TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MÙA THU HOÀI NIỆM

Mùa thu là mùa của nỗi nhớ. Trước gió thu và mùa thu, ai cũng sẽ nghĩ về kỷ niệm đẹp trong lòng.

Mùa thu đa cảm và có sức lôi cuốn. Dù có bận rộn, nhưng khiến chúng ta có lúc phải dừng lại, nhớ nhung và mơ mộng…

giữa sân trường, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi… Có những hàng cây hoa phượng vỹ, nó luôn nở hoa mỗi ngày vào mùa hè.

Màu hoa đỏ rực rỡ, dịu dàng, tha thiết. Nhưng khi mùa thu đến, phượng thay lá, chỉ cần một cơn gió thổi qua, lá phượng rơi lả tả như một trận mưa vàng. Mang theo cả những ngập ngừng luyến tiếc khôn nguôi, của một thời sinh viên, đầy lưu luyến, vấn vương…

Anh và cô cùng học chung lớp trong một mái trường nội trú. Không biết từ bao giờ, họ đã thân thiết nhau hơn cả tình bạn. Và con đường hoa phượng vỹ đã chôn dấu vết chân, đầy kỷ niệm của họ.

Nơi đây, họ thường đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng ngay khi hoa phượng tàn và những cánh hoa phượng vỹ đung đưa trong gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Nhưng cả hai không dám thú nhận tình yêu của mình với đối phương.

Đó là thứ tình cảm nhẹ nhàng đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.

Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, nhưng họ luôn ngồi gần bên nhau trong giờ học, trong giờ ăn và cả những lần học bài, ôn bài cùng nhau.

Ngày ra trường, họ trao nhau quyển lưu bút. Viết cho nhau những dòng chữ thân thương. Trang lưu bút lấp lánh màu tinh khiết.

Mùa thu lặng im, mùa thu không nói nên lời, chỉ còn một chiếc lá phong. Hoài niệm, hoài niệm…

Bạn biết đấy! Tình yêu xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta dưới nhiều hình thức khác nhau.

Nảy mầm, lớn lên, tươi tốt và tàn lụi trong cuộc đời chúng ta.
 


 

 

 

 

 

Một buổi chiều tàn – Truyện ngẮn của Trần Minh Hồng (NaUy)

Một buổi chiều tàn gió thổi vi vu, vô tận hoa cải dầu cùng nhau đung đưa trong gió, hương thơm tươi mát của hoa hòa cùng giai điệu của bản nhạc du dương.

Chàng trai trẻ đặt chiếc kèn harmonica xuống, nhẹ nhàng nói với cô gái bên cạnh:

“Cánh đồng hoa cải dầu này xinh đẹp, nhưng em còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”

Cô gái nhẹ nhàng cầm bông hoa cải dầu trên tay, cô trìu mến nhìn chàng trai trước mặt và thầm nghĩ:

“Em muốn ở bên anh mãi mãi.” Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai chàng trai.

Một buổi chiều yên tĩnh, hương thơm bay bay, với tình yêu sâu đậm dành cho cô gái, chàng trai đang ném mình vào con đường hạnh phúc.

Thế giới, mặt trời và mặt trăng biết rằng anh yêu cô say đắm, hết sức chân thành.

Đột nhiên, bị phá vỡ bởi tiếng hét của người đàn ông đang đi đến. Người đàn ông quyền lực giàu có nhất làng này là cha của cô gái. Ông ấy không muốn đứa con gái duy nhất của mình yêu một chàng sinh viên y khoa nghèo nàn như vậy.

Ông nói:

“Thật đáng xấu hổ với thanh niên nghèo nàn này, cậu muốn chọc tức tôi hả?”

Vừa nói ông ta vừa đấm vào mặt chàng thanh niên một cái như trời giáng. Chàng trai sửng sốt nhìn người đàn ông, nhưng không có phản ứng gì.

Người đàn ông giận dữ xô đẩy nam thanh niên trước mặt và nói:

“Đồ khốn, hãy tránh xa con gái tôi ra trong tương lai.”

