của anh.”

Anh tuyên bố khi sự im lặng của màn đêm tràn ngập tình yêu không thể kìm nén.

Sau những cái ôm, những nụ hôn và những giọt nước mắt tìm lại được tình yêu. Họ đã chia sẻ những trải nghiệm, những niềm vui và nỗi buồn đã hình thành nên tâm hồn họ nhiều hơn.

Và trong sự hòa hợp của cuộc sống, họ đã tìm thấy sức mạnh để xây dựng một tương lai. Trong đó những ước mơ của cá nhân họ, sẽ đan xen với tình yêu có khả năng vượt qua mọi thử thách.

Lại một lần nữa tràn ngập những bài hát và kim loại chạm khắc, tiếng cười và sự hoà hợp.

Xung quanh họ, thiên nhiên dường như đang ca ngợi sự kết hợp của hai sinh vật có số phận được đánh dấu bởi các vì sao.
 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HOA HỒNG CUỘC SỐNG

Nếu cuộc đời là một bông hoa, tôi nghĩ nó sẽ không duyên dáng và sang trọng như hoa mẫu đơn.

Không tinh tế và không tì vết như hoa mộc lan, cũng không đa cảm và lãng mạn như hoa đào .

Cuộc đời nếu thực sự là một bông hoa thì nó phải là một bông hoa hồng. Vì hoa hồng có hoa và có gai nên đây là hương vị của cuộc sống.

Mọi người sẽ có những phản ứng khác nhau khi nhìn cùng một bông hồng, và thái độ của họ đối với bông hồng đó phản ánh cuộc sống khác nhau của họ.

Có người khi nhìn thấy hoa nở rộ, say mê trước vẻ đẹp và hương thơm của chúng, bỗng cảm thấy cuộc đời là một biển hoa.

Họ nán lại giữa những bông hoa và cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ. xinh đẹp và đáng yêu …

Nếu có hứng thú, họ không khỏi hái hoa cài lên tóc. Tuy nhiên, khi hái hoa, vì chỉ nhìn thấy hoa mà không thấy gai nên không may bị gai đâm vào tay. Chảy máu, gây đau đớn.

Có người sẽ thích hoa hồng trong chốc lát , nhưng rất nhanh sau đó họ phát hiện ra có gai dưới bông hoa. Niềm vui trong lòng họ chợt biến mất, họ sẽ nghĩ rằng loài hoa này tuy tốt nhưng có gai thì không thích.

Đôi mắt họ đột nhiên rời khỏi bông hoa và chỉ nhìn chằm chằm vào cái gai. Họ bận rộn đến mức phớt lờ sự tồn tại của bông hoa.

Buồn bã thay, vì cái gai ẩn dưới bông hoa, dường như cái gai không mọc trên cành hoa mà là mọc trong trái tim của họ.

Ở đời cũng có những người như vậy, chỉ nhìn vào mặt tiêu cực, mà không nhìn vào mặt tốt của người khác.

Cuộc sống giống như một bông hồng. Hoa và gai luôn cùng tồn tại. Bạn không nên tưởng tượng rằng chỉ có hoa không có gai, điều đó trái với quy luật của tự nhiên. Cuộc sống luôn có những nỗi đau và niềm vui.

Cũng có những người yêu hoa, cẩn thận không để gai đâm vào ngón tay. Họ tận hưởng niềm hạnh phúc mà hoa mang lại. Và họ bình tĩnh trước những chiếc gai nhọn.

Họ không chạm vào, khiêu khích hay ghét bỏ hoa. Họ thậm chí còn sáng suốt cảm nhận rằng những chiếc gai nhọn là những chiếc gai đáng kính trọng.

Người bảo vệ hoa! Bởi vì nó cho bạn biết rằng việc hủy hoại vẻ đẹp phải trả giá và mạng sống của một bông hoa cũng có phẩm giá.

Nó soi sáng cho mọi người rằng một tâm trạng tốt đẹp hay một cuộc sống tươi đẹp không phải là thứ có thể đạt được một cách dễ dàng. Nó đòi hỏi sự chăm chỉ và nỗ lực.

Cuộc sống giống như một bông hồng, thơm ngát, mỏng manh và xinh đẹp, nhưng đồng thời, bên trong cũng ẩn chứa một chiếc gai khó thấy.

Cuộc đời nếu thực sự là một bông hoa thì nó phải là một bông hồng. Vì hoa hồng có hoa và có gai nên đây là hương vị của cuộc sống.



  



 

 

 

 

 


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NẾU CUỘC ĐỜI KHÔNG ƯU ÁI BẠN,THÌ HÃY ĐỐI XỬ TỐT VỚI CHÍNH MÌNH.

