MƯA KHÔNG HỎI
Mưa chẳng hỏi: mai này ta có đổi?
Chỉ rơi hoài như thể đã từng yêu.
Từng giọt nhỏ chạm vào miền ký ức.
Nơi có người… ta đã lỡ thương nhiều.
Mưa chẳng hỏi: người giờ còn đứng đó?
Hay đã quên con phố cũ năm nào.
Ta vẫn bước giữa mùa không định hướng.
Nghe lòng mình ướt lạnh tự khi nao…
Mưa chẳng hỏi: tim này còn biết đợi?
Hay đã khô như lá cuối mùa thu.
Chỉ biết nhớ một bàn tay đã mất.
Trong chiều buồn… gió thổi rất âm u.
Mưa vẫn rơi, mặc thời gian lặng lẽ.
Mặc chúng ta rẽ lối chẳng quay đầu.
Chỉ có nỗi nhớ là không biết mỏi.
Cứ âm thầm… thấm ướt những cơn đau.

Tác giả: Trần Minh Hồng