Sau đó ông ta kéo tay cô con gái và đi bộ về nhà.

Chàng trai là một thanh niên con nhà nghèo, nhưng tài năng và khí chất của chàng trai đã làm rung động trái tim của cô gái.

Cô gái là tiểu thư nhà giàu, nhưng ngây thơ và có lối sống giản dị, nên đã thu hút chàng sinh viên y khoa năm cuối.

Những rào cản của gia đình cô gái đã bóp nghẹt tình yêu của họ, không chỉ để lại cho họ sự tiếc nuối mà còn đánh mất cả niềm hy vọng trong trái tim họ.

Tình yêu thuần khiết và đẹp đẽ của họ chỉ còn là tiếng thở dài bởi quyền lực của cha cô gái.

Năm tháng trôi qua, chàng thanh niên đã trở thành một bác sĩ tài năng và là một nhà khoa học có trình độ cao. Bác sĩ sống trong một ngôi biệt thự tuyệt vời.

Định mệnh đưa đẩy vào một ngày, chàng sinh viên nghèo nàn năm xưa đã cứu sống cha của cô gái trong một ca phẫu thuật.

Khi bình phục, cha của cô gái cảm thấy xấu hổ và hối hận. Ông tìm đến biệt thự của bác sĩ để nói lời chấp nhận chuyện tình cảm của con gái mình và bác sĩ. Nhưng số phận đã sắp đặt, vị bác sĩ này đã hứa hôn với một nữ bác sĩ đồng nghiệp.

Cô gái tiểu thư nhà giàu đã tuyệt vọng, cô thu gom những mảnh vỡ trong lòng, giấu giếm mối tình đầu và để ngủ yên trong tim.

Cô rời bỏ gia đình, tất cả tài sản riêng của cô, cô tặng hết cho trẻ em mồ côi. Sau đó, cô vào tu viện và trở thành một nữ tu sĩ. Ngoài chức vụ trung thành và tận tụy với Chúa, cô còn dạy trẻ em và các nữ tu hội họa, thêu thùa, đan lát và may vá.

Hôm nay bên ngoài cánh đồng, hoa cải dầu héo rũ cuống để ra hạt. Những cánh hoa tàn bay bay theo gió.

Trên cánh đồng hoa cải dầu của buổi chiều tàn, có một vị bác sĩ tài năng đang cuộn mình trong ký ức tình yêu.

M.H

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÓ MỘT MÙA THU RƠI!

Có một mùa thu rơi, nhẹ nhàng như những chiếc lá chao nghiêng theo từng đợt gió, mang theo bao nỗi buồn và ký ức của thời gian…

MÙA THU NHẮC NHỞ CHÚNG TA HÃY TRÂN TRỌNG SỰ KẾT THÚC.
Lá không chỉ rơi và giữ cho cây tiếp tục chuyển động. Chúng ra đi với cảm giác tinh tế và đẹp đẽ. Mùa thu nhắc nhở chúng ta dành thời gian để nhận ra niềm vui và thành công trong năm.

Nó cũng giúp chúng ta đánh giá cao sức mạnh của việc vượt qua những gì không phục vụ bạn. Trong khi lá đã giúp cây phát triển, thì giờ đã đến lúc cho một chương mới trong cuộc sống.

Sự kết thúc thường mang theo nỗi buồn. Nhưng cũng cho chúng ta chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những chiếc lá khi chúng nhẹ nhàng rơi.

Mùa thu cũng giúp chúng ta thấy được việc mọi thứ sụp đổ để nhường chỗ cho sự phát triển mới là điều tự nhiên như thế nào.
Thay vì diễn giải những mùa khó khăn trong cuộc sống là điều gì đó sai trái hoặc thất bại. Mùa thu có thể nhắc nhở bạn rằng những giai đoạn khó khăn là một phần của chu kỳ cuộc sống tự nhiên.
Cuộc sống có lúc lên lúc xuống.

MÙA THU NHẮC NHỞ CHÚNG TA VỀ BẢN CHẤT PHÙ DU CỦA MỌI VẬT.
Cũng giống như niềm vui thoáng qua, nỗi buồn hay nỗi sợ hãi cuối cùng cũng lắng xuống và nhường chỗ cho những cảm xúc khác. Chúng ta không phải lúc nào cũng có thể lựa chọn khi nào mùa thu đến, nhưng chúng ta có thể lấy lại tinh thần khi biết rằng mọi thứ chắc chắn sẽ thay đổi.

MÙA THU NHẮC NHỞ CHÚNG TA PHẢI CHẬM LẠI.
Những ngày ngắn hơn. Chúng ta dành nhiều thời gian hơn ở trong nhà. Mọi sự bận rộn phát triển và làm việc dần dần lắng xuống.

Mùa thu mời gọi chúng ta tiếp cận ngày mới theo cách khác. Quan sát những thay đổi tinh tế trong thiên nhiên là một cách tuyệt vời để kết nối với khoảnh khắc hiện tại.
Đi bộ nhẹ nhàng qua những chiếc lá giòn và chạm vào các giác quan. Hít thở.  

MÙA THU NHẮC NHỞ CHÚNG TA PHẢI BUÔNG BỎ.
Những cái cây rụng lá vì chúng không còn cần thiết nữa. Mùa thu nhắc nhở chúng ta rằng tất cả chúng ta đều cần phải buông bỏ, đôi khi để phát triển và trưởng thành.

Chúng ta có thể cần phải buông bỏ những lời chỉ trích hoặc có hại về bản thân mình. 

Những điều này mang tính câu chuyện nhiều hơn là thực tế. Chúng ta có thể nhận ra rằng mình đã vượt ra khỏi một số mối quan hệ, công việc, thói quen hoặc ưu tiên mà chúng ta từng cảm thấy mình cần.
Hãy bỏ đi những gì lỗi thời.

Mặc dù việc buông bỏ có thể đáng sợ, nhưng đó là một thành phần cần thiết của cuộc sống.

 

 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HAPPY HALLOWEEN!

Halloween cũng là thời điểm tuyệt vời để tổ chức tiệc hóa trang. Bạn sẽ thấy những phù thủy bay trên chổi và những bóng ma và bộ xương thì thầm trên sàn nhảy.

Bạn cũng có thể hoá trang thành những nhân vật mà bạn yêu thích.

Chúc mọi người một ngày Halloween thật vui vẻ và tràn đầy tiếng cười!

Mong rằng bạn sẽ có những khoảnh khắc tuyệt vời, vui vẻ bên con cháu, gia đình và bạn bè.

Chúc Halloween này sẽ là một ký ức đáng nhớ với bạn!
Bạn cũng có thể hoá trang thành những nhân vật mà bạn yêu thích.…
 

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG BÀI BÁO VIẾT VỀ TIẾN SĨ TÂM LÝ VICTORIA.

Rasisme på psykologkontoret

Psykologspesialist Victoria Tran Huynh opplever at hudfarge kan bli en støykilde på psykologkontoret. Foto: privat.

Som psykolog med en annen hudfarge enn hvit har jeg ved flere anledninger fått rasistiske kommentarer fra klienter. Det som har overrasket mest, er holdningene til kolleger.

TEKST

Victoria Tran Huynh

Etter politidrapet på George Floyd i USA har det blitt rettet mye oppmerksomhet mot systematisk rasisme. Systematisk rasisme eksisterer også i Norge, og temaet engasjerer mange. Jeg håper det også kan engasjere flere norske psykologer. Da jeg gikk på psykologstudiet i Bergen fra 2009 til 2014, var temaene rasisme og diskriminering lite omtalt. Kulturpsykologi var ikke obligatorisk pensum, kun et lite valgfag. Et valgfag som jeg valgte å ta, som den eneste fra mitt kull, i selskap med utvekslingsstudenter. Jeg var også en av få psykologstudenter med minoritetsbakgrunn. Da kullet mitt avla slutteksamen, var jeg den eneste med en annen hudfarge enn hvit. 

