TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

🎵 “QUÊ HƯƠNG TRONG TIM”

Hmm…
Có những nơi không cần gọi tên
mà vẫn ở mãi trong tim…

Tôi rời quê vào một ngày rất nhẹ.
Không kịp ôm hết những điều thân quen.
Tiếng mẹ dặn còn vang trong ngõ nhỏ:
“Đi xa rồi nhớ giữ lấy bình yên…”

Mang theo mình vài ba điều rất nhỏ.
Một mái nhà, một tiếng gọi thân thương.
Tưởng ra đi là sẽ quên tất cả.
Nhưng càng xa… lại càng nhớ Quê hương.

Ở nơi đây trời rơi đầy tuyết trắng.
Oslo im lặng giữa những ngày dài.
Tôi học cách sống mà không cần đợi.
Nhưng không học được cách… để quên ai.

Quê hương tôi là Việt Nam.
Không cần lớn lao, chỉ cần rất thật.
Là bữa cơm, là chiều mưa rất khẽ.
Là nơi tim tôi chưa từng rời xa.

Dù đi đâu giữa bao nhiêu xa lạ.
Vẫn nghe lòng mình gọi hai tiếng “quê nhà.”
Không phải nơi, mà là trong hơi thở.
Tôi mang theo… suốt cả cuộc đời tôi

Có những đêm tôi không hề ngủ được.
Chỉ vì nhớ một con đường ngày xưa.
Nhớ tiếng chợ, nhớ tiếng cười rất nhỏ.
Nhớ mẹ ngồi… vá lại những ngày mưa.

Ở thành phố người ta không quen biết.
Ai cũng đi như thể chẳng ai chờ.
Chỉ có tôi đứng giữa trời tuyết trắng.
Nghe trong lòng… một tiếng gọi vu vơ.

Một cuộc gọi: “Con ơi, mẹ vẫn ổn…”
Mà sao nghe như xa tận cuối trời.
Tôi hiểu ra có những điều không giữ.
Chỉ có thể… mang theo suốt cuộc đời.

Quê hương tôi là Việt Nam.
Không cần gọi tên vẫn luôn ở đó.
Là dòng sông, là bếp nhà khói tỏa.
Là nơi tôi… dù đi vẫn muốn về…..

Dù bão giông hay những ngày xa lạ.
Tôi vẫn nghe hai tiếng gọi “quê nhà.”
Không phải nơi, mà là trong ký ức.
Là tim tôi… không thể nào phai nhòa.

Tôi đã đi qua những thành phố sáng đèn.
Oslo lạnh, nhưng lòng thì trống vắng.
Đi thật xa để nghĩ mình trưởng thành.
Nhưng hóa ra… là để nhớ nhiều hơn.

Quê hương tôi là Việt Nam.
Là nơi bắt đầu, cũng là nơi để nhớ.
Dù ngày mai tôi có thêm bao ngả.
Vẫn trong tim… một tiếng gọi không rời.

Quê hương ơi… tôi không còn đi nữa.
Vì trong tim đã đủ cả cuộc đời.
Không cần quay về bằng đôi chân mỏi.
Vì quê hương… đang ở trong tôi rồi.
Hmm…
Quê hương không ở đâu xa…
mà ở trong chính tim mình.

Leave a comment