Trong cuộc sống luôn đầy bùn và cát, hoa và gai luôn cùng tồn tại.
Khi bụi rơi vào người, bạn chỉ cần phủi nhẹ nhàng. Không cần phải ngồi xổm xuống và khóc, như vậy sẽ cản trở sự tiến bộ của bạn.
Thực ra trong cuộc sống trên thế giới này, người duy nhất thực sự có thể làm tổn thương chúng ta, chính là bản thân mình.

Điều gì bạn quan tâm, khiến bạn sẽ gặp rắc rối.
Điều gì bạn ghét, khiến bạn sẽ bị ràng buộc.
Nếu gần đây bạn cảm thấy hơi khó chịu, bạn có thể thư giãn vào cuối ngày. Không nghĩ gì cả, ngủ một giấc thật ngon và thức dậy để đón một ngày tươi đẹp khác.
Nếu bạn không vui điều gì đó, thì hãy buông bỏ.
Điều hối tiếc nhất trong cuộc đời là dễ dàng từ bỏ những gì không nên từ bỏ.
Và điều hối tiếc nhất trong cuộc đời là bướng bỉnh cố chấp những gì không nên cố chấp.

Theo năm tháng, trong lòng mỗi người đều có một câu chuyện của riêng mình.
Có những chuyện bạn không thể nói với ai, và cũng không thể buông bỏ. Những thứ bạn không muốn buông bỏ chính là nỗi ám ảnh.


Trên đời này không có gì là hoàn hảo tuyệt đối, dù thế nào đi nữa cũng sẽ luôn có sự hối tiếc.
Trạng thái cuộc sống đẹp nhất là khi hoa chưa nở, trăng chưa tròn. Bạn có kỳ vọng nhưng không bướng bỉnh.
Đừng níu giữ quá khứ và không chịu buông bỏ.
Đừng đấu tranh với quá khứ vì nó đã qua.
Đừng đấu tranh với hiện thực, vì chúng ta vẫn phải sống.


Nếu cuộc sống không ưu ái bạn thì bạn nên đối xử tốt với chính mình. Trong cuộc sống này, mọi nỗ lực của chúng ta đều là để gặp được một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Suy cho cùng, đích đến cuối cùng của mỗi người đều là chính họ.
Thay vì để bản thân mất đi vẻ ngoài ban đầu, thà sống tự do và thoải mái hơn.
Buông bỏ những gì nên đặt xuống, tránh xa những gì nên ngoảnh mặt.

Mùa xuân có hoa, mùa thu có trăng, mùa hè có gió mát, mùa đông có tuyết. Nếu không có gì phải lo lắng thì đó là thời điểm tốt trên thế giới.
Trong cuộc sống không có trải nghiệm nào là vô ích. Mỗi bước đi của chúng ta đều có giá trị. Hãy tiếp tục bước đi về hướng ánh mặt trời chiếu sáng.

Đừng lo lắng về hiện tại hay lo lắng về tương lai.
Chúng ta không nghĩ về mọi thứ phiền muộn trước khi đi ngủ hoặc khi thức dậy. Vì khi tâm hồn đơn giản thì sẽ bớt lo âu và hạnh phúc hơn!

 

 



  

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


CHÀO BUỔI SÁNG

Mỗi buổi sáng là một khởi đầu mới tốt đẹp, và mỗi buổi hoàng hôn là lời từ biệt quá khứ.

Ánh nắng không chỉ đến từ mặt trời mà còn đến từ trái tim chúng ta. Cầu mong trái tim chúng ta như mặt trời ấm áp và trong sáng.

Hãy giống như hoa và cây, tươi sáng và nâng cao tinh thần.

Viết vẻ đẹp vào thời gian, và năm tháng sẽ trở thành một bài thơ giữa dòng chữ có chút hoài niệm của niềm vui, cô đọng nhận thức về cuộc sống.

Viết vẻ đẹp vào thời gian, và năm tháng sẽ trở thành một bức tranh, bộc lộ trong đó.

Ngòi bút cạn, bằng tình yêu của thời gian, những thăng trầm của cuộc đời được khắc ghi.

Chào buổi sáng, một ngày mới đã bắt đầu!

Đắm mình trong nắng ấm, tràn đầy hy vọng và niềm tin.

Chúng ta bắt đầu một hành trình mới. Chúng ta hãy cùng nhau làm việc để mỗi ngày tràn ngập ánh nắng và sức sống, đồng thời cùng nhau tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn.
 

 

 


  


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LỜI THÌ THẦM CỦA NẮNG

Những tia nắng đã ló dạng trở lại vào mùa hè ở Na Uy. Không khí tràn ngập niềm vui, vạn vật dường như được hồi sinh cùng với cuộc sống nhộn nhịp xung quanh.

Nơi đây, mọi người luôn chờ đợi ngày nắng đẹp. Những cành và lá vàng rụng đã sẵn sàng để được phục hồi. Đã đến lúc chúng phải chuyển sang màu xanh!

Ngoài công viên có vài người đang ngồi trên những chiếc ghế đá dưới gốc cây, cầm sách và đọc thầm trong im lặng.

Có những người cười nói không ngớt trên đường trường, vươn những tấm lưng tắm mình trong nắng ấm, bước đi chậm lại, mỉm cười rạng rỡ…

Thảm cỏ xanh trong sân vườn nhà tôi đang tràn đầy ánh nắng. Mọi thứ thật hứa hẹn, tôi không còn sợ lạnh nữa, thậm chí còn không tìm được lý do để lười biếng. Nắng đẹp như vậy không thích hợp để ngủ nướng hay buồn bã.

Hương vị của cuộc sống là bạn không cần phải cố tình tìm kiếm nó, chỉ cần bạn có điều gì đó trong tâm trí, bạn sẽ thấy rằng nơi bạn chạm vào sẽ luôn vướng vào ánh sáng.

Những cánh hoa trong sân vườn nhà tôi đang đua nhau nở, và cây xanh hàng rào đung đưa theo những cơn gió nhẹ. Chúng đang mỉm cười và cảm thấy ấm áp, dễ chịu khi được ánh nắng chiếu rọi.

Tôi dang rộng đôi bàn tay “muốn đón ánh nắng.”

Mọi thứ tĩnh lặng như âm thanh của thiên nhiên. Tôi giả vờ khoe khoang và chụp ảnh bằng điện thoại. Nhưng lại phát hiện ra bên góc vườn nhà mình có một chú nai con đang đứng ngơ ngác, trông rất dễ thương làm sao.

Tôi vội vàng chụp vài tấm ảnh trước khi nó bước ra đường.

“Dù sao thì tôi cũng có vài tấm hình của nó rồi.” Tôi mỉm cười và thì thầm với nắng.
 


 




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LÒNG TRẮC ẨN

Ngày hôm qua trên đường về nhà, cô nhìn thấy cảnh một ông lão ngã xuống đất.

Ôi! Ông lão ôm chân, nhăn nhó, trông rất đau đớn…

cảm thấy tội nghiệp ông lão, muốn đỡ ông cụ dậy.

Tuy nhiên, cô nhớ lại khi cô đọc tin tức có người cứu một cụ cao niên nhưng cụ cao niên đó lại vu oan cho người giúp đỡ.

Cô không khỏi chần chừ, và lòng trắc ẩn của cô đột nhiên biến mất…

Nhưng bạn không thể nhìn một cụ già đau đớn ngồi trên nền đất lạnh phải không?

Trái tim cô bắt đầu đau nhói. Nghĩ theo một cách khác, nếu cô ngã và bị thương, nếu những người khác vô cảm thì cô sẽ ra sao? Cuối cùng, chút thương cảm đã thắng thế. Cứu người mới là quan trọng nhất!

Cô chạy đến, vội đỡ ông lão dậy, để ông ngồi trên ghế đá nghỉ ngơi. Những người đi đường thấy cô làm vậy, có người lấy ra băng cá nhân từ trong giỏ xách của họ để dán vào chỗ bị thương cho ông lão. Có người xoa bóp những chỗ đau nhức cho ông cụ… Lúc này, vẻ đẹp hạt giống yêu thương rộn ràng đua nhau nở. Và cô lắng nghe tiếng hoa nở trong lòng!

Bạn biết đấy! Thế giới vốn đã rất nhân ái. Nếu không có lòng nhân ái, sự cảm thông không có giá trị cần thiết cho sự tồn tại của nó.

Vì Chúa Trời đã quyết định để lòng nhân ái tồn tại trong vũ trụ này.

 
 

 🇩🇰🇩🇰🇩🇰🇩🇰🇩🇰🇩🇰

 


 

 


  

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HỌC CÁCH YÊU BẢN THÂN

Con người, trên đời này phải trải qua bao nhiêu thăng trầm mới hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc đời…

Chúng ta phải chịu đựng bao nhiêu đau đớn và chế nhạo, chỉ khi đó chúng ta mới có thể tự mình sống và thoát ra khỏi sương mù.

Trong cuộc sống, chín trong mười điều sẽ không như ý. Giống như trăng khuyết, bầu trời không ai có thể đoán trước được chúng ta sẽ gặp phải điều gì hay điều gì sẽ xảy ra trong giây phút tiếp theo?

Chúng ta chỉ có thể dũng cảm tiến về phía trước. Việc mò mẫm qua sông, phàn nàn, giận dữ… sẽ chỉ khiến chúng ta càng đau đớn hơn và không thể thoát ra, không thể tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống và không thể nhìn thấy vẻ đẹp của cầu vồng sau cơn mưa.

Chỉ bằng cách điều chỉnh tâm lý, bình tĩnh và tĩnh lặng, bình tĩnh đối mặt với mọi thứ xung quanh. Ngoan ngoãn và không kiêu ngạo, không nản lòng trước sự nổi loạn, bạn mới có thể xua tan “bão tuyết” trong tâm hồn và đón nhận ánh nắng ấm áp của mặt trời.

Mỗi người đều là lữ khách trên hành trình cuộc đời, dù cảnh vật trên đường đi có đẹp đẽ hay khốn khổ đến mấy thì chúng ta cũng phải trải qua.

Dù dừng lại, bước đi, cười, khóc, hay đau đớn… khi nhìn trở lại, chẳng phải những dấu chân để lại là sự thăng hoa của cuộc sống sao? Đan xen và gắn bó với nhau, cũng như bài hát hay nhất cần những nốt nhạc đẹp nhất để trở nên hoàn hảo.

Cuộc sống của chúng ta cũng cần có những khuyết điểm để trở nên hoàn hảo và chân thực.

Cuộc sống không phải là một câu chuyện cổ tích, và chúng ta cũng không phải là những vị thần có thể làm bất cứ điều gì mọi người muốn.

Không ai là hoàn hảo, và không có gì là hoàn hảo. Mỗi hành trình cuộc đời đều sẽ kèm theo những điều hối tiếc, và chúng ta phải học cách hoàn thiện bản thân trong những điều hối tiếc và đối xử tử tế với bản thân khi còn thiếu sót.

Dù cay đắng, vui vẻ, ngọt ngào, hay tổn thương… cũng không cần quan tâm quá nhiều, vì quan tâm sẽ chỉ khiến bạn chán nản.

Không cần phàn nàn về sự bất công của ông trời, cũng không cần phải oán trách ai.

Mỗi người đều có cách sống và quỹ đạo cuộc sống của riêng mình. Không ai là hoàn hảo thì cũng không nên phán xét đúng sai của bất kỳ ai.

Vì vậy, chúng ta đừng khiến bản thân quá mệt mỏi, đừng quá khắt khe với bản thân. Miễn là bạn có lương tâm trong sáng và làm điều tốt, bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc.

Học cách tử tế với bản thân, học cách yêu bản thân, dựa vào chính mình khi mệt mỏi, khóc một lúc khi đau đớn và say sưa khi buồn chán… Bởi vì trên đời này có thể có người yêu thương bạn, nhưng cũng có người ghét bỏ bạn.

Vì vậy, chúng ta không cần phải khắt khe với bản thân, không cần phải làm khó bản thân. Chúng ta phải học cách trân trọng bản thân, nói chuyện với trái tim mình, tự nhủ rằng mình thực sự tốt, trân trọng chính mình, đó là sự khích lệ và an ủi.

  

🇩🇰
🇩🇰

 

 




TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CẢNH VẬT OSLO NGÀY CUỐI TUẦN

Những ngọn núi, dòng sông, những cây cầu nhỏ và dòng nước chảy, có thể làm vui mắt mọi người.

Tiếng ve sầu và tiếng côn trùng, tiếng gió và tiếng mưa có thể lay động lòng người.

Thành phố yên bình làm cho con người hạnh phúc.

Mọi sự chân thành, đức hạnh, việc tốt ở đời, đều khiến lòng người ấm áp và qúy trọng.

Nhìn thiên nhiên và thế giới bằng con mắt trân trọng, chúng ta sẽ ngạc nhiên khi thấy thiên nhiên và cuộc sống đã ban tặng cho chúng ta rất nhiều món quà.
 

🇩🇰

 

 


FORFATTER TRAN MINH HONG

LANDSKAP AV HOVEDSTADEN OSLO HELG

Fjell, elver, små broer og rennende vann kan glede alles øyne.

Lyden av sikader og insekter, lyden av vind og regn kan bevege folks hjerter.

Fredelige byer gjør folk glade.

All oppriktighet, dyd og gode gjerninger i livet varmer og respekterer folks hjerter.

Når vi ser på naturen og verden med anerkjennende øyne, vil vi bli overrasket over å se hvor mange gaver naturen og livet har gitt oss.


  

🇩🇰