Jeg undret meg ofte over hvorfor kulturpsykologi ikke var et fag som interesserte flere på studiet, med tanke på den økte globaliseringen. Heller ikke på kurs under spesialiseringen, ble dette perspektivet tematisert. Ettersom innvandrerbefolkningen utgjør nesten 17 prosent av den norske befolkningen, er det svært skuffende at vi psykologer får så lite opplæring i kulturpsykologi i grunnutdanningen og spesialiseringsprogrammet.  

Mine erfaringer som psykolog med minoritetsbakgrunn har vært både fordelaktige og ufordelaktige.

Victoria Tran Huynh

Hudfarge som støykilde

Hvor godt rustet er vi da i møte med klienter med annen etnisk bakgrunn enn oss selv? Hvor mye kan vi om andre kulturer? Og hvor bevisst er vi på vår posisjon som psykologer med den hudfargen vi har? Kan min hudfarge være en støykilde i samarbeidet med klienter? Som psykolog med minoritetsbakgrunn, kan jeg ikke la være å tenke på disse spørsmålene. Psykologer er trent opp i å være bevisste på egne holdninger og fordommer, men hvor bevisst er vi på våre holdninger til rasisme? En tidligere studie (Helms & Carter, 1991) har vist at klienter anså lyshudete terapeuter som dyktigere enn mørkhudete terapeuter, og derfor foretrakk terapeuter med lys hud. Dette gjaldt for både klienter med lys og mørk hud.

The doll study-eksperimentene på 40-tallet av Clark & Clark støtter også preferansen de fleste har for lyshudete. Som psykolog med annen hudfarge enn hvit, er det vanskelig å la være å bli berørt av slike forskningsresultater i møte med klienter. Det fører til en usikkerhet som jeg har lært å bli bevisst på. Usikkerhet om klienter vil forhåndsstemple meg ut ifra min hudfarge, eller faktisk vurdere meg ut ifra mine ferdigheter og kompetanse. Har jeg samme utgangspunkt som andre, lyshudete psykologer? 

Mine erfaringer som psykolog med minoritetsbakgrunn har vært både fordelaktige og ufordelaktige. Noen klienter med minoritetsbakgrunn har satt pris på at jeg også har minoritetsbakgrunn som dem, og at det har bidratt positivt til en større felles forståelse som har styrket vår allianse. Andre klienter har gitt meg både direkte og indirekte rasistiske kommentarer, som alltid har vært interessant å utforske. Noen ønsker ikke å ha meg som deres behandler. Om det har skyldtes mitt utenlandske navn vet jeg ikke. De færreste oppgir det som årsak. Ofte har de heller begrunnet det med min alder; at de tror jeg mangler livserfaring fordi jeg er ung. Uansett årsak, kan det å bli utsatt for rasisme og diskriminering oppleves sårende. Likevel kan jeg tolerere å oppleve rasisme fra klienter, og det blir en del av jobben å kunne håndtere det. 

Det overrasket meg at det fantes slike holdninger også hos psykologer. 

Victoria Tran Huynh

«Dårlig business» 

En gang hadde jeg en muntlig avtale om å begynne i praksis ved et privat psykologkontor. Alt virket lovende. Da jeg dro innom kontoret for å signere kontrakten, fremsto psykologen som var leder usikker, og sa at han hadde hatt dårlig erfaring med psykologer med utenlandsk navn. Han opplevde at det var færre klienter som ville gå til slike psykologer, og at det ville være dårlig business for hans psykologkontor. Derfor kunne jeg ikke få jobben.

Det overrasket meg at det fantes slike holdninger også hos psykologer. Denne viktige opplevelsen og bevegelsen #blacklivesmatter har fått meg til å undre over hvor bevisste vi psykologer er på våre holdninger og fordommer mot andre med minoritetsbakgrunn og annen hudfarge?

