NGƯỜI ĐÃ ĐI QUA TUỔI THANH XUÂN.
Có những người bước vào đời nhau như một làn gió– không hứa ở lại, cũng chẳng báo trước ngày rời đi. Nhưng sau cùng, họ ở lại mãi trong ký ức, như một vệt nắng cuối ngày không thể tắt…
Anh là một phần của quãng đời cô nơi Trường Cao Đẳng – nơi những hàng cây còn xanh ngắt, sân trường còn vang tiếng cười và trái tim cô vẫn chưa biết sợ tổn thương.
Khi ấy, họ không cần phải nói quá nhiều để hiểu nhau. Một ánh mắt, một câu đùa vu vơ, hay chỉ là một lần cùng trú mưa dưới mái hiên, cũng đủ khiến họ mãi nhớ về nhau.
Ngày ấy, họ thích nhau mà không cần phải là một lời tỏ tình, không cần nắm tay hay hứa hẹn. Chỉ cần ngồi cạnh nhau trong lớp học, cùng đọc một trang sách, cùng ôn bài, cùng cười vì một câu nói vu vơ – là thấy đủ đầy.
Có lẽ trên đời này không có gì quý hơn một tình cảm trong sáng mà sâu nặng đến vậy.
Họ không phải là người yêu, không phải tình nhân, nhưng cũng chẳng phải chỉ là tình bạn.
Họ ở đâu đó giữa ranh giới mong manh – đủ thân để hiểu từng ánh mắt, từng cử chỉ, nhưng cũng đủ e dè để không phá vỡ sự thuần khiết của mối quan hệ ấy.
Rồi ngày ra trường đến – lặng lẽ mà không ai kịp chuẩn bị cho một lời chia tay đúng nghĩa.
Mỗi người bước về một hướng, mang theo tiếng cười năm ấy cất vào góc sâu nhất trong tim. Không ai nói gì, chỉ giữ trong lòng một điều chưa kịp gọi thành tên.
Bây giờ, họ chỉ còn biết nhau qua ảnh đại diện, qua vài dòng trạng thái ngắn ngủi trên Facebook.
Có những lần cô lặng lẽ nhìn thấy anh trên Facebook. lòng cô chùng lại.
Không phải vì buồn, mà vì biết rằng: Đã từng có một người ở bên cô những năm tháng đẹp nhất, nhưng mãi mãi chỉ là một phần ký ức.
Họ không thuộc về nhau – nhưng vẫn thuộc về một thời ngây thơ, dịu dàng và trong sáng đến không nỡ quên.
Và nếu có thể quay lại, cô vẫn muốn được gặp anh – ở cái tuổi ấy, trong cái lớp học ấy, với nụ cười không gợn một chút buồn…
Bạn biết đấy! Ký ức không bao giờ hỏi chúng ta: Đã quên chưa? Nó chỉ chợt trở lại vào một chiều gió se lạnh, một bản nhạc cũ, hay một khuôn mặt thoáng hiện trên màn hình nhỏ.
Ngày ấy, cô không nghĩ rằng mình đang sống những năm tháng đẹp nhất đời mình.
Tình cảm ấy đến rất nhẹ, như giọt sương đọng trên chiếc lá non – trong veo, mong manh. Nhưng cũng đủ để sưởi ấm cho hai trái tim trong những tháng năm miệt mài học tập.
Rồi ngày tốt nghiệp đến – bất ngờ như một tiếng chuông báo thức. Đánh thức cô ra khỏi giấc mơ đẹp.
Họ chụp ảnh cùng lớp, cười thật tươi, ai cũng nghĩ rằng ngày mai sẽ còn gặp lại.
Nhưng không. Sau buổi chia tay ấy, là những ngày mỗi người một nơi.
Lá thư duy nhất mà cô nhận được từ anh ấy, cũng là lúc cô rời xa Quê Hương.
Có những tình cảm không cần nói ra, không cần đáp lại – chỉ cần được giữ gìn…
Và nếu một ngày nào đó, có ai hỏi cô rằng:
“Trong thanh xuân của bạn, ai là người khiến bạn nhớ nhất?”
Có lẽ cô sẽ mỉm cười và nói:
“Là anh ấy – người đã đi qua đời tôi bằng tất cả dịu dàng của một tình cảm không tên.”

Hình Tác Giả: Trần Minh Hồng




