TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHƠI CÂY KIỂNG CŨNG NHƯ SỐNG MỘT ĐỜI NGƯỜI

Người mới chơi cây kiểng thường hỏi:

“Làm sao cho cây mau đẹp?”

Câu hỏi ấy rất thật.

Bởi khi mới bắt đầu, ai cũng nhìn đời bằng đôi mắt thích kết quả nhanh:

Cây phải xanh sớm, dáng phải đẹp sớm, hoa phải nở sớm.

Nhưng người chơi kiểng lâu năm lại ít khi hỏi như vậy.

Họ hỏi những điều trầm hơn:

“Cây này chịu được bao nhiêu nắng?”

“Bộ rễ của nó ăn sâu tới đâu?”

“Chậu này thoát nước có tốt không?”

Bởi sau một thời gian đủ dài, người ta nhận ra:

Điều làm nên sức sống của một cái cây

không nằm ở vẻ đẹp trên cành,

mà nằm ở sức chịu đựng trong rễ.

Đời người cũng vậy.

Khi còn trẻ, người ta thường hỏi:

Làm sao để thành công nhanh hơn, làm sao để hơn người khác?

Nhưng sống đủ lâu rồi, câu hỏi ấy dần thay đổi.

Người ta bắt đầu tự hỏi:

Mình có thể đi qua bao nhiêu giông gió,

mà vẫn còn giữ được lòng mình nguyên vẹn?

Trong đời người chơi kiểng, hầu như ai cũng từng có một giai đoạn: Uốn cây quá tay.

Thấy cành còn mềm, nghĩ rằng uốn thêm một chút nữa sẽ đẹp hơn.

Thế rồi, có những lúc, cành gãy ra lúc nào không hay.

Đời người cũng vậy.

Có những lúc ta tưởng mình đang cố gắng hoàn thiện bản thân. Nhưng thật ra chỉ đang ép mình sống theo một dáng không thuộc về mình.

Chúng ta cố trở thành điều mà người khác mong đợi. Chúng ta cố uốn mình để làm hài lòng người khác.

Cho đến một ngày, trong lòng bỗng vang lên một tiếng “rắc” rất nhỏ, một vết gãy mà chỉ mình ta nghe thấy.

Lúc đó mới hiểu:

Không phải dáng nào đẹp cũng là dáng của mình.

Một cây kiểng muốn bền, trước hết phải có bộ rễ khỏe.

Người mới chơi kiểng thường chăm phần ngọn:

Lá xanh, hoa đẹp, dáng thế uốn lượn.

Người chơi kiểng lâu năm lại hay cúi xuống nhìn đất,

nhìn chậu, nhìn đường nước thoát.

Bởi họ biết:

Nếu rễ bị úng, cây có đẹp mấy rồi cũng sẽ tàn.

Con người cũng vậy.

Khi trẻ, ta thường lo xây dựng những thứ người khác nhìn thấy:

Danh tiếng, thành tựu, địa vị.

Nhưng đi qua nhiều năm tháng,

người ta mới hiểu rằng,

thứ giữ mình đứng vững trong đời

lại là những điều rất âm thầm:

Một thân thể còn khỏe,

một tâm hồn còn bình yên,

và một nơi để trở về,

khi mọi ồn ào ngoài kia đã tắt.

Có những cây cả năm không ra hoa.

Người mới chơi kiểng nhìn vào sẽ nghĩ:

Cây này chắc không tốt.

Nhưng người hiểu cây thì biết:

Không phải lúc nào cây cũng cần nở.

Có những mùa:

Cây chỉ đang lặng lẽ nuôi lại rễ,

nuôi lại thân,

chuẩn bị cho một mùa nở khác.

Đời người cũng vậy.

Có những giai đoạn ta tưởng mình đang đứng yên.

Không tiến nhanh hơn ai, không rực rỡ như ai.

Nhưng thật ra:

Đó có thể là một mùa hồi phục.

Một khoảng lặng cần thiết,

sau những năm tháng đã bị cuộc đời uốn cong quá nhiều.

Leave a comment