Hvor bevisst er vi på fordelene og ulempene som følger av vår hudfarge? Kan det være at vi ubevisst utsetter andre for rasisme? Hvordan vet vi når det er rasisme eller ikke? Dette er spørsmål og temaer som jeg håper psykologer i Norge vil engasjere seg mer i.

Heldigvis er jeg stolt av min minoritetsbakgrunn og anser den som et viktig bidrag til å utvide mangfoldigheten blant psykologer i Norge. 
 

Teksten sto på trykk første gang i Tidsskrift for Norsk psykologforening, Vol 57, nummer 7, 2020, side

TEKST

Victoria Tran Huynh, spesialist i samfunns- og allmennpsykologi

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MỘT BUỔI CHIỀU TÀN

Một buổi chiều tàn gió thổi vi vu, vô tận hoa cải dầu cùng nhau đung đưa trong gió, hương thơm tươi mát của hoa hòa cùng giai điệu của bản nhạc du dương.

Chàng trai trẻ đặt chiếc kèn harmonica xuống, nhẹ nhàng nói với cô gái bên cạnh:

“Cánh đồng hoa cải dầu này xinh đẹp, nhưng em còn xinh đẹp hơn rất nhiều.”

Cô gái nhẹ nhàng cầm bông hoa cải dầu trên tay, cô trìu mến nhìn chàng trai trước mặt và thầm nghĩ:

“Em muốn ở bên anh mãi mãi.” Cô không nói gì chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai chàng trai.

Một buổi chiều yên tĩnh, hương thơm bay bay, với tình yêu sâu đậm dành cho cô gái, chàng trai đang ném mình vào con đường hạnh phúc. Thế giới, mặt trời và mặt trăng biết rằng anh yêu cô say đắm, hết sức chân thành.

Đột nhiên, bị phá vỡ bởi tiếng hét của người đàn ông đang đi đến. Người đàn ông quyền lực giàu có nhất làng này là cha của cô gái. Ông ấy không muốn đứa con gái duy nhất của mình yêu một chàng sinh viên y khoa nghèo nàn như vậy.

Ông nói:

“Thật đáng xấu hổ với thanh niên nghèo nàn này, cậu muốn chọc tức tôi hả?”

Vừa nói ông ta vừa đấm vào mặt chàng thanh niên một cái như trời giáng. Chàng trai sửng sốt nhìn người đàn ông, nhưng không có phản ứng gì.

Người đàn ông giận dữ xô đẩy nam thanh niên trước mặt và nói:

“Đồ khốn, hãy tránh xa con gái tôi ra trong tương lai.”

Sau đó ông ta kéo tay cô con gái và đi bộ về nhà.

Chàng trai là một thanh niên con nhà nghèo, nhưng tài năng và khí chất của chàng trai đã làm rung động trái tim của cô gái.

Cô gái là tiểu thư nhà giàu, nhưng ngây thơ và có lối sống giản dị, nên đã thu hút chàng sinh viên y khoa năm cuối.

Những rào cản của gia đình cô gái đã bóp nghẹt tình yêu của họ, không chỉ để lại cho họ sự tiếc nuối mà còn đánh mất cả niềm hy vọng trong trái tim họ. Tình yêu thuần khiết và đẹp đẽ của họ chỉ còn là tiếng thở dài bởi quyền lực của cha cô gái.

Năm tháng trôi qua, chàng thanh niên đã trở thành một bác sĩ tài năng và là một nhà khoa học có trình độ cao. Bác sĩ sống trong một ngôi biệt thự tuyệt vời.

Định mệnh đưa đẩy vào một ngày, chàng sinh viên nghèo nàn năm xưa đã cứu sống cha của cô gái trong một ca phẫu thuật.

Khi bình phục, cha của cô gái cảm thấy xấu hổ và hối hận. Ông tìm đến biệt thự của bác sĩ để nói lời chấp nhận chuyện tình cảm của con gái mình và bác sĩ. Nhưng số phận đã sắp đặt, vị bác sĩ này đã hứa hôn với một nữ bác sĩ đồng nghiệp.

