TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

BIỂN VÀ SỰ TAN RÃ CỦA NỖI BUỒN

Có những nỗi buồn không biến mất.

Chúng chỉ đổi hình dạng.
Từ nặng sang nhẹ.
Từ sắc thành mờ.
Từ rõ ràng thành mênh mang.

Và biển là nơi đầu tiên dạy con người điều đó.

*Biển không giữ lại điều gì

Biển rộng đến mức không cần phân biệt đâu là bắt đầu, đâu là kết thúc.

Nó nhận vào tất cả:

Nước từ sông.

Cơn mưa từ trời.

Những gì con người bỏ lại bên bờ.

Nhưng biển không giữ lại bất cứ thứ gì theo cách con người giữ ký ức.

Nó hòa tan.

Không phải để quên.
Mà để không còn hình dạng cũ.

*Nỗi buồn khi gặp biển

Con người mang nỗi buồn đến biển.

Họ nghĩ biển sẽ hiểu.

Và biển không trả lời.

Chỉ có sóng.

Lúc đầu, nỗi buồn vẫn còn nguyên:

Vẫn nặng.

Vẫn rõ.

Vẫn có tên.

Nhưng khi sóng liên tục chạm vào bờ,
một điều rất nhỏ bắt đầu xảy ra:

Nỗi buồn không còn đứng yên được nữa.

*Đó là lúc: Tan rã không phải là biến mất

Biển không xóa nỗi buồn.

Biển làm nó tan ra.

Giống như muối trong nước:

không còn thấy từng hạt,
nhưng vẫn có vị.

Nỗi buồn cũng vậy.

Nó không biến mất ngay lập tức.

Chỉ không còn là một khối nặng trong lòng nữa.

*Và rồi: Con người đứng trước biển và thôi cố giữ.

Có những lúc, con người đứng rất lâu trước biển.

Không nói gì.

Không nghĩ gì rõ ràng.

Vì trong tiếng sóng, họ bắt đầu nhận ra:

Có những thứ không thể giữ nguyên hình dạng nếu muốn tiếp tục sống.

*Biển không an ủi – biển làm con người rộng ra

Biển không nói:

“mọi chuyện sẽ ổn.”

Biển chỉ làm một điều khác:

nó mở rộng giới hạn của nỗi buồn.

Khi nỗi buồn trở nên rộng như biển,
nó không còn sắc cạnh để làm tổn thương như trước.

*Sóng là cách biển thở cùng con người

Mỗi con sóng đến rồi đi.

Không giữ lại gì.

Không mang theo gì lâu dài.

Giống như một nhịp thở lớn:

Vào

Ra

Rồi lại vào

Con người đứng đó, và dần dần, họ thở theo biển.

*Khi rời biển, nỗi buồn không còn như cũ

Con người rời biển.

Nỗi buồn vẫn còn.

Nhưng không còn nguyên vẹn như trước.

Nó đã:

Loãng hơn

Chậm hơn

It sắc hơn

Không phải vì biển đã lấy đi nỗi buồn.
Mà vì con người đã thôi giữ nó quá chặt.

Kết

Biển không chữa lành con người.

Biển chỉ dạy con người một điều:

Rằng mọi cảm xúc đều có thể tan vào một thứ lớn hơn chính nó.

Và trong sự tan rã ấy,
con người không mất đi nỗi buồn.

Họ chỉ không còn bị nỗi buồn định nghĩa hoàn toàn nữa.

Tác GIả: Trần Minh Hồng

Leave a comment