TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHUYỆN BA NGƯỜI BẠN

CHƯƠNG 1: BÁNH MÌ TÌNH CẢM

Sáng sớm, con hẻm nhỏ đã rộn ràng tiếng rao quen thuộc:

“Bánh mì nóng giòn đây… ai ăn bánh mì hông?”

Mùi bánh mì thoang thoảng, lẫn trong hương cà phê phin nhỏ giọt từ quán nhỏ đầu xóm của bà Hương.

Quán không biển hiệu, chỉ vài bộ bàn ghế gỗ cũ, mấy tấm bạt xanh che nắng, nhưng lại là nơi ba bà bạn già – Hương, Lan, Mai – ngồi tụ tập chuyện trò mỗi ngày.

Bà Hương sáng nào cũng nhanh nhảu hơn ai hết. Bà vừa pha ấm trà xanh vừa tủm tỉm cười, rồi bất ngờ huơ huơ một ổ bánh mì nóng hổi trước mặt hai bà bạn:

– Mấy bà ơi, nghe tui kể nè! Hôm qua, ông Tú đi ngang hàng bánh mì bà Ba, mua một ổ rồi cười hề hề, nói:
“Bà cho thêm một chút tình cảm vào đi!”

Nói xong, bà Hương phá lên cười, đến nỗi nước trà trong ly sóng sánh tràn ra ngoài.

Bà Lan đang ngồi chéo chân, vừa nghe vừa làm bộ giật mình, suýt ngã ngửa ra ghế:

– Trời đất ơi, thêm tình cảm vô bánh mì hả? Vậy mai tui ra chợ mua bánh tiêu, chắc cũng xin “thêm tình thương” vô luôn, coi có ngọt lịm hết hồn không!

Cả quán vang lên tiếng cười sảng khoái. Một vài đứa trẻ con đang chơi bắn bi ngoài ngõ cũng ngó

vào, chẳng hiểu gì nhưng thấy ba bà cười, chúng cũng cười theo.

Bà Mai, người điềm đạm nhất trong ba người. chỉ lắc đầu. Nhưng khóe miệng cũng cong lên đầy ý vị. Bà đưa tay vuốt tóc, chậm rãi nói như đúc kết:

– Ha ha… thiệt ra đời cũng giống ổ bánh mì thôi. Bánh mì khô khốc thì ăn không nổi, phải thêm chút gia vị mới thấy ngon. Người với người cũng vậy, sống mà không có chút tình cảm, chút thương nhau, thì đắng ngắt à.

Nghe tới đó, bà Hương và bà Lan cùng gật gù. Tiếng gió thổi qua hàng cau, làm mấy tàu lá khua xào xạc, như đồng tình với triết lý của bà Mai.

Một người đàn ông đạp xe ngang qua, nghe lỏm được câu chuyện cũng bật cười:

– Ờ, đúng đó mấy bà. Có tình cảm thì bánh mì nào cũng ngon!

Ông đạp xe đi rồi, nhưng tiếng cười của ba bà Tám vẫn còn lan mãi trong con ngõ nhỏ. Câu chuyện tưởng chừng tầm phào, nhưng lại làm cho buổi sáng hôm ấy thêm phần ấm áp, như có thứ “gia vị đặc biệt” rắc lên cuộc sống đời thường.

Ba bà ngồi nhâm nhi trà, ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, tiếng cười rộn rã hòa cùng mùi bánh mì giòn thơm. Họ biết, một ngày mới lại bắt đầu, đầy ắp những chuyện “thêm mắm thêm muối” đang chờ.

………………………………………………….

CHƯƠNG 2: DƯA HẤU TRÁI TIM

Chiều hôm ấy, ba bà bạn già lại tụ tập dưới gốc mận trước hiên nhà bà Mai.

Trên cái bàn gỗ đã sờn bóng, một trái dưa hấu to đùng được đặt ngay ngắn, da xanh mướt, bóng loáng như vừa mới hái ngoài ruộng.

Bà Lan xoa tay hào hứng:

– Hôm nay tui đãi đặc biệt nghen. Trái dưa này tui mua ngoài chợ, người ta quảng cáo dữ lắm:

“Dưa hấu trái tim, ngọt lịm tới cuống họng!” Nghe xong là tui móc ví liền, khỏi trả giá.

Nói rồi, bà lấy con dao bén, chặt một đường dứt khoát. Vỏ nứt ra, đỏ au bên trong. Cả ba bà tròn mắt nhìn.

– Ủa, nó thiệt sự có hình trái tim kìa! – bà Hương reo lên, chỉ vào thớ thịt đỏ mọng bên trong có hình lõm xuống, hệt như trái tim được vẽ bằng tay vụng về.

Bà Mai múc một miếng bỏ vô miệng, gật gù:

– Ừ, ngọt thiệt. Mà mấy bà biết hông, nhìn vậy chớ, đời người mình cũng giống trái dưa hấu này đó. Vỏ ngoài xanh mướt, ai nhìn cũng tưởng chắc bền, chắc lành. Nhưng bên trong, nếu không có cái lõi đỏ mọng – tức là trái tim còn tươi mới – thì chẳng còn gì để mà thưởng thức.

Bà Lan nghe vậy thì gõ gõ cán dao xuống bàn, cười khanh khách:

– Trời ơi, bà Mai ơi, bà nói kiểu này mai mốt người ta không mua dưa để ăn nữa, mà mua để soi đời đó nha. Nhưng mà… đúng thiệt, nhìn trái dưa hấu thấy cũng nhớ hồi trẻ. Tim tụi mình lúc đó cũng đỏ mọng vầy, còn bây giờ… chắc hơi… lạt rồi hen?

Câu nói làm cả ba bà bật cười. Cười rồi, họ lại im lặng vài giây, như có chút gì nghèn nghẹn.

Tuổi trẻ với những trái tim rực rỡ đã lùi xa, nhưng may mắn thay, họ vẫn còn ngồi đây, bên nhau, có thể vừa cắn miếng dưa ngọt lịm, vừa nhắc lại chuyện đời.

Một đứa cháu ngoại của bà Hương chạy ùa ra, miệng dính đầy nước dưa, hồn nhiên hỏi:

– Ngoại ơi, sao trái tim lại nằm trong trái dưa hấu vậy?

Cả ba bà nhìn nhau, rồi bà Mai bật cười, xoa đầu đứa nhỏ:

– Vì bất cứ thứ gì trên đời, cũng cần có một trái tim để mà sống.

Đứa bé nghe xong chẳng hiểu bao nhiêu, nhưng nó cười toe, gặm tiếp miếng dưa, nước ngọt chảy xuống cằm. Tiếng cười trẻ thơ làm buổi chiều thêm rộn rã.

Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ mái ngói, ba bà nhìn trái dưa hấu lõm hình trái tim mà ngẫm ngợi. Hóa ra, hạnh phúc nhiều khi đơn giản lắm. Chỉ cần ngồi bên nhau, ăn một miếng dưa ngọt, và để trái tim còn biết rung động, thế là đủ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐÁ CÓ BIẾT ĐAU KHÔNG?

Người ta thường nghĩ đá là vật vô tri, vô giác. Nó nằm yên trong lòng đất hàng triệu năm, chịu mưa nắng dập vùi, gió bão mài mòn, mà chẳng kêu than. Nhưng nếu chúng ta lặng nhìn, hẳn sẽ thấy:
Đá cũng mang trong mình một thứ ký ức – ký ức của những vết xước, của những va chạm, của thời gian chảy qua.

Vậy thì, đá có biết đau không?
Có lẽ là có, chỉ khác là đá không kêu lên như con người. Nỗi đau của đá lặng lẽ hơn, sâu thẳm hơn.
Nó hóa thành rêu xanh bám phủ, hóa thành đường nứt gãy, hóa thành bóng thời gian sẫm lại.
Trong cái nhìn của đời sống, con người cũng giống đá. Chúng ta cũng mang trên thân mình những vết nứt, những tổn thương, những khuyết thiếu không thể lành ngay.

Nhưng thay vì giữ sự lặng yên như đá, người ta thường la hét, than van, oán trách.
Đá thì im lặng, nhưng im lặng ấy không phải vô cảm, mà là một cách chấp nhận.

Biết đâu, chính sự lặng im ấy lại là minh chứng cho một thứ sức mạnh sâu xa: Sức mạnh của sự bền bỉ.

Đá không né tránh gió mưa, cũng chẳng cần chứng minh nỗi đau. Nó đơn giản hiện diện, bào mòn nhưng vẫn còn đó, như lời nhắc nhở rằng: Nỗi đau không hủy diệt ta, nỗi đau chỉ khắc sâu hình hài của ta trong vũ trụ này.

Có khi, học cách đau như đá – lặng lẽ, bền bỉ, để rồi hóa thân thành một phần của đất trời – lại là con đường đưa con người đến sự an nhiên.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

OSCAR VÀ CÁNH CỬA THỜI GIAN (Tiếp theo)

CHƯƠNG 4: BẠN ĐỒNG HÀNH LẠ THƯỜNG

Oscar đi dọc con đường mòn nhỏ xuyên qua khu rừng nhỏ. Lòng vẫn còn tràn đầy những suy nghĩ về người đàn ông lớn tuổi và bài học về ký ức.

Bỗng nhiên, Oscar nghe thấy tiếng bước chân nhẹ phía sau.

“Xin chào!” Một giọng nói trong trẻo vang lên. Oscar quay lại và thấy một cô bé khoảng bằng tuổi Oscar, cô bé tóc dài dễ thương.

Cô bé bước đến và nói:

“Tôi là Hedvig Astrid,” cô bé nói với nụ cười tươi. “Tôi cũng đang tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi lớn của cuộc đời.”

Oscar cảm thấy vui lạ. Lâu rồi Oscar chưa gặp ai hiểu mình đến như vậy.

Oscar cười và nói:

“Tôi là Oscar. Bạn đã đi được bao xa rồi?”

Hedvig Astrid chỉ tay về phía một cây cầu nhỏ bắc qua con suối trong vắt. Hedvig Astrid nói:

“Phía trước là Cầu Niềm Tin. Nó không phải cầu bình thường đâu. Chỉ những ai dám tin vào chính mình và người khác mới có thể đi qua.”

Oscar nhìn cây cầu gập ghềnh, vài tấm ván gỗ bị mục nát và lung lay theo từng nhịp gió.

Oscar cảm thấy hơi lo sợ nhưng cũng háo hức:

“Chúng ta hãy cùng nhau bước qua nhé.”

Oscar và Hedvig Astrid nắm tay nhau, họ bắt đầu đặt từng bước chân lên những tấm ván gỗ cũ kỹ.

Gió thổi mạnh khiến cây cầu rung lên từng hồi, lòng họ như bị thử thách từng giây phút.

“Nếu sợ hãi, chúng ta sẽ mất thăng bằng, nhưng nếu tin tưởng, chúng ta sẽ an toàn.” Hedvig Astrid nói với Oscar.

Oscar cố gắng hít thở sâu, nhìn vào mắt Hedvig Astrid để lấy can đảm.

Dần dần, Oscar cảm nhận được sự an toàn từ đôi tay của Hedvig Astrid và từ có niềm tin trong lòng mình.

Khi cuối cùng họ đặt bước chân lên bờ bên kia, Oscar thở phào nhẹ nhõm, nụ cười nở trên môi.

“Mình học được rằng niềm tin không chỉ là tin vào người khác, mà còn là tin vào chính mình, vào sức mạnh bên trong.” Oscar nói.

Hedvig Astrid gật đầu đồng ý:

“Đúng vậy. Và khi chúng ta có niềm tin, mọi thử thách đều có thể vượt qua.”

Hai đứa trẻ tiếp tục cuộc hành trình. Giờ đây không còn đơn độc mà có một người bạn đồng hành cùng sẻ chia những câu hỏi và câu trả lời của cuộc sống.

<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<<

CHƯƠNG 5: GƯƠNG SOI TRÁI TIM

Sau khi vượt qua Cầu Niềm Tin cùng Hedvig Astrid, Oscar và cô bạn tiếp tục đi sâu vào khu rừng. Bầu không khí nơi đây dần trở nên yên tĩnh và mơ hồ như chìm trong một giấc mơ.

Trước mắt họ hiện ra một hồ nước trong vắt, phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ.

Mặt hồ phản chiếu bầu trời xanh, những đám mây bồng bềnh và bóng cây cổ thụ soi xuống mặt nước.

Ở bờ hồ, có một người phụ nữ mặc chiếc áo choàng trắng tinh khôi, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm. Bà mỉm cười nhìn Oscar và Hedvig Astrid. Giọng nói của bà nhẹ nhàng như tiếng gió ru:

“Chào các con, ta là người giữ gương trái tim. Trong hồ nước này, các con sẽ thấy không chỉ hình ảnh bên ngoài, mà còn là những điều ẩn sâu trong tâm hồn mình.”

Oscar bước tới gần mặt hồ, nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu. Nhưng hình ảnh dần biến đổi thành những sắc màu và hình dáng khác nhau. Biểu thị cho cảm xúc, nỗi sợ, niềm vui và những ước mơ chưa nói ra.

“Gương này sẽ giúp con hiểu rằng, trái tim không chỉ là nơi chứa đựng cảm xúc, mà còn là cánh cửa mở ra sự thấu hiểu và tha thứ.” Người phụ nữ nói.

Oscar khẽ thở dài, nhớ lại những lúc mình giận dỗi, buồn bã, và cả những lần mình đã làm bạn bè giận, mà mình không nhận ra.

Oscar bắt đầu cảm nhận được sự cần thiết của việc yêu thương chính bản thân mình để có thể yêu thương người khác.

Oscar nói:

“Con học được rằng, đôi khi ta phải nhìn thẳng vào chính mình, chấp nhận những điều chưa hoàn hảo, để có thể trưởng thành và rộng lượng hơn.”

Người phụ nữ gật đầu:

“Đúng vậy. Khi biết tha thứ và hiểu mình, con sẽ tìm thấy bình yên trong tâm hồn.”

Hedvig Astrid cầm tay Oscar, nụ cười trên môi rạng rỡ.

Họ cùng nhau rời khỏi bờ hồ, mang theo bài học quý giá và trái tim rộng mở cho những thử thách phía trước.

>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>>

CHƯƠNG 6: BẢN ĐỒ CỦA NHỮNG ƯỚC MƠ

Sau khi rời khỏi hồ nước phản chiếu tâm hồn, Oscar và Hedvig Astrid tiếp tục hành trình với tinh thần phấn chấn hơn bao giờ hết.

Con đường phía trước không còn mờ mịt, mà như được soi sáng bởi ánh sáng dịu dàng của hy vọng và những bài học đã học được.

Bỗng nhiên, giữa khu rừng hiện ra một tấm bản đồ cổ, trải rộng trên một phiến đá lớn.

Tấm bản đồ không chỉ vẽ đường đi mà còn ghi chú bằng những ký hiệu lạ lùng và những câu chữ bằng ngôn ngữ mà chỉ có trái tim mới hiểu được.

Một giọng nói vang lên trong gió:

“Đây là Bản đồ của những ước mơ. Mỗi người đều có một bản đồ riêng, dẫn lối cho bạn đến với mục tiêu và ý nghĩa cuộc sống. Nhưng để đọc được bản đồ này, bạn phải biết lắng nghe trái tim và dũng cảm bước đi.”

Oscar nhìn Hedvig Astrid rồi nhìn tấm bản đồ, lòng dâng lên cảm giác vừa hồi hộp vừa tò mò.

“Ước mơ không phải là điểm đến, mà là hành trình. Có những lúc chúng ta sẽ lạc đường, nhưng mỗi lần như vậy, chúng ta lại học được điều gì đó mới mẻ.” Hedvig Astrid nói.

Oscar gật đầu, lấy ra cây bút và viết vào cuốn sổ:

“Ước mơ là ánh sáng dẫn lối trong đêm tối, là ngọn đèn không bao giờ tắt trong trái tim.”

Cả hai người bắt đầu đi theo những con đường trên bản đồ, mỗi dấu chân in lại một câu chuyện, một bài học về sự kiên trì, niềm tin và lòng nhân ái.

Oscar nhận ra rằng không chỉ có đích đến quan trọng, mà chính những trải nghiệm trên hành trình mới tạo nên giá trị cuộc sống.
(Còn tiếp)

OSCAR

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TẠI SAO CÓ NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ BỊ CHỒNG BỎ, LẠI THÍCH GIỰT CHỒNG CỦA NGƯỜI KHÁC?

Cuộc đời phụ nữ, khi bước qua ngưỡng cửa hôn nhân, thường gắn liền với bao kỳ vọng, yêu thương, và cả những tổn thương sâu sắc.
Đau đớn nhất có lẽ là cảm giác bị bỏ rơi – người bạn đời, người mình từng tin tưởng bỗng chốc trở thành người xa lạ.

Nhưng lạ kỳ thay, không ít người phụ nữ từng chịu tổn thương đó lại lại có xu hướng “giựt chồng” của người khác.

Nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, đó là một cách để họ tìm lại quyền lực đã mất, một cách để họ trả thù định kiến và sự tổn thương mà mình từng gánh chịu.

Khi bị bỏ rơi, người phụ nữ không chỉ mất đi người bạn đời mà còn mất đi phần nào sự tự tin, niềm tin về bản thân.

“Giựt chồng” của người khác đôi khi là hành động để khẳng định mình vẫn có giá trị, vẫn có sức quyến rũ, vẫn có quyền được yêu thương và lựa chọn.

Đó không chỉ là sự ham muốn tình cảm, mà còn là nỗ lực để chữa lành vết thương lòng bằng cách biến nỗi đau thành quyền lực.

Nhà Tâm Lý Học Victoria Tran Huynh Đã nói:

“Khi bạn từng là người bị bỏ rơi, bạn không muốn ai khác cảm thấy quyền lực hơn mình.
Vì thế, bạn tìm cách nắm giữ điều gì đó thuộc về người khác, để không còn là kẻ thất bại.”

Cũng có thể, đó là sự phản ứng của tâm lý trong vòng luẩn quẩn của tổn thương và ghen ghét.
Thay vì chọn cách buông bỏ, làm lại từ đầu bằng chính sự tử tế và lòng bao dung, nhiều người chọn cách đối đầu, giành giật để cảm thấy mình không thua kém, không cô đơn.

Trong xã hội vẫn còn nặng nề với quan niệm về người phụ nữ bị bỏ chồng là “kẻ yếu đuối” hay “bị đánh giá thấp.” Hành động đó như một lá chắn tự vệ – một cách để chống lại những ánh mắt khắt khe và những lời nói xót xa.

Tuy nhiên, thực chất, việc “giựt chồng” không đem lại hạnh phúc bền lâu, cũng không chữa lành vết thương lòng. Nó chỉ thêm những lớp tổn thương mới, làm lòng người thêm chai sạn, và khiến vòng xoáy đau khổ cứ thế tiếp diễn.

Giá trị thực sự nằm ở chỗ, khi đối mặt với sự bỏ rơi, người phụ nữ chọn cách yêu thương lại chính mình, tìm sự tự do và bình yên trong tâm hồn, và không dựa vào quyền lực của người khác để khẳng định bản thân.

Chỉ khi ấy, họ mới thực sự giải thoát khỏi quá khứ, và mở ra con đường hạnh phúc chân chính.


Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SỨC MẠNH CỦA DỊU DÀNG

Có những khoảnh khắc đời thường tưởng chừng nhỏ bé, nhưng lại mang sức mạnh của sự dịu dàng, làm thay đổi cả một con người, một mối quan hệ, thậm chí cả cuộc đời.
Tôi nhớ về bà cụ hàng xóm, đã ngoài tám mươi tuổi, mỗi sáng đều nở nụ cười nhẹ nhàng khi gặp các cháu nhỏ chạy chơi ngoài sân. Một lần, có một cậu bé thường xuyên cáu gắt và hay đánh nhau với bạn, bà không la mắng, cũng không đuổi đi, mà chỉ nhẹ nhàng hỏi han, rồi dành thời gian dạy cậu bé cách kiềm chế và thể hiện cảm xúc. Dịu dàng của bà đã làm tan chảy lớp vỏ giận dữ, biến một cậu bé cáu kỉnh thành người biết cảm thông và sẻ chia.

Ở một nơi làm việc, có cô nhân viên trẻ luôn bị áp lực và căng thẳng đến mức dễ nổi nóng với đồng nghiệp. Một ngày, người quản lý thay vì chỉ trích, đã nhẹ nhàng trao đổi, lắng nghe và cùng cô tìm giải pháp để giảm stress. Sự dịu dàng ấy không chỉ giúp cô cảm thấy được trân trọng mà còn làm bừng sáng môi trường làm việc, giúp các mối quan hệ đồng nghiệp trở nên thân thiện hơn.

Câu chuyện về một người bạn, từng trải qua đổ vỡ hôn nhân, đã chọn cách đối xử dịu dàng với chính bản thân và những người xung quanh. Thay vì oán trách, cô chọn tha thứ và yêu thương lại từ đầu. Sự dịu dàng trong cách cô nói năng, hành xử đã kéo gần khoảng cách với gia đình và bạn bè, giúp cô xây dựng lại cuộc sống mới đầy bình yên và hạnh phúc.

Những câu chuyện ấy chứng minh rằng, dịu dàng không chỉ là một phẩm chất, mà là một sức mạnh chữa lành vô giá. Nó mở ra những cánh cửa vốn tưởng chừng đóng chặt, giúp ta đi qua những giông bão mà không gục ngã.

“Dịu dàng là ngôn ngữ của trái tim,
là phép màu tạo nên sự kết nối và hy vọng.”

Giữa thế giới ồn ào và vội vã, hãy để dịu dàng là ngọn đèn sáng dẫn lối, là món quà ta dành cho chính mình và những người xung quanh.

Tác giả Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

DỊU DÀNG

Giữa cuộc đời hối hả, bon chen và đầy những vết xước của thời gian, phần dịu dàng trong mỗi người – như một ngọn lửa nhỏ bé – luôn cần được giữ gìn, nâng niu.

Đó là khoảng không gian riêng tư, là hơi thở nhẹ nhàng trong tâm hồn, là nét đẹp không thể thay thế trong cách ta nhìn người, nghe đời, và đối xử với nhau.

Dịu dàng không phải là sự yếu đuối hay nhu nhược. Ngược lại, đó là sức mạnh âm thầm, là sự kiên trì dịu dàng khi đối mặt với bão giông.
Nó là chiếc cầu nối giữa trái tim và lý trí, giữa con người và con người.
Nhưng trong dòng chảy cuốn hút của đời sống hiện đại – nơi sự gấp gáp, áp lực, và cạnh tranh liên tục gõ cửa – rất dễ để ta đánh mất phần dịu dàng đó. Ta bắt đầu lạnh lùng với người bên cạnh, khắt khe với chính mình, và bàng quan với những điều nhỏ bé mà từng khiến ta mỉm cười.

“Khi ta đánh mất đi sự dịu dàng, là khi ta đánh mất một phần linh hồn,
và thế giới cũng dần mất đi màu sắc tươi đẹp nhất.”

