TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NHỮNG NGÀY KHÔNG GỌI TÊN

Ở Oslo, người ta quen với những mùa đông dài đến mức mọi cảm xúc đều học cách co lại để tồn tại.

Cô cũng vậy.
Cô làm việc trong một thư viện gần trung tâm.
Cô đang sắp xếp những cuốn sách đã có người quên mất từ lâu. Những câu chuyện đã nằm yên trong bụi thời gian.
Cô thấy mình cũng giống chúng.
Không bị bỏ rơi.
Chỉ là… không còn được gọi tên.

Anh – người không thuộc về nơi nào lâu.
Anh đến thư viện vào một buổi chiều mưa.
Không mang theo gì ngoài một chiếc áo khoác ướt và ánh mắt như thể đã đi qua rất nhiều nơi nhưng chưa dừng lại ở đâu đủ lâu.
“Ở đây có sách về ký ức không?” – anh hỏi.
Cô nhìn anh một lúc rồi đáp:
“Ở đây có tất cả những thứ người ta không biết nên để ở đâu.”
Anh cười nhẹ.
Và ngồi xuống.
Không mượn sách.
Chỉ ngồi.

Rồi những cuộc gặp không có lý do.
Từ hôm đó, anh quay lại, không thường xuyên,
không theo lịch.
Chỉ xuất hiện như một trang sách bị gió lật đúng lúc cô đang đọc dở.
Anh không hỏi nhiều. Cô cũng không kể nhiều.
Giữa họ là những khoảng im lặng dài, nhưng không khó chịu.
Có những người, khi ở cạnh nhau, không cần lấp đầy không gian.
Chỉ cần tồn tại cùng một nhịp thở.

Những điều không gọi tên.
Có một lần, anh hỏi cô :
“Cô có tin là con người có thể biến mất ngay cả khi vẫn đang sống không?”

Cô không trả lời ngay. Cô nhìn những kệ sách phía sau anh.
Rồi nói:
“Có, đó là khi không còn ai gọi tên họ nữa.”
Anh gật đầu, không phản đối, cũng không đồng ý.
Chỉ như thể anh đã từng nghĩ điều đó từ rất lâu rồi.

Khoảng cách bắt đầu có hình dạng.

Anh bắt đầu đến thường xuyên hơn.
Không phải vì cô chờ.
Cũng không phải vì anh cần.
Chỉ là giữa họ, có một điều gì đó đang hình thành mà không cần lời giải thích.

Nhưng cô nhận ra một điều:
Mỗi lần anh đến gần hơn, anh lại… sắp rời đi xa hơn.
Như thể anh chỉ có thể tồn tại trong những khoảng tạm.

Một buổi chiều, trời Oslo mưa rất nhẹ.
Anh đứng giữa thư viện rất lâu trước khi nói:
“Có thể tôi sẽ đi một thời gian dài.”
Cô không hỏi đi đâu.
Cũng không hỏi khi nào trở lại.
Cô chỉ hỏi:
“Lần này là bao lâu?”
Anh nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
“Đủ để quên bớt những thứ không nên giữ.”
Cô gật đầu.
Không giữ anh lại.

Rồi anh bước đi…
Không có lời chia tay dài.
Không có cái ôm.
Không có hứa hẹn.
Chỉ là một khoảng trống xuất hiện rất tự nhiên, như thể nó vốn đã ở đó từ trước.

Cô vẫn làm việc.
Vẫn sắp xếp sách.
Nhưng có một cuốn sách trong cô không còn ai đọc nữa.

Một ngày, cô tìm thấy một cuốn sách cũ trong kho.
Không có tên người mượn. Không có ngày trả.
Chỉ có một dòng ghi tay ở trang đầu:
“Có những người chỉ ở lại trong đời ta để dạy ta cách không giữ.”
Cô đặt cuốn sách lại lên kệ cao nhất.
Nơi không ai với tới.
Không phải để quên.
Mà để nó thuộc về yên lặng.

Mùa đông ở Oslo vẫn dài.
Thời gian vẫn trôi như cũ.
Chỉ là cô không còn chờ tiếng cửa mở nữa.
Không còn nhìn ra mỗi khi có bước chân đi qua.
Không còn gọi tên ai trong những khoảng lặng.
Có những người đi qua đời ta như một trang sách lật nhanh.
Nhưng có những người…
khi rời đi rồi, mới thật sự bắt đầu ở lại.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment