TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CÒN LẠI MỘT QUÊ NHÀ

Thơ: Trần Minh Hồng
Music: Daisuno (Đại Trần Huỳnh)


CÒN LẠI MỘT QUÊ NHÀ
Tôi đi qua những ngày không gọi tên.
Những thành phố sáng đèn nhưng rất lạnh.
Người ta bước qua nhau như gió thoảng.
Nhưng trong tôi… giữ lại một quê nhà.

Việt Nam ơi, tôi yêu nhiều đến thế.
Chỉ là chiều mưa rất nhẹ sau hè.
Tiếng mẹ gọi vọng về từ ký ức.
Mỏng như sương… mà níu cả đời tôi.

Còn lại một quê nhà trong tim nhỏ.
Dẫu đi xa vẫn đứng ở trong tôi.
Như dòng sông không bao giờ biết mỏi.
Chảy ngược về nơi bắt đầu cuộc đời.

Tôi ở lại giữa Oslo rất dài lạnh.
Nơi tuyết rơi cũng lặng như hơi thở.
Những con phố trắng xóa từng nỗi nhớ.
Cũng quen dần… mà chẳng thể nguôi quên.

Có những buổi tôi ngồi buồn nhớ mẹ.
Nhớ bữa cơm chiều nghi ngút khói thân quen.
Nhớ canh ngọt bàn tay mẹ từng nấu.
Và tiếng cười xưa lẫn giữa hoàng hôn.

Còn lại một quê nhà trong ký ức.
Như vệt nắng cuối cùng của tuổi thơ.
Dẫu đi hết những mùa đông rất lạ.
Vẫn trong tôi… một tiếng gọi “quê nhà.”

Đại Trần Huỳnh

Leave a comment