Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…
Em như thể nốt trầm trong bản nhạc.
Anh là câu lặng lẽ giữa dòng mưa.
Chạm ánh nhìn, trời như thôi xa lạ.
Một thoáng thôi – mà ấm cả sớm trưa.
Phố quen cũ bỗng thành nơi hò hẹn.
Chiếc ô nghiêng che cả một miền thương.
Tay chạm tay – ngỡ như điều hiển hiện.
Mà tim thì… vẫn chẳng dám lên đường.
Nếu mai này trời còn mưa bất chợt.
Mong chúng mình vẫn nhớ phút đầu tiên.
Khi yêu thương không cần lời thuyết phục.
Chỉ lặng thầm… cũng đủ để giữ riêng.
……………………………………………………………………………………………………………………….
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Em ngồi đó, bên khung cửa năm xưa.
Nhớ ánh mắt – từng là cả chiều mưa.
Tiếng mưa nhẹ vang lên như lời hát.
Rót vào tim trong thầm lặng, không thừa.
Chúng ta từng như mưa và nắng,
Ngược hướng nhưng vẫn mãi kiếm tìm.
Một lần chạm tay, cả đời nhớ mãi.
Dẫu xa nhau, lòng chẳng nỡ lãng quên.
Mưa vẫn rơi, và bài ca còn đó.
Thời gian trôi chẳng xóa một khung hình.
Tình yêu cũ – như hoa vừa chớm nở.
Đẹp dịu dàng… trong một thoáng bình minh.
……………………………………………………………………………………………………………………
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Em khoác nhẹ chiếc khăn len màu khói.
Bước bên anh qua phố nhỏ quen tên.
Tiếng mưa rơi như những lời thổ lộ.
Từng giọt buồn, từng giọt nhớ êm đềm.
Nơi sân trường, ta bên nhau lặng lẽ.
hàng phượng đỏ thì thầm theo cơn gió.
Anh kể chuyện ngày xưa như là mộng.
Em cười khẽ, lòng dịu lại bình an.
Mưa cứ rơi, như chẳng hề vội vã.
Gom thời gian trong khoảnh khắc gần nhau.
Và đôi mắt — vẫn long lanh như thế.
Như ánh trăng lạc giữa phố mưa mơ.
…………………………………………………………………………………………………………………….
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Chúng ta đã từng qua bao giông gió.
Bằng niềm tin và ánh mắt không rời.
Dẫu có lúc tim nhau buồn như gió.
Vẫn chọn yêu, chọn ở lại suốt đời.
Mưa chẳng hỏi: mai này ta có đổi?
Chỉ lặng thầm chứng giám phút bên nhau.
Giữa muôn điều mong manh trong cuộc sống.
Tim chân thành – bền bỉ tựa trăng sao.
Ngày mưa đến, như lời ca bất tận.
Dẫu tháng năm có xóa những ngây thơ…
Anh và em, vẫn là người tri kỷ.
Viết tiếp tình ca giữa tiếng mưa rơi.
……………………………………………………………………………………………………………………..
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Ta đi bên nhau, qua mùa mưa mới.
Từng chiếc ô che kín cả bầu trời.
Giọt mưa vô tình rơi trên tóc rối.
Cũng thẹn thùng khi thấy ánh mắt cười.
Không cần hứa những điều xa xôi lắm.
Chỉ cần gần nhau khi phố mưa nghiêng.
Tình yêu đến đơn sơ như làn nắng.
Len giữa tim người, lặng lẽ và riêng.
Ngày mưa đến – hóa thơ trong khoảnh khắc.
Và tim em hóa bản nhạc không lời.
Nếu mai này lạc nhau trong dòng chảy.
Xin giữ nhau như mưa giữ mây trời.
………………………………………………………………………………………………………………………
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Nhưng có lẽ, yêu thôi chưa là đủ.
Khi thời gian chẳng thể níu tay người.
Mưa còn rơi, mà lòng ai đã cũ.
Nhớ một người… chẳng thể nói thành lời.
Chúng ta từng là vần thơ đẹp nhất.
Giữa đời thường – lặng lẽ hóa lung linh.
Một ánh mắt, một lần ôm rất thật.
Mà sau này, nhắc lại thấy chông chênh.
Ngày mưa đến, em ngồi bên cửa sổ.
Lòng không buồn, chỉ tiếc chút xa xôi.
Chuyện đôi mình, như mưa qua phố nhỏ.
Dẫu chẳng còn, vẫn ấm buổi chiều mơ.
………………………………………………………………………………………………………………………..
MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…
Anh gặp em trong chiều mưa lất phất.
Tà áo bay nghiêng dưới gốc phượng hồng.
Tiếng cười em như làn mưa vừa bật.
Tưới vào tim anh những nốt mùa đông.
Từ hôm ấy, anh yêu mùa mưa lắm.
Yêu con đường đẫm ướt buổi em qua.
Yêu những điều tưởng chừng như thật chậm.
Nhưng dịu dàng, như tiếng gió ngân xa.

Tác giả Trần Minh Hồng