ĐỜI LÀ CHỐN MÊNH MÔNG
Đời là chốn mênh mông, nơi con người lạc bước.
Đời là chốn mênh mông. Mênh mông không chỉ bởi đất trời rộng lớn, mà còn bởi lòng người khôn cùng, bởi niềm vui và nỗi buồn chẳng có bến bờ.
Ai đi qua đời cũng mang trong mình một hành trình riêng, có khi sáng rực, có khi u tối, nhưng đều góp phần vào cái vô tận ấy…
“Đời là chốn mênh mông,” ông lão lẩm bẩm khi ngồi bên bờ sông chiều. Gió lùa qua mái tóc bạc, mang theo tiếng thì thầm của thời gian.
Người trẻ đi ngang, không ai để ý đến ông, chỉ có vài cánh chim bay qua, như chứng nhân lặng lẽ cho một đời phiêu dạt.
ĐỜI LÀ CHỐN MÊNH MÔNG
Chương 1: Đêm Mưa và Tiếng Gọi
Trời Oslo đổ mưa rả rích, gió quất vào những dãy nhà xám lạnh. An đứng thẫn thờ bên cửa sổ, hai tay bấu vào khung gỗ đã ẩm mốc. Bên ngoài, những bóng đèn đường hắt ánh sáng vàng đục xuống mặt phố loang loáng nước.
Ngày hôm đó, cô vừa mất việc. Cánh cửa tương lai vừa hé đã khép sập trước mắt.
Cô thấy mình lạc lõng nơi đất khách, giữa một thành phố phồn hoa nhưng xa lạ, không ai gọi tên mình, không ai cần đến.
Đêm xuống, tiếng mưa càng nặng hạt. An nằm cuộn trên ghế sofa, định thiếp đi thì bất ngờ… có một giọng nói khe khẽ vang lên, như từ trong chính bức tường hay từ khoảng trống sâu thẳm nào đó:
“Đời là chốn mênh mông. Đi đi, con sẽ gặp những điều phải gặp.”
An bật dậy. Mắt mở to, tim đập dồn dập. Căn phòng vẫn im ắng, chỉ còn tiếng mưa gõ nhịp trên mái ngói. Nhưng lời nói ấy vẫn văng vẳng trong đầu, như có ai vừa thì thầm sát tai.
Cô bước ra ban công, để mặc mưa tạt ướt tóc. Con phố trước mặt vắng tanh, chỉ có một bóng người đang ngồi gục dưới mái hiên cửa hàng đóng kín – một ông lão vô gia cư, tóc bạc rối bù, khoác tấm chăn mỏng rách nát. Kỳ lạ thay, chính ông lão ấy ngẩng lên và nhìn thẳng vào An.
Ánh mắt ông sáng lạ thường. Rồi môi ông khẽ động, như lặp lại y nguyên câu nói mà An vừa nghe:
“Đời là chốn mênh mông…”
Một tia sét xé ngang bầu trời. Toàn thân An rùng mình. Cô bám chặt vào lan can, không biết đó là ảo giác, hay định mệnh vừa mở cánh cửa đầu tiên.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 2: Người Đàn Ông Trở Về
Sáng hôm sau, An thức dậy với cơn đau đầu nặng nề. Giấc ngủ chập chờn bị ám bởi ánh mắt ông lão vô gia cư và câu nói kỳ lạ. Cô tự nhủ: “Chắc chỉ là ảo giác vì quá mệt mỏi.” Nhưng khi bước xuống phố, nơi ông lão ngồi tối qua trống trơn. Vệt nước mưa còn đó, nhưng không hề có dấu vết của một con người trú lại.
An kéo áo khoác, đi nhanh về phía ga tàu. Hôm nay cô định đến một buổi phỏng vấn khác – cơ hội cuối cùng. Nhưng bất ngờ, giữa dòng người hối hả, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện.
Cô đứng sững. Đó là Khải.
Khải – người đàn ông từng là tất cả tuổi trẻ của cô, rồi biến mất khỏi cuộc đời cách đây sáu năm, không một lời giải thích. Họ từng học chung đại học ở Sài Gòn, từng mơ về một mái ấm, từng nắm tay nhau hứa hẹn dưới mưa.
Nhưng ngày cô tốt nghiệp, Khải đột ngột biến mất, để lại vỏn vẹn một dòng tin nhắn: “Anh phải đi. Đừng chờ.”
Và giờ đây, giữa một Oslo xa lạ, anh xuất hiện như từ một giấc mơ.
Khải cũng nhìn thấy cô. Bước chân anh khựng lại, mắt sững sờ, rồi ánh lên một điều gì đó không rõ là vui mừng hay lo sợ.
– An… – giọng anh khàn khàn.
– Anh làm gì ở đây? – cô buột miệng, sự lạnh lùng gắng gượng không che nổi run rẩy trong tim.
Khải chưa kịp trả lời thì một người phụ nữ xuất hiện, khoác tay anh rất tự nhiên. Người phụ nữ có mái tóc vàng, đôi mắt xanh và nụ cười rạng rỡ. Cô ta quay sang An, cất giọng ngọt ngào nhưng đầy sở hữu:
– Anh quen cô ấy à, Khải?
Khoảnh khắc ấy, An thấy tất cả những năm tháng chờ đợi và dằn vặt trong mình bỗng hóa thành tro bụi.
Khải im lặng. Chỉ có đôi mắt anh, như muốn nói điều gì đó mà không thể.
Và trong phút giây ấy, An lại nghe văng vẳng bên tai câu nói cũ:
“Đời là chốn mênh mông. Đi đi, consẽ gặp những điều phải gặp.”
An quay người bỏ đi, giữa đám đông ồn ã. Nhưng trong sâu thẳm, cô biết – số phận vừa đẩy mình vào một ván cờ không ai lường trước được.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 3: Bí Mật Trong Mắt Người Cũ
Ngày hôm sau, An ngồi trong quán cà phê nhỏ ở Oslo S. Cửa kính phủ hơi nước, bên ngoài mưa tuyết lất phất. Cô không thể tập trung vào hồ sơ xin việc, những dòng chữ nhảy múa loạn xạ trước mắt. Hình ảnh Khải và người phụ nữ đi bên anh liên tục hiện lên, như một vết thương cũ vừa bị xé toạc.
“Anh đã biến mất… để rồi trở về cùng một người khác.” Cô thì thầm.
Điện thoại rung. Một số lạ hiện lên màn hình. Cô ngần ngừ, rồi nhấc máy.
– An… là anh đây. – giọng Khải vang lên, run rẩy như gió lùa qua khe cửa.
Tim An thắt lại. Sáu năm qua, cô từng mơ hàng ngàn lần cuộc gọi này, nhưng giờ nó đến, chỉ còn lại khoảng trống.
– Anh còn gì để nói nữa? Cô gằn giọng.
Khải im lặng một lúc lâu, rồi nói:
– Anh cần gặp em. Có những chuyện… em phải biết. Không phải mọi thứ đều như em nghĩ.
Trước khi cô kịp phản ứng, anh đã cúp máy. Chỉ còn lại tiếng tút dài vô nghĩa.
An nhìn ra phố. Bất chợt, cô nhìn thấy ông lão vô gia cư. Ông đứng bên kia đường, mắt dõi theo cô. Và lần này, ông không chỉ thì thầm, mà mấp máy môi thành lời rõ rệt:
“Đời là chốn mênh mông. Có những lối rẽ bạn không thể tránh.”
Cô giật mình. Người phục vụ đi ngang, nhưng không hề để ý thấy ông lão. Khi An quay lại nhìn lần nữa, vỉa hè trống trơn.
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Không hiểu sao, cô biết mình sẽ không thể làm ngơ trước cuộc hẹn với Khải.
Đêm ấy, An trở về căn hộ. Cửa sổ mở hé, gió thổi tung rèm. Trên bàn, có một mảnh giấy lạ. Nét chữ không phải của cô:
“Khi gặp lại anh ta, đừng chỉ nghe lời. Hãy nhìn vào mắt.”
An run bắn. Căn hộ khóa kín, không ai có thể vào. Vậy ai đã để lại tờ giấy?
Ngoài trời, chuông nhà thờ vang lên mười hai tiếng. Cô ngồi lặng, biết rằng định mệnh đã bắt đầu cuộn xoáy, và mình không còn đường lùi.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 4: Cuộc Hẹn Trong Bóng Tối
Một quán bar nằm nép mình trong con hẻm ở trung tâm Oslo, ánh đèn đỏ leo lét hắt ra mặt đường. Đêm nay, Khải hẹn An tại đây.
Cô bước vào, tim đập nhanh , tai lùng bùng như có tiếng trống thúc giục.MMMMMM
Bên trong quán bar, mùi khói thuốc và men rượu quyện vào nhau tạo thành một lớp sương mỏng, làm mọi thứ trở nên mờ ảo. Tiếng nhạc jazz trầm buồn rỉ rả, như thể kéo dài những khoảng lặng trong lòng người.
Khải đã ngồi ở góc khuất, nơi ánh đèn không chiếu tới. Anh mặc áo khoác sẫm màu, ánh mắt thấp thoáng sự chờ đợi và lo âu.
