TẠI SAO TÔI VIẾT?
Viết là niềm đam mê của tôi. Viết là mệnh lệnh mà không phải lúc nào cũng viết được hay.
Viết là cách lưu lại những hình ảnh kỷ niệm trong cuộc đời mình. Để lại dấu vết, minh chứng cho sự tồn tại của bản thân với thế giới xung quanh mình.
Khi viết ra những truyện ngắn là tôi có thêm nhận biết để bình tĩnh đối phó với cuộc sống hiện tại.
Viết để không bị mất những cảm xúc mà mình đã trải qua. Những lưu ý trước khi nó bay lên bầu trời lãng quên.
Viết để sống lại qúa khứ, sống lại những niềm vui mà tôi muốn chia sẽ với bạn bè và mọi người.
Đối với tôi, viết còn là để bảo tồn văn hóa Việt Nam nơi xứ người.
Những tập truyện ngắn của tôi cũng đã có mặt tại các thư viện Na Uy. Và tôi đang tiếp tục viết.
Trang Web của tôi author minhhong. com
Hôm nay cũng được lời khen tặng từ Google thông báo.
Mặc dù, cuộc sống ngoài kia có thể thay đổi rất nhanh.
Người đến, người đi vội vả.
Những điều từng chắc chắn cũng có thể trở nên mơ hồ.
Nhưng ở đây — trong những dòng chữ mình viết,
mình vẫn là mình, của những ngày thật nhất.
CẢM ƠN BẠN ĐỌC:
Những người đã vô tình ghé qua trang Web của tôi, hay lặng lẽ quay lại nhiều lần.
Cảm ơn bạn vì đã dành một chút thời gian trong cuộc sống bận rộn, để ngồi xuống, đọc vài dòng chữ,
và có thể… dừng lại lâu hơn một chút.
Tôi viết — không phải để trở nên đặc biệt.
Chỉ là để giữ lại những điều dễ tan biến trong lòng.
Và thật may mắn,
những điều đó đã không trôi đi một mình.
Vì có bạn.
Có bạn đọc, những dòng chữ không còn là độc thoại.
Có bạn hiểu, những cảm xúc không còn lạc lõng.
Và có bạn ở lại, mình biết… mình không viết trong khoảng không vô tận.
Cảm ơn bạn —
không phải vì những con số, mà vì sự hiện diện rất lặng lẽ nhưng đủ đầy.
Nếu một ngày nào đó, bạn thấy lòng mình chùng xuống. Hoặc chỉ đơn giản là cần một nơi để thư giản…
Hy vọng, bạn sẽ lại ghé trang Web truyennganminhhong.com/author minhhong.com.
Mình vẫn sẽ viết.
Vẫn sẽ ở đây —
như chính mình, của những ngày rất thật.


Tác Giả: Trần Minh Hồng