TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHIỀU MƯA Ở PHỐ CŨ

Chiều hôm ấy, mưa rơi rất khẽ.
Không phải cơn mưa dữ dội của những thành phố lớn, mà là một cơn mưa quê nhà—chậm rãi, mỏng như ký ức đang tan ra trong không khí. Con đường dẫn vào con phố cũ vẫn vậy, chỉ có hàng cây hai bên đã già hơn, và những viên gạch lát đường như cũng mòn đi theo năm tháng.

Cô đứng trước hiên một quán nhỏ ven đường. Quán cà phê mới mở lại trên nền căn nhà cũ ngày xưa từng bán nước chè. Mọi thứ thay đổi, chỉ có mùi mưa là vẫn như cũ—mùi của đất, của thời gian, của những điều chưa kịp quên.

Cô trở về quê sau nhiều năm sống ở xa. Không ai đón. Không ai biết.
Chỉ là một chuyến trở về bất chợt, như thể có điều gì đó trong lòng kéo cô về lại nơi này.
Cô gọi một ly cà phê sữa đá. Rồi ngồi xuống cạnh cửa sổ nhìn ra con đường đang nhòe trong mưa.
Và rồi… cô nhìn thấy anh.
Không phải trong mơ.
Là thật.
Anh đứng bên kia đường, tay cầm chiếc ô màu xám cũ. Vẫn dáng người ấy. Vẫn ánh mắt ấy—chỉ là đã trầm hơn, sâu hơn, như thể đã đi qua rất nhiều mùa mưa không tên.
Khoảnh khắc hai người nhìn thấy nhau, thời gian như dừng lại.
Không ai bước trước.
Không ai quay đi.
Chỉ có mưa rơi giữa hai người—như một ranh giới cũ kỹ mà ký ức không dám chạm vào.

Cô bỗng nhớ lại những ngày rất xa: Con đường đi học, những buổi chiều tan lớp, một chàng trai chung lớp, luôn đứng phía cuối hành lang, không nói nhiều, nhưng ánh mắt luôn đi theo cô rất lâu.

Ngày ấy, họ chưa từng nói lời yêu.
Chỉ là những lần lặng im kéo dài đến mức tưởng như đã hiểu hết nhau.
Rồi cô rời quê.
Rồi anh ở lại.
Không ai nói lời tạm biệt rõ ràng. Chỉ có một buổi chiều mưa rất giống hôm nay, và một cái nhìn cuối cùng không ai dám giữ lại.

Anh bước qua đường.
Chậm rãi.
Tiếng mưa như dày hơn trong khoảnh khắc ấy.
Anh đứng trước hiên quán, cách cô đúng một bước chân.
“Em về từ khi nào?” giọng anh trầm, khàn nhẹ.
“Chiều nay.” cô đáp, khẽ như sợ làm vỡ không gian.
Im lặng.
Rất lâu.
Như thể cả hai đều đang tìm lại một ngôn ngữ đã quên mất cách sử dụng.
“Quê vẫn vậy…” anh nói, rồi ngập ngừng, “chỉ có người là khác đi.”
Cô mỉm cười, nhưng ánh mắt lại chùng xuống.
“Không phải người khác đi…” cô nói nhỏ, “mà là không còn dám giống như trước nữa.”
Anh nhìn cô.
Lâu hơn bình thường.
Trong ánh mắt ấy có điều gì rất cũ—một điều từng muốn nói, từng muốn giữ, nhưng cuối cùng lại bị thời gian cất đi.
Mưa vẫn rơi.
Nhẹ.
Đều.
Như một bản nhạc không có đoạn kết.
“Em có hạnh phúc không?” anh hỏi.
Câu hỏi ấy rơi xuống giữa họ, chậm như một giọt mưa cuối cùng.
Cô không trả lời ngay.
Cô nhìn ra đường, nơi những vũng nước phản chiếu ánh trời xám.
“Hạnh phúc… là khi người ta không còn phải chạy đi tìm nữa.” cô nói.
Anh khẽ gật đầu, như hiểu.

Không ai nhắc lại chuyện cũ.
Không ai gọi tên những điều từng thuộc về nhau.
Chỉ có một khoảnh khắc rất dài—nơi hai người đứng cạnh nhau. Nhưng như thể đang ở hai phía khác của cuộc đời.

Trước khi rời đi, anh nói:
“Nếu ngày đó… anh giữ em lại, mọi chuyện có khác không?”
Cô nhìn anh.
Rất lâu.
Rồi cô lắc đầu.
“Không ai giữ được mưa. Cũng như không ai giữ được người đã muốn đi.”

Anh cười nhẹ.
Một nụ cười buồn, nhưng không còn đau.
Anh quay đi trước.
Chiếc ô xám dần hòa vào màn mưa.
Cô đứng đó rất lâu.
Không gọi.
Không đuổi theo.
Chỉ nhìn theo bóng người ấy tan vào con đường cũ—nơi từng có cả một thời thanh xuân đi qua, nhẹ như một cơn gió.

Chiều vẫn mưa.
Quán cà phê vẫn mở cửa.
Chỉ có lòng người là vừa khép lại một cánh cửa khác—không tiếng động, không khóa, nhưng mãi mãi không quay lại được như xưa.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment