TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGƯỜI Ở LẠI ĐẾN CUỐI CÙNG

Sau Tết Nguyên Đán năm đó, Lan quyết định không rời đi.

Dù cô đã nghĩ đến điều đó… rất nhiều lần.

Mười năm hôn nhân.

Không ồn ào.

Không đổ vỡ.

Chỉ là… mòn dần.

Chồng cô—Khải—không phải người xấu.

Anh làm việc chăm chỉ.

Có trách nhiệm.

Không phản bội.

Chỉ là… không còn thấy cô nữa.

Những cuộc trò chuyện dần ngắn lại:

“Ăn gì chưa?”

“Ừ.”

“Ngủ sớm đi.”

“Ừ.”

Ban đầu, Lan cố gắng.

Cô hỏi nhiều hơn.

Chủ động hơn.

“Anh có mệt không?”

“Không.”

“Cuối tuần mình đi đâu nhé?”

“Để xem.”

Rồi dần dần—

cô nói ít lại.

Không phải vì hết muốn nói.

Mà vì… không còn ai lắng nghe.

Một buổi tối sau Tết, Lan ngồi một mình trong bếp.

Nồi canh còn nóng.

Nhưng người chưa về.

Cô nhìn điện thoại.

Không có tin nhắn.

Cô chợt nhận ra—

mình không còn chờ ai nữa.

Nhưng cô vẫn ở lại.

Vì con.

Vì gia đình.

Vì… “ai cũng vậy thôi.”

Thời gian trôi qua.

Lan bắt đầu thay đổi.

Cô không mua những chiếc váy mình thích nữa.

Vì “mặc cũng không ai để ý”.

Cô không kể những chuyện trong ngày.

Vì “nói ra cũng vậy thôi”.

Cô không còn soi gương lâu.

Vì “đẹp để làm gì”.

Một ngày, bạn cũ gặp lại cô.

“Lan… bạn khác quá.”

“Khác sao?”

“Không giống bạn ngày xưa.”

Lan cười.

“Người ta ai cũng phải khác chứ.”

Nhưng trên đường về—

cô tự hỏi:

Mình khác… hay mình đã biến mất?

Một buổi tối khác, Khải về muộn.

“Anh ăn chưa?” Lan hỏi.

“Rồi.”

Cô gật đầu.

Không hỏi thêm.

Anh đi ngang qua cô.

Không nhìn.

Lan chợt nói:

“Anh này.”

“Ừ?”

“Anh có thấy… em khác trước không?”

Khải dừng lại.

Suy nghĩ một chút.

“Chắc… do em già hơn.”

Anh nói xong rồi đi vào phòng.

Không có ác ý.

Chỉ là… thật lòng.

Đêm đó, Lan không ngủ được.

Cô ra phòng khách.

Ngồi một mình.

Cô nhớ lại chính mình của nhiều năm trước.

Cô gái hay cười.

Hay nói.

Hay mơ mộng.

Cô gái tin rằng—

chỉ cần yêu đủ nhiều

thì mọi thứ sẽ ổn.

Lan chợt nhận ra—

cô đã không còn là người đó nữa.

Sáng hôm sau, cô dậy sớm.

Không phải để nấu ăn.

Không phải để dọn dẹp.

Cô đứng trước gương.

Rất lâu.

Nhìn vào người phụ nữ trong gương.

Vẫn là khuôn mặt ấy.

Nhưng ánh mắt…

trống.

Chiều hôm đó, cô đi ra ngoài.

Một mình.

Không báo trước.

Không giải thích.

Cô vào một quán cà phê nhỏ.

Ngồi cạnh cửa sổ.

Lần đầu tiên sau rất lâu—

cô không vội về nhà.

Cô lấy giấy ra.

Viết một dòng:

Mình đã bỏ quên mình từ lúc nào vậy?

Cô nhìn câu hỏi rất lâu.

Rồi viết tiếp:

Và… mình có muốn tìm lại không?

Buổi tối, Khải nhắn:

“Em đi đâu rồi?”

Lan nhìn tin nhắn.

Một câu hỏi rất bình thường.

Nhưng lại đến… rất muộn.

Cô trả lời:

“Em đang ở ngoài.”

“Làm gì?”

Lan nhìn ra cửa sổ.

“Đang tìm lại một người.”

“Người nào?”

Cô mỉm cười.

“Em.”

“Tìm lại chính mình.”

Đêm đó, cô về nhà.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Nhưng có một điều… đã khác.

Lan không còn ngồi đợi.

Không còn im lặng theo thói quen.

Cô nói:

“Anh này, em muốn nói chuyện.”

Khải ngạc nhiên.

“Chuyện gì?”

Lan nhìn thẳng vào anh.

“Về em.”

Câu chuyện hôm đó… không dễ dàng.

Không ai khóc.

Không ai bỏ đi.

Chỉ là… lần đầu tiên sau nhiều năm—

họ thật sự nói chuyện.

Lan không rời đi ngay.

Nhưng cô cũng không ở lại như trước nữa.

Cô bắt đầu thay đổi.

Đi học một lớp cô thích.

Gặp lại bạn bè.

Mua lại những chiếc váy mình từng muốn.

Không phải để ai nhìn.

Mà để… nhìn lại chính mình.

Một ngày nọ, Khải nói:

“Dạo này em khác.”

Lan mỉm cười.

“Ừ.”

“Anh thấy… em xa anh hơn.”

Cô nhìn anh.

“Không.”

“Vậy là gì?”

Cô trả lời rất nhẹ:

“Em đang… gần lại với chính mình hơn.”

Bạn biết đấy!

Có những người

ở lại rất lâu,

đến mức quên mất

mình là ai.

Và rồi một ngày

không phải họ rời đi,

mà là họ quay về với chính mình.

trước khi quá muộn.

Leave a comment