NGƯỜI GỌI TÊN TRONG SƯƠNG
Sáng mùa đông ở Oslo luôn có một lớp sương mỏng như ký ức — không rõ ràng, nhưng đủ để khiến người ta chậm lại.
Người ta nói, nếu đi dọc con đường ven hồ vào lúc bình minh, bạn có thể nghe thấy ai đó gọi tên mình.
Không phải bằng âm thanh.
Mà bằng cảm giác.
Anh không tin vào những điều đó.
Cho đến một ngày, khi chính anh nghe thấy.
“Minh…”
Giọng nói ấy không đến từ phía trước hay phía sau. Nó như… ở bên trong.
Anh quay lại.
Không có ai.
Chỉ có mặt hồ tĩnh lặng, và lớp sương đang trôi như những linh hồn không nơi trú ngụ.
Lần thứ hai, anh nghe thấy vào một buổi sáng khác.
Vẫn là giọng đó.
Nhẹ. Gần. Và quen đến đau lòng.
Anh bắt đầu quay lại con đường ấy mỗi ngày.
Không phải để tìm người.
Mà để tìm lại chính mình.
Rồi anh thấy cô.
Cô đứng bên mép nước.
Áo khoác trắng. Mái tóc dài. Và đôi mắt như đang nhìn xuyên qua một thế giới khác.
“Em gọi anh phải không?” — Minh hỏi.
Cô không trả lời ngay.
Chỉ khẽ nói:
“Anh đến muộn quá.”
Anh không nhớ đã từng gặp em.
Nhưng lại cảm thấy… đã từng mất em.
Một cảm giác kỳ lạ — như thể ký ức của anh đã bị ai đó xóa đi, nhưng trái tim thì không.
Họ bắt đầu gặp nhau mỗi sáng.
Chỉ trong sương.
Chỉ khi không có ai khác.
Cô không bao giờ nói về mình.
Chỉ hỏi anh những câu rất lạ:
“Anh có bao giờ quên một người… mà vẫn nhớ cảm giác khi ở bên họ không?”
Anh gật đầu.
“Có.”
Cô mỉm cười buồn:
“Vậy thì anh vẫn còn may mắn.”
Một ngày, Minh quyết định đi tìm câu trả lời.
Anh đến thư viện cũ của thành phố.
Lật từng trang báo, từng hồ sơ.
Và rồi… anh thấy.
Một bản tin nhỏ, cách đây hai năm.
Một vụ tai nạn bên hồ.
Một cô gái tử vong.
Tên… trùng với tên cô đã từng nói.
Anh quay lại con đường ấy.
Tim đập nhanh hơn bao giờ hết.
Sương hôm đó dày hơn.
Như muốn che giấu điều gì.
Cô vẫn đứng đó.
Nhưng lần này… xa hơn.
“Em là ai?” — Minh hỏi.
Cô nhìn anh.
Lâu hơn mọi lần.
“Là người anh đã từng hứa sẽ quay lại.”
Một ký ức chợt lóe lên.
Một buổi chiều.
Một lời hứa.
“Đợi anh nhé.”
Nhưng anh… đã không quay lại.
Tai nạn hôm đó không chỉ cướp đi cô.
Nó cũng lấy đi ký ức của anh.
Anh sống tiếp.
Như chưa từng có cô.
“Vì sao em còn ở đây?” — anh thì thầm.
Em nhìn mặt hồ.
“Vì có những lời hứa… không thể tan trong nước lạnh.”
Sương bắt đầu tan.
Cô lùi lại.
Chậm rãi.
Như một giấc mơ sắp kết thúc.
“Đừng đi!” — anh nói.
Cô mỉm cười.
Lần đầu tiên… rõ ràng.
“Em không đi. Chỉ là… anh cuối cùng cũng nhớ ra rồi.”
Sáng hôm sau, anh vẫn đến, nhưng không còn ai gọi tên anh nữa.
Không còn bóng dáng cô trong sương.
Chỉ có mặt hồ.
Và một khoảng trống… rất thật.
Nhưng lần này, anh không thấy mất mát.
Vì cuối cùng, anh đã nhớ.
Và có những tình yêu…
không cần được sống tiếp.
Chỉ cần được nhớ lại — là đã đủ để không còn lạc mất.
Có một cái tên chìm trong sương.
Gọi hoài không tỏ giữa đêm buông.
Bên hồ gió lạnh lay hồn nước.
Ai đứng gọi ai đến tận cùng.
Có một ký ức ngủ rất sâu.
Không đau không lệ, chỉ u sầu.
Đến khi tỉnh giữa miền tịch mịch.
Mới biết mình từng yêu rất lâu.
Người đã qua rồi, qua rất xa.
Lời xưa còn mắc lại bên ta.
Tiếng gọi — chỉ nghe lòng vọng lại.
Tên người tan vỡ giữa sương sa.