Phần dịu dàng cuối cùng còn lại là sợi dây kết nối ta với chính con người thật bên trong. Nó giúp chúng ta nhớ rằng, dù có mạnh mẽ đến đâu, ta vẫn cần sự cảm thông, vẫn cần yêu thương và được yêu thương.
Hãy trân trọng từng phút giây để nuôi dưỡng phần dịu dàng ấy – trong lời nói, trong cử chỉ, trong sự kiên nhẫn lắng nghe, trong cái ôm ấm áp hay chỉ đơn giản là ánh mắt dịu dàng nhìn nhau.
Bởi vì khi phần dịu dàng cuối cùng biến mất, ta sẽ chỉ còn lại một con người trống rỗng, lạnh lùng và cô đơn giữa biển người.
Giữ lấy sự dịu dàng, không chỉ là giữ cho chính mình bình yên, mà còn là gửi trao cho đời một nhịp tim chan chứa yêu thương. Để dù cuộc đời có đổi thay, vẫn còn đó một góc nhỏ ấm áp và chân thật.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TẠI SAO CÓ LOẠI NGƯỜI KHÔNG HỌC CÁCH SỐNG ĐẠO ĐỨC
Trong cuộc đời, Chúng ta thường gặp những con người dường như không biết đến giá trị của đạo đức. Họ làm tổn thương người khác, họ ích kỷ, họ vô tâm, họ vội vã sống cho riêng mình mà không bận tâm đến ai. Và ta tự hỏi:
“Tại sao có những người không học cách sống đạo đức?”

Có lẽ, trước hết, đạo đức không phải là điều tự nhiên ai cũng được dạy từ khi mới sinh ra. Nó không giống như hơi thở, không phải là bản năng sinh tồn. Đạo đức là một hành trình, một quá trình học hỏi, trau dồi và tự rèn luyện suốt đời.
Có những người sinh ra trong môi trường thiếu vắng tình thương, thiếu vắng những tấm gương sống tử tế. Họ lớn lên với những vết thương lòng, với những nỗi đau không được chữa lành. Và thế là, họ học theo cách sống của thế giới xung quanh mình — có thể là những tấm gương sai lệch, hay những giá trị méo mó.

Khi họ chưa từng biết thế nào là yêu thương chân thành, thế nào là tha thứ, thì làm sao họ có thể học được cách sống đạo đức?

Cũng có những người, dù biết đạo đức là tốt, nhưng lại chọn con đường ngắn hơn, con đường tăm tối hơn để đi.

Họ đánh đổi lương tâm lấy lợi ích trước mắt. Họ chối bỏ chính mình để được thành công, được quyền lực, được nhiều thứ mà xã hội đo đếm.

Đôi khi, đó là một lựa chọn sinh tồn trong một thế giới khắc nghiệt mà họ tự nhận không có chỗ cho lòng tốt.
Ngoài ra, còn có những người sống trong sự vô cảm, dửng dưng trước mọi điều tốt đẹp hay tồi tệ xung quanh, nên đạo đức cũng trở thành thứ xa lạ.
Khi trái tim đóng băng, thì đạo đức cũng chỉ là những chữ nghĩa vô hồn trên trang giấy.

“Đạo đức không phải là thứ ta sinh ra đã có.
Đạo đức là những hạt mầm được gieo trồng từ tình thương, sự thấu hiểu và sự kiên nhẫn.
Ai không được chăm sóc hạt mầm ấy, sẽ không thể trổ hoa.”

Và có lẽ, điều khiến ta buồn nhất, không phải là có những người không sống đạo đức, mà là có những người đã từng biết đến đạo đức, nhưng lại chọn lãng quên nó.

Họ quên mất rằng đạo đức là nền tảng để giữ cho tâm hồn khỏi rơi vào bóng tối.
Họ quên mất rằng đạo đức là ngọn đèn soi đường khi bước qua những ngã rẽ tăm tối của cuộc đời.
Cuộc sống là bài học không hồi kết về đạo đức — không chỉ dành cho người khác, mà dành cho chính ta.

Và mỗi người, khi biết cách sống đạo đức, sẽ là một vì sao nhỏ chiếu sáng giữa đêm đen của nhân loại.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

Truyện Dài:

OSCAR VÀ CÁNH CỬA THỜI GIAN

CHƯƠNG 1: CÁNH CỬA KỲ LẠ

Một buổi sáng nọ, khi ánh nắng vàng xuyên qua khung cửa sổ. Cậu bé Oscar phát hiện ra một chiếc cửa nhỏ kỳ lạ nằm ẩn mình sau tán cây cổ thụ trong công viên.

Cánh cửa không có tay nắm, không có chìa khóa, chỉ có một tấm bảng nhỏ với dòng chữ:

“Cánh cửa mở cho những tâm hồn biết đặt câu hỏi.”

Oscar đứng trước cửa, tim đập rộn ràng.

Cậu bé suy nghĩ: “Thế giới có thật sự chỉ là những gì mình nhìn thấy? Hay còn ẩn giấu điều gì khác?”

Cánh cửa mở ra, mời gọi Oscar bước vào một hành trình không chỉ khám phá thế giới bên ngoài mà còn là cuộc phiêu lưu vào sâu thẳm tâm hồn mình…

,,,,,,,,,,,,,,,,,,

CHƯƠNG 2: KHU RỪNG CỦA NHỮNG CÂU HỎI

Oscar bước qua cánh cửa nhỏ, và thế giới trước mắt cậu bé bỗng đổi thay. Không còn là công viên quen thuộc với tiếng chim hót và gió thổi mát rượi, mà là một khu rừng mờ sương.

Những cây cổ thụ cao vút chạm tới trời xanh. Mỗi chiếc lá dường như ẩn chứa một câu chuyện, một câu hỏi chưa được trả lời.

Oscar đi sâu vào rừng, bỗng nghe tiếng thì thầm nhẹ nhàng:

“Con người thường nhìn thế giới bằng mắt, nhưng quên rằng tâm hồn mới là chiếc kính để thấy rõ nhất.”

Cậu bé ngước nhìn lên trời, hỏi:

“Vậy tâm hồn là gì?”

Tiếng thì thầm đáp lại:

“Tâm hồn là nơi cất giữ tất cả những điều không nhìn thấy được bằng mắt thường: yêu thương, nỗi buồn, niềm tin, và cả những nghi ngờ.

Khi con mở lòng, con sẽ hiểu được thế giới này không chỉ có màu sắc và hình dáng, mà còn có ý nghĩa sâu sắc bên trong.”

Oscar ngồi xuống bên gốc cây, mở cuốn sổ nhỏ và bắt đầu vẽ lại những hình ảnh cậu cảm nhận được: Những ánh sáng nhỏ bé trong bóng tối, những mảnh vỡ của niềm tin được hàn gắn, và những chiếc cầu nối vô hình giữa những tâm hồn.

Trong hành trình đó, Oscar học được rằng mỗi người đều có một thế giới riêng, và để hiểu được thế giới của người khác, cần biết lắng nghe bằng cả trái tim, không chỉ bằng đôi tai.

Cánh cửa thời gian không chỉ đưa Oscar đến những nơi kỳ lạ, mà còn mở ra trong cậu một thế giới rộng lớn hơn – thế giới của sự thấu hiểu, cảm thông và yêu thương.

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

CHƯƠNG 3: NGƯỜI BẢO VỆ KÝ ỨC

Khi bước sâu vào khu rừng, Oscar nhận thấy không khí ngày càng yên tĩnh hơn. Những tiếng thì thầm dần nhạt nhòa, chỉ còn lại tiếng lá xào xạc và tiếng bước chân nhỏ của cậu vang nhẹ trên lớp lá khô.

Chợt, trước mặt Oscar hiện ra một ngôi nhà gỗ cổ kính, nhỏ xíu nhưng ấm cúng, được bao quanh bởi những cây hoa dại bung nở đủ màu sắc.

Ngôi nhà tỏa ra một mùi hương dịu dàng, dễ chịu khiến Oscar cảm thấy an tâm.

Cánh cửa ngôi nhà từ từ mở ra, một ông già xuất hiện. Đôi mắt ông sáng trong như thể đã nhìn thấu được bao câu chuyện của thế gian, khuôn mặt đầy nếp nhăn nhưng ánh nhìn ấm áp và đầy tình thương:

“Chào con, ta là người giữ ký ức.”

Ông nói giọng trầm ấm: “Mỗi tâm hồn đi qua cánh cửa đều để lại dấu vết của riêng mình. Những ký ức ấy không chỉ là hình ảnh, mà còn là những bài học quý giá.”

Oscar hơi rụt rè bước vào nhà. Trên những bức tường treo đầy các bức tranh và những chiếc hộp nhỏ chứa đựng những vật kỷ niệm lấp lánh ánh sáng huyền ảo.

Người đàn ông nói tiếp:

“Con có biết, mỗi hành động của ta đều tạo nên một làn sóng, dù lớn hay nhỏ, sẽ lan rộng và ảnh hưởng đến nhiều người khác nhau?”

Oscar lặng người, suy nghĩ về những điều ông nói. Cảm giác mong muốn được sửa sai.

Cậu bé nhớ lại có vài lần cùng bạn bè cãi nhau ở trường.

Oscar suy nghĩ rằng mình sẽ nói với các bạn đừng cãi nhau nữa, mình phải biết thương yêu nhau.

Oscar nói:

“Dạ, con có thể học được rất nhiều từ những điều ông nói.”

Người đàn ông mỉm cười và nói:

“Điều quan trọng là con biết lựa chọn cách sống tiếp theo, để ký ức không chỉ là gánh nặng mà còn là ngọn đèn soi đường.”

Oscar cảm thấy tim mình như được sưởi ấm. Cậu lấy trong ba lô ra cuốn sổ, viết vội:

“Mỗi ký ức là một mảnh ghép của cuộc đời. Khi biết trân trọng và học hỏi, chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ và khôn ngoan hơn.”

Ông già gật đầu hài lòng, rồi chỉ về phía cửa sổ:

“Ra kia, thế giới đang chờ con với nhiều điều kỳ diệu và bài học mới. Hãy bước tiếp với lòng can đảm và trái tim mở rộng.”

Oscar cảm ơn ông, bước ra khỏi ngôi nhà nhỏ với một niềm tin mới mẻ trong lòng.

(Còn tiếp…)

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CƠN MƯA CUỐI MÙA VÀ CHIẾC CÚP RỰC RỠ TRONG TIM OSCAR

Chiều Oslo ngày 2 tháng 8 NORWAY CUP 2025 đã khép lại trong một cơn mưa tầm tã. Mưa như trút nước, mưa như thể bầu trời cũng nghẹn ngào vì một mùa giải Norway Cup sắp khép lại.

Trên sân bóng loang loáng nước ở EkebergSletta, nơi những bước chân bé nhỏ vẫn miệt mài chạy đuổi theo quả bóng tròn ướt sũng, có một trận đấu khiến nhiều người lớn rưng rưng: Trận chung kết của các cầu thủ nhí 5 tuổi.

Không có chiến thuật cao siêu, không có va chạm gay gắt, chỉ có những ánh mắt trong veo, những tiếng cười vang giữa cơn mưa, và một tinh thần quả cảm.

Khiến người lớn cũng cúi đầu nể phục.

Các cháu – nhỏ bé như những nụ chồi non – đã chơi bóng như thể đang chơi với mơ ước, với niềm vui thuần khiết nhất của tuổi thơ.

Oscar 5 tuổi – cậu bé Na Uy gốc Việt, cùng đồng đội của mình, đã chinh phục trái tim người xem bằng sự hồn nhiên và dũng cảm.

Mỗi bước chạy của Oscar và các bạn như xé màn mưa, như reo hò cùng tiếng tim đập rộn ràng của bao người đang đứng bên lề sân, mắt không rời lấy một giây.

Hai bên gia đình nội, ngoại của Oscar – Trên tay cầm những chiếc dù dưới cơn mưa. Dõi mắt về sân bóng theo dõi trận đấu bóng đá của cháu mình mà hồi hộp từng giây phút, nhưng rất hấp dẫn và vui vẻ.

Tất cả mọi người cùng hoà vào tiếng cổ vũ không ngừng. Phía bên kia, ba mẹ của Oscar ướt vai áo nhưng nụ cười thì rạng rỡ. Không ai ngại mưa. Không ai kêu lạnh. Vì tình yêu dồn hết vào đứa trẻ nhỏ đang lấm lem giữa trận địa tuổi thơ.

Khi tiếng còi kết thúc vang lên, cả khán đài như vỡ oà. Oscar và các bạn thắng trận. Chiếc cúp nhỏ lấp lánh được giơ cao bằng đôi tay ướt mưa mà kiêu hãnh như một kỳ tích.

Không phải vì đó là chiến thắng lẫy lừng, mà vì nó là chiến thắng đầu tiên của những trái tim chưa hề biết từ bỏ.

Ai đó nói: “Chiếc cúp nhỏ – nhưng tình yêu lớn.”

Và đúng thế, tình yêu hiện hữu trong từng chiếc áo mưa, chiếc dù, của phụ huynh.

Trong tiếng mưa hòa vào tiếng hò reo không dứt của hàng ngàn khán giả.

Ngày hôm đó, Oslo không chỉ chứng kiến một trận bóng thiếu nhi, mà chứng kiến cả một chương mở đầu cho những giấc mơ lớn – bắt đầu từ những trái tim rất nhỏ.

Mưa ướt áo, nhưng không làm ướt đi ánh sáng long lanh của chiếc cúp… và tình yêu.

Norway Cup 2025 khép lại không chỉ bằng một mùa giải – mà bằng những kỷ niệm sẽ còn được kể mãi trong lòng những ai đã đứng dưới mưa ngày hôm đó.

TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LỮ KHÁCH MỘNG TÌNH

Anh đến bên em tự thuở nào.
Chưa hay gió thoảng giữa chiêm bao.
Tay khẽ chạm thôi mà ấm quá.
Môi chưa kề sát đã lao đao.

Em hỏi: “Tình yêu là chi thế?”
Anh cười: “Là gió, với trăng sao.”
Ta không hứa hẹn mà say đắm.
Bởi lòng vốn sẵn một niềm trao.

Tác Giả : Trần Minh Hồng