An dừng lại vài giây trước khi bước hẳn vào, bàn tay khẽ siết lấy quai túi xách. Cô tự hỏi, liệu cuộc gặp này sẽ khơi lại vết thương cũ, hay mở ra một lối đi mới?
Khải nhìn thấy cô. Một thoáng ngỡ ngàng lướt qua, như thể anh vừa bắt gặp bóng dáng quen thuộc đã đi lạc từ lâu.
“An…” – giọng anh khàn đi, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng.
Cô ngồi xuống đối diện, trái tim vẫn đập dồn dập. Giữa hai người, chiếc bàn nhỏ phủ khăn đỏ trở thành khoảng cách, mà cũng là cầu nối mong manh.
Bên trong quán tối mờ, mùi khói thuốc hòa lẫn hương rượu nồng. Khải ngồi trong góc khuất, ánh đèn vàng chiếu lên gương mặt anh, hốc hác và nhiều nếp nhăn hơn sáu năm trước. Anh nhìn An, ánh mắt như mang cả một trời giấu kín.
– Cảm ơn em đã đến. Anh nói khẽ, giọng khàn đặc.
An ngồi xuống, cố giữ bình tĩnh.
– Anh biến mất sáu năm, giờ trở lại với một người đàn bà khác, rồi nói em phải biết sự thật? Em tưởng tượng anh còn là gì trong đời em sao?
Khải không đáp, chỉ đưa tay rót rượu. Bàn tay run run. Một thoáng, An nhìn thẳng vào mắt anh – nhớ lại mảnh giấy bí ẩn trên bàn hôm qua:
“Hãy nhìn vào mắt.”
Đôi mắt ấy… không còn trong trẻo như xưa. Trong đáy mắt anh, An thấy một thứ bóng tối lạ lùng, như ẩn giấu một vực sâu mà ánh sáng không thể chạm tới. Cô thoáng rùng mình.
– Anh phải biến mất năm ấy không phải vì phản bội. Có những thứ em không tưởng tượng nổi. Nếu ở lại, em sẽ bị cuốn vào vòng xoáy chết chóc. Khải hạ giọng, mắt thoáng hoảng loạn.
– Vòng xoáy gì? An hỏi.
Khải cúi đầu, chậm rãi:
– Anh đã liên quan đến một tổ chức… không nên tồn tại. Họ đi xuyên biên giới, không chỉ kinh doanh mà còn nghiên cứu… những thứ không thuộc về thế giới này. Anh từng nghĩ mình rời khỏi được. Nhưng không. Chính vì thế, anh phải rời bỏ em.
An lặng đi. Câu chữ mơ hồ, nhưng trong lòng cô dấy lên một nỗi bất an.
– Người phụ nữ đi bên anh… là ai? – cuối cùng cô hỏi.
Khải siết chặt ly rượu đến nứt vỡ. Máu rỉ ra từ kẽ tay. Anh không trả lời, chỉ nhìn An bằng đôi mắt chan chứa đau đớn.
Rồi anh thì thầm, gần như không thành tiếng:
– Đừng tin những gì em thấy. Có những linh hồn đội lốt người…
Ngay lúc đó, cửa quán bật mở. Người phụ nữ tóc vàng tối qua bước vào, nụ cười vẫn rạng rỡ, nhưng ánh mắt lạnh như băng.
– An… thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau. Cô ta cất giọng, nhưng bàn tay giữ chặt vai Khải như một cái móng vuốt.
An bỗng thấy sống lưng lạnh buốt. Giữa ánh đèn nhập nhòe, cô thoáng nhận ra bóng người phụ nữ in trên tường không hoàn toàn khớp với hình thể thật. Nó méo mó, dài ra, như đang cử động độc lập.
Tim cô đập loạn nhịp. Câu nói cũ lại vang trong đầu:
“Đời là chốn mênh mông. Có những lối rẽ em không thể tránh.”
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 5: Bóng Hình Méo Mó
Không khí trong quán rượu chợt đặc quánh lại.
An thấy mình như ngồi giữa hai thế giới, một bên là tiếng nhạc trầm đục, tiếng cười nói rời rạc của vài kẻ say; một bên là thứ im lặng đáng sợ toát ra từ người phụ nữ tóc vàng.
Khải cúi gằm mặt, bàn tay vẫn rỉ máu, nhưng không kêu đau. Người phụ nữ ngồi xuống, kéo ghế sát Khải như một cách tuyên bố chủ quyền. Đôi mắt xanh lục sáng rực trong ánh đèn vàng, như đang soi mói tận vào ruột gan An.