Cô gái tiểu thư nhà giàu đã tuyệt vọng, cô thu gom những mảnh vỡ trong lòng, giấu giếm mối tình đầu và để ngủ yên trong tim.

Cô rời bỏ gia đình, tất cả tài sản riêng của cô, cô tặng hết cho trẻ em mồ côi. Sau đó, cô vào tu viện và trở thành một nữ tu sĩ. Ngoài chức vụ trung thành và tận tụy với Chúa, cô còn dạy trẻ em và các nữ tu hội họa, thêu thùa, đan lát và may vá.

Hôm nay bên ngoài cánh đồng, hoa cải dầu héo rũ cuống để ra hạt. Những cánh hoa tàn bay bay theo gió.

Trên cánh đồng hoa cải dầu của buổi chiều tàn, có một vị bác sĩ tài năng đang cuộn mình trong ký ức tình yêu.

 


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY XƯA ANH NÓI!

Anh là gió, cơn gió nhẹ nhàng.

Anh là mây, mây trôi chậm rãi.

Anh là nước, dòng nước lặng lẽ.

Anh là núi, là núi vô biên…

Nếu em bằng lòng, anh sẵn sàng làm cơn gió nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn em!

Nếu em bằng lòng, anh sẽ là đám mây trôi chậm rãi, sẽ là chỗ dựa cho em!

Nếu em muốn, anh sẽ là dòng nước lặng lẽ bên cạnh, âm thầm bảo vệ em!

Nếu em muốn, anh sẽ yêu em vô bờ bến giống như sông liền núi!

Thế rồi giấc mơ đẹp đã bị phá hủy, ngày ra trường chia tay nhau…

Ở giữa sân ga, nơi linh hồn của gió thổi, nơi linh hồn của mưa rơi. Có một hàng cây ngân hạnh. Thật kỳ lạ, nó luôn nở hoa cùng một ngày, vào mỗi năm vẫn đúng ngày đó và khi nó rụng gần hết hoa. Một loại sợi dây được treo trên một trong những cành cây, hay đúng hơn, một biểu tượng của sợi dây, một thứ gì đó không đáng kể và đôi khi được chú ý khi gió thổi.

Cô đã hẹn gặp anh ở chính nơi đây. Nơi mà trước kia mỗi khi sinh viên chia tay nhau về quê trong dịp nghĩ hè hoặc vào dịp tết. Nơi đây họ đứng nói chuyện với nhau và chiêm ngưỡng những cánh hoa ngân hạnh đang tiếp tục bay theo gió. Ngay cả lá của cây cũng không bám được lâu.

Kể từ khi bắt đầu mùa hè, chúng sẽ khô héo và rụng đi, cho thấy một sự rụng sớm và vô nghĩa. Vì vậy hầu hết thời gian cây mang đến một hình ảnh buồn.

Bóng râm hiếm khi dừng lại dưới những cành cây trơ trụi không còn lá, thường là những sinh vật mất phương hướng và buồn bã …

Ngày đó, họ đã mở rộng tâm hồn cho nhau. Cả hai đã thú nhận tình yêu của mình với đối phương. Đó là tình yêu đầu tiên trong đời. Những điều mà chúng ta thừa nhận rằng chúng sinh thường gặp phải.

Trên thực tế, họ chưa hôn nhau, có lẽ vì sự khiêm tốn, nhưng họ đã ôm nhau trong một khoảng thời gian dường như quá ngắn đối với họ. Như những người thân yêu nhất ôm ấp. Với một sự dịu dàng không thể diễn tả.

Một bà cụ đang ngồi đằng xa dường như không để ý đến. Một giọt nước mắt, một giọt nước mắt vô lý và vô dụng đã thành hạt, đã chảy dài trên má họ, chỉ đọng lại nơi cây ngân hạnh. Họ đã chia tay nhau. Họ đã rời đi với cùng một tốc độ, gần như bình thường, giống như những người yêu nhau chia tay nhau ở tất cả các sảnh khởi hành của các sân ga trên khắp thế giới.

