TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

SAU TẾT GẶP LẠI MỘT NGƯỜI ĐÃ CŨ

Quán cà phê mở lại vào ngày mồng Mười.
Không còn lì xì, không còn câu chúc.
Chỉ còn những con người quay lại với thói quen cũ—gọi một ly quen, ngồi vào chỗ quen, và giả vờ như cuộc sống chưa từng bị gián đoạn bởi Tết Nguyên Đán.

Cô chọn ngồi góc trong cùng.
Nơi trước đây… cô và anh từng ngồi.
Không phải vì nhớ.
Chỉ là… không nghĩ nhiều.

Cửa mở.
Một cơn gió lạnh theo vào.
Và anh bước vào.
Không có dấu hiệu báo trước nào cả. Không một linh cảm. Không một giấc mơ đêm qua.
Chỉ là—đột nhiên—người từng thuộc về quá khứ, đứng đó, trong hiện tại.
Anh nhìn quanh.
Rồi ánh mắt dừng lại ở cô.
Cả hai cùng sững lại.
Như thể thời gian bị ai đó kéo ngược lại vài năm… rồi lại buông tay ra quá nhanh.

Anh bước tới.
“Lâu rồi không gặp.”
Một câu nói quá bình thường… đến mức đau.
Cô gật đầu.
“Ừ. Lâu rồi.”
Họ ngồi đối diện nhau.
Khoảng cách chỉ một chiếc bàn—nhưng lại là ba năm không thể gọi tên.

“Em vẫn ở đây à?” anh hỏi.
“Ừ. Còn anh?”
“Anh… đi một vòng. Rồi quay lại.”
Cô khẽ cười.
“Người ta hay quay lại sau Tết nhỉ.”
Anh nhìn cô.
“Hay là… người ta chỉ dám quay lại khi có một cái cớ.”

Cà phê được mang ra.
Vẫn là ly đen không đường của anh.
Vẫn là latte ít sữa của cô.
Quán vẫn nhớ.
Chỉ có họ… là đã quên cách ngồi cạnh nhau.

“Em có hạnh phúc không?” anh hỏi, rất khẽ.
Cô không trả lời ngay.
Cô nhìn ra ngoài cửa kính. Những cành cây trơ lá. Bầu trời xám nhạt.
“Có những ngày… em nghĩ là có.”
“Còn những ngày khác?”
“Em bận. Nên không nghĩ.”

Anh gật đầu.
Như hiểu. Hoặc giả vờ hiểu.
“Anh xin lỗi.”
Câu nói đến muộn ba năm.
Nhưng vẫn làm tim cô khẽ lệch một nhịp.
“Vì điều gì?”
“Vì đã rời đi… mà không nói rõ.”
Cô nhìn anh.
Lâu hơn một chút.
“Không sao đâu. Lúc đó… em cũng không hỏi.”

Im lặng.
Nhưng không còn nặng nề.
Chỉ là hai người đã từng rất thân… giờ học cách trở nên xa lạ một cách lịch sự.

“Em có nghĩ…” anh ngập ngừng
“…nếu ngày đó khác đi—”
“Không,” cô ngắt lời, rất nhẹ.
Cô mỉm cười.
“Đừng hỏi những câu mà mình đã biết là không thể trả lời.”

Ngoài kia, nắng bắt đầu len qua mây.
Sau nhiều ngày âm u của mùa Tết.

Họ đứng dậy cùng lúc.
Không ai giữ ai lại.
Không ai hỏi thêm.
Chỉ là…
khi đi ngang qua nhau, tay anh khẽ chạm vào tay cô.
Một cái chạm rất nhẹ.
Nhưng đủ để biết—
có những thứ
không còn nữa
nhưng cũng chưa từng biến mất hoàn toàn.

Anh đi trước.
Không quay đầu lại.
Cô đứng thêm một chút.
Rồi cũng bước ra.
Hai người rẽ về hai hướng khác nhau.
Như cách họ đã từng.

Sau Tết
người ta gặp lại nhau,
không phải để bắt đầu lại,
mà để biết
một đoạn đường đã thật sự
kết thúc.
Và trái tim
cuối cùng cũng học được
cách bước tiếp, mà không cần ngoảnh lại.

Tác giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment