TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI THÔI GỌI TÊN MÌNH

Có những ngày, ta đứng trước gương rất lâu.
Không phải để chỉnh lại mái tóc, cũng không phải để tìm một nếp nhăn mới xuất hiện.
Chỉ là… ta muốn chắc rằng người trong gương kia vẫn là mình.

Nhưng kỳ lạ thay, càng nhìn, lại càng thấy xa lạ.

Có phải vì ta đã sống quá nhiều cho những cái tên?
Tên mà người khác gọi ta.
Tên mà ta cố giữ cho vừa lòng người.
Tên của những vai trò: Một người con, một người bạn, một người từng yêu, một người đã rời đi…

Ta quen với việc trả lời khi ai đó gọi.
Quen đến mức quên mất: Nếu không ai gọi, ta là ai?

Có lẽ vì thế mà có những lúc, sự thật không nằm trong gương.
Gương chỉ phản chiếu hình hài, không phản chiếu được những điều đã mỏi mệt bên trong.

Sự thật… đôi khi nằm trong cách ta sống một ngày rất bình thường.
Một buổi sáng thức dậy mà không cần chứng minh điều gì.
Một buổi chiều đi qua phố mà không cần ai nhận ra.
Một buổi tối ngồi yên, không cố gắng trở thành một phiên bản “tốt hơn”.

Chỉ là… được là mình.
Không cần gọi tên. Không cần định nghĩa.

Và rồi, đến một lúc nào đó, ta chợt hiểu—
cái tên không còn quan trọng nữa.

Vì khi thôi gọi tên mình,
ta không biến mất.

Ta chỉ… trở về.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment