TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng


MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…

Em như thể nốt trầm trong bản nhạc.
Anh là câu lặng lẽ giữa dòng mưa.
Chạm ánh nhìn, trời như thôi xa lạ.
Một thoáng thôi – mà ấm cả sớm trưa.

Phố quen cũ bỗng thành nơi hò hẹn.
Chiếc ô nghiêng che cả một miền thương.
Tay chạm tay – ngỡ như điều hiển hiện.
Mà tim thì… vẫn chẳng dám lên đường.

Nếu mai này trời còn mưa bất chợt.
Mong chúng mình vẫn nhớ phút đầu tiên.
Khi yêu thương không cần lời thuyết phục.
Chỉ lặng thầm… cũng đủ để giữ riêng.

……………………………………………………………………………………………………………………….

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Em ngồi đó, bên khung cửa năm xưa.
Nhớ ánh mắt – từng là cả chiều mưa.
Tiếng mưa nhẹ vang lên như lời hát.
Rót vào tim trong thầm lặng, không thừa.

Chúng ta từng như mưa và nắng,
Ngược hướng nhưng vẫn mãi kiếm tìm.
Một lần chạm tay, cả đời nhớ mãi.
Dẫu xa nhau, lòng chẳng nỡ lãng quên.

Mưa vẫn rơi, và bài ca còn đó.
Thời gian trôi chẳng xóa một khung hình.
Tình yêu cũ – như hoa vừa chớm nở.
Đẹp dịu dàng… trong một thoáng bình minh.

……………………………………………………………………………………………………………………

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Em khoác nhẹ chiếc khăn len màu khói.
Bước bên anh qua phố nhỏ quen tên.
Tiếng mưa rơi như những lời thổ lộ.
Từng giọt buồn, từng giọt nhớ êm đềm.

Nơi sân trường, ta bên nhau lặng lẽ.
hàng phượng đỏ thì thầm theo cơn gió.
Anh kể chuyện ngày xưa như là mộng.
Em cười khẽ, lòng dịu lại bình an.

Mưa cứ rơi, như chẳng hề vội vã.
Gom thời gian trong khoảnh khắc gần nhau.
Và đôi mắt — vẫn long lanh như thế.
Như ánh trăng lạc giữa phố mưa mơ.

…………………………………………………………………………………………………………………….

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Chúng ta đã từng qua bao giông gió.
Bằng niềm tin và ánh mắt không rời.
Dẫu có lúc tim nhau buồn như gió.
Vẫn chọn yêu, chọn ở lại suốt đời.

Mưa chẳng hỏi: mai này ta có đổi?
Chỉ lặng thầm chứng giám phút bên nhau.
Giữa muôn điều mong manh trong cuộc sống.
Tim chân thành – bền bỉ tựa trăng sao.

Ngày mưa đến, như lời ca bất tận.
Dẫu tháng năm có xóa những ngây thơ…
Anh và em, vẫn là người tri kỷ.
Viết tiếp tình ca giữa tiếng mưa rơi.

……………………………………………………………………………………………………………………..

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ta đi bên nhau, qua mùa mưa mới.
Từng chiếc ô che kín cả bầu trời.
Giọt mưa vô tình rơi trên tóc rối.
Cũng thẹn thùng khi thấy ánh mắt cười.

Không cần hứa những điều xa xôi lắm.
Chỉ cần gần nhau khi phố mưa nghiêng.
Tình yêu đến đơn sơ như làn nắng.
Len giữa tim người, lặng lẽ và riêng.

Ngày mưa đến – hóa thơ trong khoảnh khắc.
Và tim em hóa bản nhạc không lời.
Nếu mai này lạc nhau trong dòng chảy.
Xin giữ nhau như mưa giữ mây trời.

………………………………………………………………………………………………………………………

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Nhưng có lẽ, yêu thôi chưa là đủ.
Khi thời gian chẳng thể níu tay người.
Mưa còn rơi, mà lòng ai đã cũ.
Nhớ một người… chẳng thể nói thành lời.

Chúng ta từng là vần thơ đẹp nhất.
Giữa đời thường – lặng lẽ hóa lung linh.
Một ánh mắt, một lần ôm rất thật.
Mà sau này, nhắc lại thấy chông chênh.

Ngày mưa đến, em ngồi bên cửa sổ.
Lòng không buồn, chỉ tiếc chút xa xôi.
Chuyện đôi mình, như mưa qua phố nhỏ.
Dẫu chẳng còn, vẫn ấm buổi chiều mơ.

………………………………………………………………………………………………………………………..

MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH

Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…

Anh gặp em trong chiều mưa lất phất.
Tà áo bay nghiêng dưới gốc phượng hồng.
Tiếng cười em như làn mưa vừa bật.
Tưới vào tim anh những nốt mùa đông.

Từ hôm ấy, anh yêu mùa mưa lắm.
Yêu con đường đẫm ướt buổi em qua.
Yêu những điều tưởng chừng như thật chậm.
Nhưng dịu dàng, như tiếng gió ngân xa.


Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỰ DẪM ĐẠP CỦA CUỘC ĐỜI

Một buổi sáng, khi cô đang đi bộ trên con phố tấp nập, mắt chợt bắt gặp một tờ tiền 100 USD nằm trên mặt đường. Nhưng thật lạ, tờ tiền đó không còn sạch sẽ, thẳng thớm như lúc đầu. Nó bị dẫm đạp bẩn thỉu và nhàu nát.
Mọi người vẫn đi qua, không ai quan tâm đến nó, như thể nó không hề tồn tại.

Cô chợt dừng lại, nhìn tờ tiền ấy một lúc. Cảm giác đầu tiên là bối rối. Làm sao lại có thể nhặt lên một thứ bẩn thỉu như thế, một thứ bị giẫm đạp, bị bỏ rơi, chẳng ai buồn để ý?
Trong đầu cô, những câu hỏi cứ vang lên:
“Tờ tiền này còn giá trị không? Liệu ai còn muốn sử dụng nó nữa không? Liệu nó có bị mất giá vì đã bị dơ bẩn như vậy?”

Nhưng rồi, cô nhớ lại một điều đơn giản nhưng vô cùng quan trọng. Dù tờ tiền ấy có bẩn đến đâu, dù nó có bị giẫm đạp, nhàu nát, thì giá trị của nó vẫn không hề thay đổi. Nó vẫn là 100 USD.

Giá trị của nó không phụ thuộc vào ngoại hình, không phụ thuộc vào những lần bị quăng quật hay bị lãng quên. Tờ tiền ấy vẫn giữ nguyên giá trị, chỉ là có người nhìn nhận và trân trọng nó hay không mà thôi?

Sau một hồi suy nghĩ, cô quyết định nhặt tờ tiền lên. Dù nó bẩn, dù nó không còn đẹp như lúc ban đầu, cô biết nó vẫn có giá trị nguyên vẹn.

Cô giũ nhẹ tờ tiền, không cần phải làm sạch hoàn hảo, bởi cô hiểu rằng đôi khi, trong cuộc sống, những thứ tưởng như bị bỏ quên, tưởng như không còn giá trị lại chính là những thứ có thể mang lại cho chúng ta những bài học quan trọng.

Tờ tiền ấy, sau khi được nhặt lên, vẫn có thể mua được những thứ mà 100 USD có thể mua, từ một bữa ăn ngon đến những món đồ thiết yếu.

Và cũng như vậy, trong cuộc sống này, dù đôi khi chúng ta gặp phải khó khăn, vấp ngã, hay những lần “bị dẫm đạp.”Giá trị thật sự của mỗi con người hay mỗi cơ hội không bao giờ mất đi, miễn là chúng ta không buông xuôi.

Đôi khi, những gì bị giẫm đạp không phải là sự kết thúc, mà chỉ là một thử thách để chúng ta học cách đứng lên. Để nhận ra rằng giá trị của chúng ta không bị quyết định bởi những ai đó, mà bởi chính sự kiên cường và lòng tin vào bản thân.

Như tờ tiền 100 USD, đôi khi trong cuộc sống, dù chúng ta trải qua những khó khăn, thử thách, hay cảm giác bị lãng quên, chúng ta vẫn luôn có giá trị riêng.
Sự kiên cường, niềm tin vào bản thân, và lòng tự trọng sẽ giúp chúng ta giữ vững giá trị ấy, dù có phải trải qua bao nhiêu lần “giẫm đạp” từ cuộc đời.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CUỘC THI NGƯỜI TỐT

Một ngày đẹp trời, cả khu phố háo hức với thông báo mới: Cuộc Thi “Người Tốt Cấp Phường” chính thức bắt đầu.

Mỗi người dân được phép tự ứng cử hoặc đề cử nhau, không cần thành tích thực tế, chỉ cần “hình ảnh đẹp và câu chuyện cảm động”.
Ông Bảnh—người vẫn hay quét dọn hẻm không công mỗi sáng, từ chối đề cử:
“Tôi làm vì hẻm sạch, không phải để ai biết.”
Ông bị cả khu phố chê: “Giả đò khiêm tốn!”

Bà Thu—người thường hay cho trẻ con kẹo mỗi khi chúng khóc—được đề cử.
Nhưng rồi bị loại vì có một người cung cấp clip: Bà từng quát chú chó nhà hàng xóm.
“Thiếu lòng nhân ái rộng khắp.” Biên bản ghi rõ.

Rồi đến lượt anh Chính—chủ cửa hàng tiện lợi, chuyên livestream phát quà từ thiện.
Ông được bình chọn cao nhất, với câu nói nổi tiếng: “Cho đi là nhận lại… like.”

Trong buổi trao giải, ông Chính ngẩng cao đầu, nhận huân chương “Tấm lòng vàng cư dân mạng.”

Khi phóng viên hỏi về kế hoạch sắp tới, ông nói:
“Tôi sẽ mở một khóa dạy làm người tốt sao cho có tương tác. Xã hội này cần nhiều người tốt được nhận diện.”

Cuối câu chuyện, có một cậu bé đã từng được bà Thu cho miếng kẹo hôm trời mưa, đã lặng lẽ viết lên tường một dòng nhỏ:

“Có những tấm lòng không cần được chụp ảnh, không cần like, chỉ cần có thật. Con thấy người tốt không phải là người nói mình tốt, mà là người con nhớ hoằng hôm qua.”

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGÀY TRỞ VỀ CỦA NGƯỜI CHỒNG PHẢN BỘI


Chiều hôm ấy, trời mưa lất phất. Mưa tháng tư như có chút gì se sắt, lạnh không phải vì gió, mà vì lòng người.
Cô đang nhóm bếp, nấu bữa cơm tối. Căn nhà nhỏ nằm nép mình dưới rặng cau già, lặng lẽ như chính cuộc đời của cô.

Bên ngoài, con trai cô đang cặm cụi quét sân.
Cậu bé năm nay mười lăm tuổi, cao hơn mẹ một cái đầu, nhưng ánh mắt vẫn trong veo như ngày còn bé.

Cuộc sống của hai mẹ con cứ thế trôi qua, yên lặng mà bền bỉ, từ ngày chồng của cô bỏ đi theo người đàn bà khác.
Khi ấy, con trai mới tám tuổi.

Ngày anh đi, cô không khóc, không van xin. Không gây gỗ như người ta vẫn thường làm khi bị phản bội.
Cô chỉ lặng lẽ xếp lại chiếc áo anh bỏ quên trên ghế, đem chăn ra phơi và dọn đi đôi dép anh hay mang. Rồi quay vào, nấu cơm như thường lệ, cho một bữa tối chỉ còn hai mẹ con.

Người hàng xóm nói cô hiền quá hóa khờ. Nhưng cô chẳng quan tâm. Cô sống cho con, và cho chính mình – một cuộc sống không dính líu đến oán hận, chỉ giữ lại điều tử tế nhất có thể.

Bảy năm trôi qua. Không thư. Không điện thoại. Không một lời xin lỗi.
Cho đến một hôm.
Cô mở cửa. Đứng trước cổng là một người đàn ông gầy gò, tóc hoa râm, khuôn mặt hốc hác.
Ánh mắt ấy – năm xưa từng làm cô yêu say đắm – giờ đây chỉ còn sự tiếc nuối và bất lực.

“Em…là anh đây. Anh…anh về rồi.”
Cô không nói gì. Chỉ nhìn anh như thể nhìn một người rất cũ, đã rơi khỏi cuộc đời mình từ lâu.
Anh tiếp tục nói:
“Anh sai rồi. Người đó…bỏ anh. Anh mất tất cả. Anh… chỉ còn nhớ đường về nhà.”

Cô khẽ thở dài. Không giận, không trách.
Chỉ là trong lòng, một cánh cửa đã đóng lại từ lâu.

Con trai bước ra, ngỡ ngàng nhìn người đàn ông lạ:
“Mẹ, ai vậy?”
Cô nhìn con, rồi quay sang chồng. Trong một giây chậm rãi, cô đáp:
“Là một người… từng quen.”

Anh chết lặng. Câu nói ấy như một nhát dao, sắc và lạnh.

Cơm tối. Cô dọn thêm một chén và một đôi đủa. Không vì tha thứ, mà vì lòng người vẫn còn chút nghĩa. Cô đặt chén cơm trước mặt anh, rồi nói nhẹ:
“Ăn đi. Nhà vẫn còn cơm. Nhưng… tim tôi thì không còn chỗ nữa.”

Anh cúi đầu, không nói gì.

Đêm đó, anh nằm trên chiếc giường cũ, căn phòng xưa như xa lạ.
Tiếng mưa tí tách rơi trên mái nhà, từng giọt nhỏ như rơi vào lòng anh – nơi trống rỗng và ân hận.

Còn cô, cô ngồi bên con trai, giảng bài toán. Đôi mắt cô sáng dịu dàng trong ánh đèn bàn.
Cô đã quen với cuộc sống không cần chờ đợi, không cần ai gánh cùng, và cũng không cần ai quay lại.
Không cần tiếng yêu đậm đà, chỉ cần lòng người không dối trá.

Có những vết thương không chảy máu, nhưng đau âm ỉ cả một đời.
Có những sai lầm, không phải xin lỗi là đủ.
Vì lòng tin – khi vỡ vụn – sẽ không bao giờ lành lại như xưa.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng

TÌNH XƯA

Ta gặp nhau trong một chiều xưa cũ.
Ánh mắt em như gió thoảng qua hồn.
Lối nhỏ quen, hoa rụng đầy trên cỏ.
Giấc mơ đầu vương mãi đến hoàng hôn.

Ngày ấy đó, tim còn non vụng dại.
Yêu chưa hay, chỉ biết nhớ âm thầm.
Một chiếc lá rơi, cũng thành thương mãi.
Nụ cười em – anh giấu giữa trăm năm.

Rồi năm tháng xoá mờ trang kỷ niệm.
Em đi rồi, mưa cũng hóa cô đơn.
Anh giữ lại – một mảnh thơ dịu êm.
Dưới đáy tim, một “ngày xưa” vẫn còn.
………………………………………………………………………………………………………………………..

GIỮ TRONG TIM

Giữ trong tim những ngày từng rực rỡ.
Những nụ cười như nắng phủ ngang vai.
Có ánh mắt từng làm tim rộn vỡ.
Có bàn tay từng níu cả ban mai.

Những chiều cũ – gió hong thơm ký ức.
Mắt nhìn nhau, chưa kịp nói thành lời.
Chỉ là phút… mà hoá ra vĩnh viễn.
Một lần thương, là cả một đời thôi.

Giữ trong tim – những dịu dàng đã cũ.
Dẫu thời gian không trở lại bao giờ.
Nhưng lòng biết, ta từng yêu thật đủ.
Từng sống tròn trong một giấc mơ thơ.

Nếu mai này giữa đời không còn trẻ.
Vẫn xin cười – khi nhớ một người xưa.
Bởi đã có… những ngày không thể kể.
Rực rỡ như hoa, rơi giữa chiều mưa.
……………………………………………………………………………………………………………………….
DÒNG ĐỜI ƠI

Dòng đời ơi, sao cứ trôi lặng lẽ.
Cuốn tình ta như lá nhỏ giữa dòng.
Một lần yêu, một lần đau rất nhẹ.
Mà suốt đời còn vọng mãi trong lòng.

Dòng đời ơi, có hay anh mỏi bước.
Mắt tìm em trong mưa gió ngập ngừng.
Giữa phố lạ, lòng như ai gọi giục.
Tiếng tim buồn theo nhịp nhớ không ngưng.

Dòng đời ơi, ta không mong dừng lại.
Chỉ mong đời đừng lạc mất người xưa.
Chỉ mong một lần, dù là thoáng mãi.
Được thấy nhau – như ánh sáng sau mưa.

Dòng đời ơi, nếu mai này lặng gió.
Cho ta về bên một giấc mơ quen.
Dẫu muộn màng, tình này không còn nhỏ.
Vẫn mong ai… dẫu chỉ thoáng qua tên.
……………………………………………………………………………………………………………………….

HƯƠNG CỎ DẠI

Em như hương cỏ dại.
Thoảng qua một buổi chiều.
Không hương nồng quyến rũ.
Chỉ dịu dàng… rất yêu.

Anh quen em ngày hạ.
Gió thổi lạc mùi hương.
Tưởng qua rồi sẽ hết.
Mà lưu suốt đoạn đường.

Có người yêu rực rỡ.
Như hoa nở đầu đông.
Em – cỏ dại bên lối.
Chạm nhẹ… tim bão giông.

Em không là người cuối,
Nhưng là người ở đầu.
Khi tim anh còn trắng.
Chưa nhuốm khói buồn đau.

………………………………………………………………………………………………………………………..

BIỂN VÀ SÓNG

Biển sóng ơi, đừng xô nhau mà ngã.
Gió cuồng quay, cũng chỉ muốn vuốt ve.
Sóng bạc đầu, đâu phải vì xa lạ.
Mà bởi yêu, nên chẳng thể lặng im.

Đừng xô nhau, để lòng thêm tan vỡ.
Biển dịu êm, sóng vỗ sẽ dịu dàng.
Bãi cát trắng vẫn dang tay chờ đợi.
Gửi nỗi niềm trong từng hạt thời gian.

Biển sóng ơi, cứ nhẹ nhàng mà sống.
Xô làm chi để đau nhói lòng nhau.
Biển cùng sóng nguyện cùng nhau mãi mãi.
Đừng để yêu thành vụn vỡ, thương đau.

Biển và sóng, hai mảnh đời hòa quyện.
Dẫu ồn ào hay lặng lẽ bình yên.
Chỉ cần nhớ, ta sinh ra để thế.
Đừng xô nhau, hãy ở lại gần kề.
……………………………………………………………………………………………………………………….

BUÂNG KHUÂNG!

Nhớ lại thuở nào, thấy bâng khuâng.
Thơ xanh một thuở, mộng trong ngần.
Giấy trắng nghiêng dòng vương nét mực.
Lời trao bối rối giữa trời xuân.

Có cơn gió nhẹ ngang sân vắng.
Có nụ cười ai sáng như trăng.
Có bước chân quen, chiều lặng lẽ.
Tim khẽ rung theo nhịp nhớ thầm.

Thơ chở nỗi lòng, thành nhung nhớ.
Màu thời gian phai, tình vẫn thơ.
Thuở ấy xa rồi, như mây khói.
Chỉ còn vần điệu lạc trong mơ.

Nhớ lại thuở nào, lòng sao xót.
Mùa cũ qua nhanh, đời chênh vót.
Thơ giờ là bóng, là tàn mơ.
Mà mỗi lần đọc, lại thẫn thờ.
………………………………………………………………………………………………………………………..
HỎI AI?
Hỏi ai gom gió thổi qua miền nhớ.
Để lòng ta xao động những ngày xanh.
Hỏi ai vẽ ánh trăng lên mắt nhỏ.
Mà đêm về thao thức mộng mong manh.

Hỏi ai gửi nắng hong làn tóc rối.
Cho bờ vai thoảng chút hương tình thơm.
Hỏi ai hát giữa mùa thu bối rối.
Lời dịu dàng ru lá úa thôi buồn.

Hỏi ai đó… có khi nào ngoảnh lại.
Nhặt dư âm ta để lạc bên đời.
Hỏi ai giữa muôn trùng xa ngái.
Có còn thương một bóng dáng ngày xưa.

Tác giả Trần Minh Hồng


TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHÚC LỄ PHỤC SINH AN LÀNH

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng có một mùa đông kéo dài trong lòng – nơi những điều yêu thương tưởng như đã mất. Niềm tin mỏng như sương sớm và ánh sáng thì xa như một điều không có thật.
Nhưng rồi… vẫn có một buổi sáng rất nhẹ, khi mặt trời không rực rỡ, nhưng cũng đủ để khiến bạn ấm áp.

Người ta gọi đó là Phục Sinh –Phục Sinh là sự trở lại của hy vọng, niềm tin, sự dịu dàng và ánh sáng bên trong mỗi con người.

Có thể bạn đang mỏi mệt.

Có thể bạn vừa đi qua mất mát.

Có thể bạn vẫn chưa thấy lối ra cho chính mình…

Nhưng bạn ơi, xin đừng quên:

Mọi hạt mầm đều vỡ trong bóng tối, trước khi vươn lên ánh sáng.

Và trái tim bạn – dù có tổn thương bao nhiêu – vẫn có thể đập lại theo một nhịp khác, dịu dàng hơn, chín chắn hơn, và thương mình hơn.

Lễ Phục Sinh không đòi hỏi bạn phải vui ngay.

Nó chỉ mong bạn tin thêm một lần nữa:

– Rằng mỗi nỗi đau rồi sẽ được xóa dịu.

– Rằng mỗi sự mất mác đều để lại cho ta một phần mạnh mẽ hơn.

– Rằng mỗi buổi sáng mới đều là cơ hội để mỉm cười và tha thứ.

Vậy nên, hôm nay – một ngày Phục Sinh nhẹ nhàng trôi qua như gió xuân.

Mình chỉ muốn nói với bạn rằng:

*Cầu chúc bạn một Lễ Phục Sinh an lành.

*Cầu chúc bạn nhiều sức khỏe.

*Cầu cho trái tim bạn sẽ nở hoa dưới ánh mặt trời.

Chúc an lành cho bạn, dịu dàng cho bạn. Niềm vui, may mắn cho bạn. Và một niềm tin hy vọng mới, cũng cho chính bạn.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Thơ tình.
Tác giả: Trần Minh Hồng


LỠ

Anh lỡ nhớ một chiều thu chạm ngõ.
Lá vàng bay như nỗi nhớ không lời.
Em khẽ đến tựa giấc mơ rất vội.
Rồi xa dần theo bóng nắng chơi vơi.

Anh lỡ thương một nụ cười rất nhẹ.
Tựa nắng mai vừa ghé cuối hiên nhà.
Tim bỗng chốc hóa con thuyền lặng lẽ.
Trôi về em qua vạn dặm phôi pha.

Lỡ nhớ thương, lỡ một mùa hò hẹn.
Lỡ bàn tay chưa kịp nắm thật gần.
Giữa phố cũ có ai còn lưu luyến.
Một chuyện tình chưa kịp nói… đã ngăn?

………………………………………………………………………………………………………………………..

THƠ!

Thơ chạm vào một áng mây phiêu lãng.
Gió nghẹn ngào, trời vỡ vụn trong tim.
Nắng tan chảy trên đôi hàng mi mỏng.
Thành giọt buồn rơi xuống những cánh hoa.

Thơ chạm vào chiếc lá vàng run rẩy.
Nghe mùa thu nứt vỡ dưới chân ai.
Sóng khẽ hát lời muộn màng sót lại.
Gửi câu thơ trôi mãi phía xa hoài.

Thơ chạm vào lòng người như vết cứa.
Mỗi chữ rơi là một mảnh trời đau.
Những vụn vỡ không làm thơ lạc lối.
Mà hóa thành giấc mộng giữa đêm sâu.

………………………………………………………………………………………………………………………..

SƯƠNG!

Sương vẫn giăng kín lối chiều.
Bước chân ai đó quạnh hiu phố buồn.
Gió lay bóng dáng thân thương.
Mà sao chẳng thể vấn vương những ngày.

Em đi khuất nẻo trời mây.
Chỉ còn hoài niệm đong đầy trong tim.
Ly cà phê cạn lặng im.
Như tình năm cũ lặng chìm hư không.

Anh ngồi giữa khoảng mênh mông.
Nghe tim khẽ đập trong lòng nhớ ai.
Sương buông phủ kín đường dài.
Nhưng sao chẳng thể che phai bóng người.

………………………………………………………………………………………………………………………..

NẾU

Nếu ngày ấy chẳng rời xa.
Liệu ta có thể mặn mà bên nhau.
Nếu chiều gió chẳng úa màu.
Liệu tim còn đập nhịp đầu thuở yêu.

Nếu trời bớt những mưa chiều.
Ta đâu lạc mất một điều chưa phai.
Nếu tay còn nắm trong tay.
Liệu còn dang dở những ngày nhớ mong.

Nếu một lần được ngỏ lòng.
Em còn đứng đó, chờ trông hay là…
Nếu đời chẳng lắm phôi pha.
Liệu em có nhớ tình ta một thời.

……………………………………………………………………………………………………………………

MỘNG

Đêm ru ngọt giọng thơ ai đọc.
Mộng vẫn về, khẽ gõ cửa tim.
Chiêm bao ngày cũ rơi êm ái.
Về dắt tay nhau dưới nắng êm.

Em còn ở đó, môi cười nhẹ.
Gió cũng hiền, cây cũng lắng nghe.
Anh hỏi nhỏ: “Ta còn yêu chứ?”
Em gật đầu, mà không nói thêm.

Thảo nguyên thơm lá, trời xanh mãi.
Không có buồn, chỉ thấy yêu thương.
Tưởng đâu là thật, tay em siết.
Choàng tỉnh, chỉ còn lá rụng êm.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CẢM ƠN CUỘC ĐỜI!

Cảm ơn cuộc đời – dịu dàng như gió.
Vẫn âm thầm bên cạnh những ngày qua.
Có đôi khi ta quên lời đáp tạ.
Mà đời vẫn thương, vẫn lặng lẽ ôm ta.

Cảm ơn từng sáng sớm đầy nắng nhẹ.
Cánh chim bay – lời thức tỉnh yên lành.
Dẫu giông gió có làm hồn ta khẽ khép.
Vẫn có bình yên dưới mái trời xanh.

Cảm ơn những nỗi buồn không tên tuổi.
Cho ta hay hạnh phúc thật mong manh.
Nhờ những đêm dài lòng nghe tiếng gọi.
Mới biết yêu – từ những điều rất xanh.

Cảm ơn cuộc đời – không lời trách móc.
Dẫu ta từng khờ dại, đã buông xuôi.
Đời vẫn rộng, như vòng tay không chật.
Mở ra hoài… cho ta bước lại vui.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ÁNG MÂY BAY GIỮA CUỘC ĐỜI


Có bao giờ bạn ngước nhìn bầu trời và thấy một áng mây trôi lặng lẽ, không điểm đến, không níu giữ, chỉ nhẹ nhàng phiêu lãng giữa không gian bao la?
Áng mây ấy giống như những khoảnh khắc trong cuộc đời – chợt đến, chợt đi, chẳng ai níu lại được.

Cuộc đời này, suy cho cùng, cũng như bầu trời rộng lớn. Có những ngày trời trong xanh, nắng dịu dàng trải khắp muôn nơi. Nhưng cũng có những ngày bầu trời xám xịt, áng mây chất chồng, và gió cuốn đi tất cả.
Dẫu vậy, mây vẫn cứ bay, nhẹ nhàng và tự nhiên như chính sự tồn tại của nó.

Áng mây nào cũng mang trong mình một câu chuyện. Có áng mây trắng tinh khôi như buổi sáng đầu ngày, như những khởi đầu trong trẻo của cuộc đời.
Cũng có những áng mây xám u buồn, mang theo cảm giác nặng nề của những giông bão đã đi qua. Nhưng dù là mây trắng hay mây xám, chúng vẫn trôi, chẳng bao giờ ở mãi một chỗ.

Chúng ta – những con người giữa cuộc đời – liệu có khác gì những áng mây? Chúng ta cũng từng rong ruổi trên những hành trình không đích đến, mang trong tim những giấc mơ và nỗi niềm không tên. Có lúc chúng ta rực rỡ như áng mây mùa hạ, có lúc lại lặng lẽ như mây mùa đông.
Nhưng sau tất cả, chúng ta vẫn tiếp tục tiến về phía trước, bởi đó là cách mà cuộc sống vận hành.

Áng mây không cố gắng giữ lấy bầu trời, cũng chẳng níu kéo cơn gió đã qua. Nó chỉ đơn giản là tồn tại, tự do và ung dung.

Dưới bầu trời rộng lớn ấy, mỗi áng mây đều có một vẻ đẹp riêng, một hành trình riêng. Và dù cuối cùng, mây có tan vào hư vô hay hóa thành cơn mưa rơi xuống. Nó vẫn để lại một dấu ấn, dù nhỏ bé, trong cuộc đời này.

Cuộc đời ngắn ngủi, còn bầu trời thì vô tận. Hãy sống như áng mây bay – tự do, nhẹ nhàng, và trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Bởi chính những phút giây ấy mới là điều làm nên ý nghĩa của cuộc đời.

Tác giả Trần Minh Hồng

FORFATTER TRAN MINH HONG

ER DET NOE RART MED OSLO?

Å Oslo, april har kommet så stille.
Våren er fortsatt litt vemodig.
Jeg går på den vidblå himmelen.
Hør hjertet ditt bli mykt i det fjerne.

Oslo i dag er som et gammelt dikt.
Skriver i himmelen, uten å vite hvem jeg skal skrive til…
Vinden synger fortsatt på de hvite trappene.
Bølger demper fortsatt bredden av den enorme gaten.

Er det noe rart med Oslo?
Begynnelsen av sommeren omfavner våren i bladene.
Operagulvet skimrer av sølvlys.
Hør hjertet ditt hulke fra lenge siden.

Tác giả Trần Minh Hồng