– Chúng ta thật có duyên, An. – giọng cô ta êm ái, nhưng trong từng chữ ẩn chứa một sự thách thức lạnh lùng.
-Tôi không nghĩ vậy. An đáp, cố giữ bình tĩnh:
-Tôi chỉ đến để nghe Khải giải thích.
Người phụ nữ nghiêng đầu, mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy không hề chạm tới mắt.
– Anh ấy chẳng có gì để giải thích. Anh ấy thuộc về tôi. Cô nên quên quá khứ đi.
An định nói gì đó, nhưng bất chợt, cô thoáng nhìn xuống sàn nhà… và sững người. Bóng của người phụ nữ trải dài, méo mó, nhưng điều khủng khiếp là: nó không hề trùng khớp với từng cử động. Khi cô ta nhấc tay, bóng chỉ đứng im; khi cô ta ngồi yên, bóng lại quằn quại như bị ai bẻ gãy.
Một làn gió lạnh lùa vào, đèn trên trần chớp tắt. Người phụ nữ cười khẽ, như biết An đã nhìn thấy.
– Có những điều cô không nên tò mò, An. Đời là chốn mênh mông… và trong đó, có những vực thẳm không ai chạm tới mà còn nguyên vẹn trở ra.
Nghe chính cô ta thốt lên câu ấy, An chết lặng. Đó chẳng phải là câu nói bí ẩn đã ám theo cô từ ngày đầu sao?
Khải đột ngột nắm tay An dưới gầm bàn. Bàn tay anh lạnh ngắt, run rẩy, siết chặt như cầu cứu. Đôi mắt anh rực lên một tia khẩn thiết, dù môi vẫn im lìm.
An hiểu: Anh không thể nói. Nhưng bàn tay ấy đang gửi đi một tín hiệu rằng: “Hãy tin vào mắt anh, đừng tin vào lời cô ta.”
Tiếng nhạc trong quán bất ngờ dừng hẳn, nhường chỗ cho một khoảng lặng đáng sợ. Mọi người trong quán ngồi bất động, như những bức tượng không hồn. Chỉ còn ba người họ – và cái bóng méo mó kia đang từ từ bò về phía An.
An bật dậy, tim đập thình thịch, ghế ngã xuống sàn.
– Cô là ai? – An hét lên.
Người phụ nữ đứng lên chậm rãi, bóng dưới chân vươn dài như con quái vật. Đôi mắt cô ta ánh lên thứ sáng ma quái.
– Ta chỉ là kẻ thay em giữ lấy anh ấy. Em không biết đâu, An à… một khi đã bước vào vòng xoáy, sẽ chẳng còn lối về.
Khải gầm lên, nhưng âm thanh như bị bóp nghẹt trong cổ họng.
Và ngay lúc đó – ông lão vô gia cư xuất hiện ngoài khung cửa kính, đứng lặng giữa màn đêm. Ông không hề di chuyển môi, nhưng tiếng ông vang thẳng vào đầu An:
“Hãy chọn. Hoặc yêu, hoặc mất. Nhưng nhớ, mọi cái giá đều phải trả.”
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 6: Lựa Chọn Đầu Tiên
An đứng sững giữa căn phòng, hơi thở dồn dập. Những thực khách trong quán rượu vẫn ngồi bất động, ánh mắt trống rỗng như bị rút hết linh hồn. Chỉ có cô, Khải, và người phụ nữ tóc vàng đang xoáy vào nhau trong một vòng tròn vô hình.
Bóng méo mó dưới chân người phụ nữ trườn dài như một con rắn, trườn tới sát mũi giày An. Cô muốn hét, nhưng cổ họng nghẹn ứ.
– An, đi đi! – Khải bất ngờ bật ra một tiếng gầm, đôi mắt đỏ ngầu. Anh dùng hết sức hất văng ly rượu xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ choang như phá tan bùa chú, những người trong quán giật mình bừng tỉnh, quay ra nhìn xung quanh, không hiểu vừa rồi có chuyện gì.
Người phụ nữ nghiến răng, nụ cười gượng gạo:
– Anh vẫn chưa học cách im miệng sao, Khải?
Bàn tay cô ta đặt lên vai anh, móng tay ấn sâu vào da thịt. Khải run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy An – khẩn cầu, tha thiết.
Trong đầu An vang lên hai giọng nói. Một là của ông lão vô gia cư: “Hãy chọn. Hoặc yêu, hoặc mất.” Một là giọng Khải không thành tiếng:
“Tin vào mắt anh… đừng tin vào lời nói của cô ta.”
An cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ. Nếu bỏ đi ngay, cô có thể thoát, giữ lấy sự bình yên mỏng manh còn sót lại.
Nhưng nếu ở lại, nếu chìa tay ra nắm lấy Khải, nghĩa là bước vào một thế giới khác. Nơi bóng tối và những bí mật kinh hoàng đang chờ.
An hít sâu, bàn tay siết chặt. Trái tim cô đập loạn, nhưng rõ ràng:
– Tôi không đi. Tôi phải biết sự thật.
Người phụ nữ khựng lại, ánh mắt lóe lên tia giận dữ. Bóng dưới chân cô ta giật mạnh, vươn cao như sắp chụp xuống An. Nhưng đúng lúc ấy, cửa quán bật tung.
Ông lão vô gia cư bước vào. Không còn dáng vẻ tiều tụy, ông đứng thẳng, đôi mắt sáng rực như chứa cả ngàn năm tuổi. Ánh nhìn ấy khiến cái bóng méo mó lùi lại, run rẩy như gặp kẻ khắc tinh.
Ông nhìn thẳng vào An, giọng vang lên trầm ấm:
– Con đã chọn. Từ giờ, không còn đường quay lại. Hãy nhớ, tình yêu là ngọn đèn soi lối, nhưng cũng có thể là ngọn lửa thiêu rụi cả một đời.
An run lên. Cô hiểu: Hành trình mênh mông vừa thực sự bắt đầu.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 7: Kẻ Giữ Ngọn Đèn
Cả quán rượu chìm trong im lặng. Những người khách vừa tỉnh lại sau cơn ngây dại không hiểu chuyện gì, chỉ thấy mình đột ngột khát khô cổ, rồi lục tục rời đi. Trong góc tối, chỉ còn An, Khải, người phụ nữ tóc vàng – và ông lão vô gia cư.
Ông bước đến, chậm rãi như đã quen với bóng tối này. Khi đứng gần, An chợt nhận ra: Ánh mắt ông lấp lánh, sâu thẳm hơn bất kỳ ánh nhìn nào cô từng thấy. Nó vừa hiền từ, vừa uy nghiêm, như chứa trong đó một thứ tri thức vượt khỏi loài người.
Người phụ nữ tóc vàng lùi lại, môi mím chặt. Bóng dưới chân cô co rút, run rẩy, không còn dám vươn dài.
– Ông không có quyền xen vào! – giọng cô ta rít lên, đầy căm hận.
Ông lão chỉ khẽ cười, không đáp. Ông quay sang An, đặt bàn tay xương gầy lên vai cô. Một làn hơi ấm kỳ lạ lan tỏa, khiến cơn run rẩy trong người cô dịu lại.
– Ta là kẻ giữ ngọn đèn. Ngọn đèn này soi lối cho những linh hồn lạc bước giữa mênh mông. Con đã nhìn thấy cái bóng méo mó kia, nghĩa là con đã chạm ngưỡng mà ít người dám bước qua.
An mở miệng, giọng run run:
– Ông… là ai thật sự?
– Ta không còn là kẻ của một đời sống bình thường. Đã rất lâu, ta rời bỏ tên gọi phàm tục. Nhưng với con, cứ gọi ta là Người Giữ Đèn. Ông đáp, ánh mắt chợt hướng về Khải. – Còn cậu… cậu đã dấn thân quá sâu. Và vì thế, cô gái này không thể nào thoát khỏi vòng xoáy nữa.
Khải cúi đầu, đôi vai run lên. Người phụ nữ tóc vàng bật cười, nhưng nụ cười vỡ ra như thủy tinh:
– Vòng xoáy đã nuốt chửng anh ta từ lâu rồi. Còn con bé này, rồi cũng thế.
An siết chặt bàn tay, nhìn thẳng vào bà ta:
– Tổ chức các người là gì? Tại sao lại giam hãm anh ấy?
Người Giữ Đèn cất tiếng, trầm như tiếng chuông xa:
– Một hội kín mang tên “Vĩnh Dạ”. Họ đi khắp thế giới, săn tìm những mảnh bóng tối để điều khiển con người. Kẻ này… ông chỉ vào người phụ nữ tóc vàng – …chỉ là một trong những “thể xác mượn tạm”.
An nghẹn lời. Trong thoáng chốc, cô hiểu: Nỗi sợ hãi mơ hồ từ đôi mắt Khải, từ bóng méo mó kia, tất cả đều là thật.
Người Giữ Đèn tiếp:
– Con phải chọn đi cùng anh ta, hoặc buông bỏ. Đi cùng, nghĩa là bước vào cuộc chiến với “Vĩnh Dạ”. Buông bỏ, nghĩa là quên đi mọi thứ, trở về đời bình thường – nhưng sẽ vĩnh viễn mất anh ấy.
Lời ông lắng xuống như một nhát dao.
An nhìn Khải. Trong ánh mắt anh, nỗi thống khổ và yêu thương giao hòa, như van xin mà cũng như muốn bảo vệ cô khỏi chính mình.
Người phụ nữ tóc vàng tiến lại gần, giọng ngọt ngào mà ghê rợn:
– Chọn đi, An. Yêu hay mất. Cả hai đều có cái giá.
Bên ngoài, màn đêm tĩnh lặng. Trong tim An, một cánh cửa vô hình đang mở ra, dẫn vào nơi mênh mông vô tận.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 8: Bước Vào Mênh Mông
An đứng giữa quán rượu, tuyết trắng bám đầy các khung cửa sổ, tim cô đập dồn dập.
Mọi thứ xung quanh bỗng mờ ảo: Ánh đèn nhấp nháy, bóng người phụ nữ tóc vàng méo mó co rúm, và ánh mắt Khải chan chứa niềm van xin. Người Giữ Đèn đứng bên cạnh, lặng im, như chờ đợi quyết định cuối cùng.
Cô hít sâu. Sáu năm trôi qua, nỗi nhớ, tình yêu, và những ký ức tuổi trẻ ùa về. Nhớ những đêm họ ngồi bên nhau, tay nắm tay, nhìn trăng tròn soi trên hồ nước tĩnh lặng. Khải từng hứa sẽ không bao giờ rời bỏ cô. Sáu năm ròng, cô vẫn tin vào lời hứa ấy, dù anh biến mất không một lý do.
Người phụ nữ tóc vàng bước tới, bóng méo kéo dài như một ác mộng:
– Đừng chọn anh ta. Bạn sẽ chết trong vòng xoáy này.
An nhìn thẳng vào mắt Khải, nơi có tất cả những đau đớn, yêu thương, và hy vọng chưa từng tắt.
– Tôi chọn… đi cùng anh. – giọng cô khàn đặc nhưng quyết liệt.
Ngay lập tức, không gian xung quanh như rung lên. Bóng của người phụ nữ co rúm, gào lên một tiếng thê lương, rồi biến đi như làn sương.
Người Giữ Đèn gật đầu chậm rãi:
– Con đã chọn. Từ giờ, bước vào mênh mông, mọi thứ sẽ không còn bình thường. Nhưng trong mênh mông ấy, con sẽ tìm thấy sự thật, và tìm thấy chính mình.
Khải nắm chặt tay An, môi run run thốt ra:
– Cảm ơn em… Cảm ơn em đã tin anh.
Và trong khoảnh khắc ấy, quán rượu tan biến. Tuyết rơi bên ngoài trở thành một màn sương dày đặc, và An cảm nhận mình cùng Khải bước qua một hành lang vô hình, dẫn vào mênh mông – nơi mọi quy tắc cũ, mọi giới hạn đời thường, đều không còn giá trị.
Trong lòng cô, một câu nói cũ vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết:
“Đời là chốn mênh mông. Đi đi, con sẽ gặp những điều phải gặp.”
Cô bước đi, không còn sợ hãi, chỉ có quyết tâm và tình yêu dẫn lối. Và trong mênh mông ấy, số phận vừa mở ra một hành trình mới. Nơi tình yêu, sự dũng cảm và những bí mật chưa hé lộ sẽ nối tiếp nhau, thử thách từng bước đi của họ.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 9: Bước Vào Vòng Xoáy
Sương mù dày đặc phủ kín Oslo đêm đó. An nắm chặt tay Khải, bước đi qua những con phố trống rỗng, nơi ánh đèn vàng nhạt hắt xuống mặt đường loang nước. Mọi thứ xung quanh dường như biến dạng: Những tòa nhà kéo dài, bóng cây đổ chồng lên nhau, và những con phố như uốn lượn theo một quy luật mà chỉ người trong mộng mới nhìn thấy.
Khải dẫn cô vào một cánh cửa hẹp giữa hai bức tường xi măng rêu phong. Cánh cửa mở ra, họ bước vào một hành lang tối thẳm. Mùi ngai ngái của nến và hương khói bao trùm khắp nơi. Những bức tường treo đầy các bức tranh méo mó, mắt nhân vật trong tranh dõi theo từng bước chân của họ.
– Đây là nơi họ… – Khải thở gấp, mắt lộ vẻ cảnh giác – …thí nghiệm. Nơi “Vĩnh Dạ” giữ những gì không thuộc về thế giới này.
An hồi hộp. Trái tim cô đập loạn nhịp. Những bóng di chuyển trong hành lang không phải của con người: Chúng trườn trên tường, co quắp, đôi mắt sáng quắc như muốn xâu mắt cô.
– Chúng ta phải đi nhanh và giữ chặt nhau. Một bước lạc sẽ biến mất mãi mãi. – Khải nói, giọng run rẩy nhưng quyết tâm.
Họ bước qua một cánh cửa khác, dẫn vào căn phòng trung tâm. Ở đó, những thiết bị kỳ quái xếp thành hàng, những bóng người mờ ảo bị treo lơ lửng giữa không trung, gắn vào dây dẫn ánh sáng lập lòe. Một mùi điện cháy khét lẹt tràn ra, hòa với tiếng rì rầm như thì thầm của hàng chục linh hồn.
– Đây là sức mạnh thực sự của “Vĩnh Dạ” – Khải thì thầm. Họ dùng bóng tối để thao túng linh hồn con người. Những ai bị cuốn vào, sẽ mất đi cả lý trí và tình yêu.
An nhìn Khải, mắt tràn nước.
– Anh… đã từng ở đây?
Khải gật. Mắt anh tối sầm.
– Anh đã từng… bị nuốt trong vòng xoáy này. Chính vì vậy, anh rời bỏ em. Nếu anh không đi, em sẽ là người tiếp theo.
Cô siết tay anh, giọng run nhưng kiên định:
– Giờ thì em không sợ nữa. Nếu anh đã sống sót, chúng ta sẽ sống sót cùng nhau.
Bất chợt, bóng của người phụ nữ tóc vàng hiện ra phía cuối phòng, méo mó và dữ dội hơn bao giờ hết. Tiếng cười khô khốc vang lên khắp không gian:
– Các người nghĩ mình có thể thoát sao? Mọi cánh cửa đều thuộc về chúng ta!
Khải kéo An sát lại, ánh mắt dồn hết sức cảnh giác.
– Hãy tin vào mắt em, và tin vào tình yêu. Nó là thứ duy nhất sẽ dẫn chúng ta qua nơi này.
Trong khoảnh khắc ấy, An cảm nhận dòng sức mạnh vô hình chạy qua cơ thể mình. Không còn sợ hãi, chỉ còn tình yêu và quyết tâm.
Cô biết: Bước tiếp sẽ là bước vào vòng xoáy nguy hiểm nhất – nhưng cũng là nơi mọi bí mật sẽ được hé lộ, nơi tình yêu của họ sẽ được thử thách cùng cực.
Sương mù bên ngoài dường như hòa vào bóng tối trong phòng, tạo thành một mê cung vô tận. Và trong mê cung ấy, An và Khải tiến từng bước, không nhìn lại, chuẩn bị đối mặt với những gì chưa ai từng sống sót trở ra.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 10: Đối Diện Với Vĩnh Dạ
Căn phòng trung tâm của “Vĩnh Dạ” rộng và tối, ánh sáng nhấp nháy từ những thiết bị kỳ quái như hàng ngàn con mắt đang dõi theo từng chuyển động.
Bóng của người phụ nữ tóc vàng vẫn vươn dài, méo mó, quằn quại trên sàn như muốn nuốt chửng An và Khải.
– Các người đã đến nơi cuối cùng. Không ai ra ngoài được nữa. – giọng cô ta vang lên, khô khốc và đầy uy quyền.
Khải kéo An sát lại, thở gấp.
– Chúng ta phải tách nhau, nếu không sẽ bị kéo vào vòng xoáy chung.
An lắc đầu.
– Không. Em sẽ đi cùng anh. Nếu anh không sống sót, em cũng không thể rời.
Người phụ nữ bật cười, nhưng tiếng cười vỡ ra, méo mó. Bóng dưới chân cô ta nhảy múa, bao quanh họ như một mê cung sống.
Đột nhiên, ông lão– Người Giữ Đèn – xuất hiện, đứng giữa An và bóng tối. Tay ông cầm một cây đèn cũ, ánh sáng từ ngọn đèn chiếu ra một vùng an toàn nhỏ xung quanh họ.
– Ánh sáng này là ngọn đèn sự thật. Nó sẽ soi tỏ bóng tối. Nếu các con tin vào tình yêu, tin vào nhau, bóng tối sẽ không thể nuốt chửng.
Khải nhìn An, đôi mắt chan chứa yêu thương và quyết tâm.
– Hãy bước theo anh. Chỉ cần nắm tay nhau, chúng ta sẽ qua.
An siết tay anh. Ngay khi họ bước đi, bóng méo từ từ co rút, tiếng cười người phụ nữ vang lên yếu ớt, rồi tắt dần. Không gian xung quanh biến dạng, những bức tranh trên tường tan biến, những bóng lơ lửng hòa vào ánh sáng từ ngọn đèn.
Người phụ nữ gào lên lần cuối:
– Không! Không ai thoát được!…
Nhưng ánh sáng từ ngọn đèn lan tỏa, phá tan mọi bóng tối. An và Khải bước qua một hành lang ánh sáng, cảm nhận hơi ấm và sự sống tràn ngập. Tất cả những sợ hãi, bóng ma, và bí mật siêu thực đều không còn quyền lực trên họ.
Khi bước ra khỏi hành lang, họ đứng giữa một cánh đồng tuyết trắng mênh mông. Oslo dưới tuyết trở lại bình yên, chỉ còn âm thanh của gió và tiếng tim họ đập hòa nhịp.
Khải ôm An, giọng run run nhưng hạnh phúc:
– Chúng ta đã sống sót…
An dựa vào vai anh, nước mắt trào ra:
– Và giờ đây, em biết… đời là chốn mênh mông, nhưng tình yêu… là ngọn đèn soi lối giữa mênh mông ấy.
Người Giữ Đèn xuất hiện một lần nữa, mỉm cười.
– Các con đã chọn đúng. Nhưng nhớ, mênh mông vẫn ở đó. Đừng bao giờ quên đi bài học hôm nay.
An nhìn Khải, cười qua những giọt nước mắt. Họ biết, hành trình phía trước còn dài, nhưng ít nhất bây giờ, họ bước đi cùng nhau, giữa đời mênh mông, với tình yêu và niềm dũng cảm dẫn lối.
,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,
Chương 11: Ánh Sáng Giữa Mênh Mông
Trời Oslo yên bình sau cơn tuyết lớn. Ánh nắng yếu ớt chiếu qua tán cây trơ trọi, phủ lên mặt phố những mảng sáng nhạt. An và Khải đi bộ bên nhau, đôi tay vẫn nắm chặt, nhịp bước hòa cùng tiếng gió xào xạc.
Hành trình vừa qua như một cơn mộng dài, vừa kinh hoàng vừa diệu kỳ. Họ đã bước qua bóng tối, đối mặt với những bí mật siêu thực, đối diện với nỗi sợ hãi tận cùng và tình yêu thử thách đến tột đỉnh. Nhưng bây giờ, giữa ánh sáng buổi sáng, họ cảm nhận một sự thật đơn giản nhưng quý giá: mênh mông không chỉ là vực sâu đáng sợ, mà còn là không gian cho tình yêu và niềm dũng cảm tồn tại.
– Em còn sợ không? – Khải hỏi, giọng trầm nhưng dịu dàng.
An lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi:
– Sợ nữa sao được… khi anh vẫn ở đây. Khi ta đã bước qua tất cả.
Họ đi qua những con phố quen thuộc, nơi những biến dạng của quá khứ không còn hiện hữu. Nhưng An biết, mênh mông vẫn ở đó – trong lòng người, trong đời sống này, và trong từng lựa chọn họ sẽ đối mặt.
Người Giữ Đèn không còn hiện diện, nhưng ánh sáng và bài học của ông vẫn in sâu trong tâm trí họ. An hiểu: Mỗi bước đi, mỗi quyết định, đều là cách họ tự giữ lấy ngọn đèn của chính mình.
Khải nhìn An, ánh mắt chan chứa yêu thương:
– Hành trình chưa kết thúc đâu, An à. Mênh mông vẫn còn. Nhưng ít nhất giờ đây, chúng ta sẽ đi cùng nhau.
An dựa vào vai anh, thầm nghĩ về câu nói đã theo cô suốt sáu năm:
“Đời là chốn mênh mông.”
Nhưng giờ đây, cô thấy nó khác. Mênh mông không còn chỉ là nỗi sợ, mà là không gian để yêu thương, để dấn thân, và để sống thật với chính mình.
Họ bước đi giữa tuyết trắng, bóng dáng hòa vào ánh sáng, giữa đời mênh mông nhưng với trái tim trọn vẹn, tình yêu và dũng cảm dẫn lối.
Và trong khoảnh khắc ấy, An biết rằng dù đời còn nhiều mênh mông, cô và Khải đã tìm thấy ánh sáng. Ngọn đèn soi đường giữa vô vàn bóng tối, để đi tiếp, cùng nhau, giữa chốn mênh mông không hồi kết.

Tác Giả: Trần Minh Hồng