Một cái liếc mắt cuối cùng, một cái nhìn luyến tiếc. Rồi quay lưng bước đi, không còn được nhìn lại nhau lần nữa…

Và bây giờ … Cô ấy đã cùng chồng và các con của cô ấy ở một nơi rất xa … Cô ấy đã chạy trốn khỏi đại dương – một lục địa.

Một sợi dây treo trên cành cây, một biểu tượng của thời xa xưa đó, mà gió thổi khi trời lạnh, một mảnh vụn nhỏ vẫn còn tỏa ra hương thơm của hoa ngân hạnh.

  


 

 

 



 


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

MẢNH VỠ THƠ NGÂY

Tiếng rì rào của con sóng biển.
Biển nhẹ nhàng sóng vỗ yêu thương.
Sóng là em và anh là biển.
Anh thì thầm: “biển gọi tên em.”

****

Trinh nữ ngây thơ hồn tinh khiết.
Em dịu êm, cho anh huyền thoại.
Tim yêu, anh mãi mê khờ dại.
Đêm buồn héo hắt rủ lòng anh.

****

Biển đợi chờ, sóng vỡ yêu thương.
Trên mãnh vỡ của tình thơ mộng.
Biển thở than những lời hoài vọng.
Biển biết đau và biển biết khóc.

****

Sóng và biển chia hai lối rẽ.
Em xa rồi, biển vắng mênh mông.
Tim đau anh tự hào chịu đựng.
Mãnh vỡ thơ ngây tình trinh nữ.
 

 

 

 


  

 

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)


ĐỜI ƠI XIN ĐỪNG NÓI LỜI CAY ĐẮNG!

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Cuộc đời có đủ loại hương vị, thăng trầm mà ai cũng phải có.

Cuộc sống giống như một phong trào tuyệt vời, nỗi đau là nốt nhạc không thể thiếu trong phong trào này. Chỉ có nhiều nốt nhạc mới có thể chơi nên một bản giao hưởng hay và hoành tráng.

Dù một nốt nhạc có sức hấp dẫn nghệ thuật độc đáo thì âm nhạc chơi cũng đơn điệu nhàm chán.

Nỗi đau trong cuộc sống có nhiều màu sắc; chỉ khi có nỗi đau người ta mới hiểu được giá trị của cuộc sống, chỉ khi có nỗi đau người ta mới hiểu được bản chất thực sự của cuộc sống.

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Chỉ cần bạn không từ chối sự khiêm tốn, cánh đồng hy vọng sẽ không từ chối ước mơ buông bỏ của bạn.

Chỉ cần bạn không chối bỏ sự hùng vĩ của tảng băng trôi, trong lòng bạn sẽ có một bông sen hạnh phúc và thánh thiện.

Đời ơi xin đừng nói lời cay đắng. Khi chúng ta cố gắng buông bỏ nỗi đau, chúng ta sẽ có được niềm hạnh phúc nhàn nhã và tao nhã.

Bạn ơi, nếu trên bầu trời có đám mây đen lơ lửng, nuốt chửng nụ cười của bạn, hãy đẩy đám mây đen đi, bạn sẽ thấy bầu trời trong xanh.

Nếu có đám mây buồn phiền trong lòng, hãy để nó qua đi, bạn sẽ có được tâm hồn bình yên và tĩnh lặng.

Chỉ cần bạn có một trái tim bình thường và hạnh phúc, làm sao bạn có thể nói rằng cuộc sống sẽ luôn cay đắng?

Vẻ đẹp và niềm vui của cuộc sống nằm ở sự kiên trì không bao giờ bỏ cuộc và không bao giờ nói lời cay đắng.

Bông hoa cuộc sống sẽ trở nên mãnh liệt và lộng lẫy hơn khi bạn mở rộng trái tim mình và đón nhận một tia nắng. Phước lành là tia nắng sẽ luôn sưởi ấm trái tim bạn.

Chúc bạn có tâm trạng tốt mỗi ngày.