BÊN HIÊN THU VÀNG
Cô là một người đàn bà hiện đại mà tinh tế, bước chậm qua phố đông người.
Dòng người cuộn chảy như nước, nhưng dáng cô vẫn ung dung, không vội.
Áo lụa khẽ bay theo nhịp gió thu, sắc màu trầm lắng như chính tâm hồn cô.
Đôi mắt sâu và tĩnh, tựa mặt hồ không gợn sóng. Nơi những được và mất, đã lắng xuống.
Cô đã từng đi qua đủ cả. Có những ngày tưởng như nắm được cả thế gian trong tay, cũng có những đêm một mình đối diện khoảng trống mênh ́mang. Nhưng rồi cô hiểu: Tất cả đều vô thường, như trăng khuyết soi nước — hiện đó mà không thể giữ.
Một buổi chiều thu, nắng nhạt như tơ. Cô đứng bên hiên nhà cũ, nơi gió thường ghé lại trước khi rời đi. Lá vàng rơi chậm, xoay một vòng rất khẽ rồi nằm yên trên nền gạch. Không gian yên đến mức có thể nghe được tiếng thời gian đang thở.
Trong khoảnh khắc ấy, một tình cảm xưa bỗng trở về. Không ồn ào, không nhói đau. Chỉ là một cái chạm rất nhẹ của ký ức — như mùi hương cũ thoảng qua rồi tan. Người ấy, những ngày ấy, từng là một phần sâu đậm trong đời cô. Nhưng giờ đây, khi nhớ lại, lòng chỉ còn sự biết ơn lặng lẽ.
Cô khép hờ đôi mắt, thầm đọc trong lòng một bài thơ, như đọc cho chính mình nghe:
Trần thế vô thường mây khứ lai.
Tình cảm phù vân chẳng níu ai.
Dạ nguyệt soi lòng, hồn tự tại.
Nhân gian trôi qua, bước nhẹ hoài.
Gió lay nhẹ chậu cúc bên hiên, vài cánh hoa rơi nghiêng trên tay áo. Cô mỉm cười. Không phải nụ cười của hạnh phúc rực rỡ, cũng chẳng là nụ cười của buồn đau — mà là nụ cười của người đã hiểu: Có những điều không cần nắm giữ vẫn đẹp trọn vẹn trong lòng.
Tiếng chuông chùa xa xa ngân lên, mỏng như sương, tan vào chiều thu đang xuống.
Cô mở cửa, bước vào trong, khép lại hiên nhà bằng một cử chỉ rất nhẹ.
Ngoài kia, lá vẫn rơi, mùa vẫn đổi, đời vẫn trôi theo cách của nó.
Còn cô —
đi tiếp giữa nhân gian,
không chống lại,
không níu kéo,
chỉ giữ cho mình một tâm hồn đủ rộng để an nhiên mà sống.
Bên hiên thu vàng,
một người đàn bà đã học được cách ở lại với chính mình — tự tại, rất đỗi người.

Tác Giả : Trần Minh Hồng