TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

ĐỜI NGƯỜI KHÔNG CẦN RỰC RỠ

Có những ngày, tôi ngồi nhìn dòng người hối hả trên phố, bỗng thấy đời mình như một chiếc lá nhỏ lặng lẽ trôi trên dòng sông mùa thu.

Người ta chạy theo ánh sáng rực rỡ của danh vọng, tiền bạc, hay những lời khen ngợi, nhưng liệu những thứ ấy có kéo dài hơn một khoảnh khắc?
Hay rồi cũng chỉ là bóng nắng thoảng qua, để lại trong tim một khoảng trống mênh mông?

Đời người, thực ra, không cần rực rỡ. Không cần mỗi ngày đều là lễ hội ánh sáng. Không cần mọi bước chân đều in dấu ấn rầm rộ.
Có những niềm vui lặng lẽ mới thực sự quý giá: Tiếng cười của trẻ con bên khung cửa sổ, mùi trà thơm khi sáng mai tỉnh giấc, hay nụ cười hiền từ của một người bạn đi qua cùng ta một đoạn đường đời.
Những khoảnh khắc giản đơn ấy, âm thầm, nhưng đủ để trái tim không cô đơn.

Rực rỡ bên ngoài là phù phiếm, nhưng ánh sáng bên trong thì không bao giờ tắt.
Ánh sáng ấy nằm ở sự chân thành, ở lòng tốt, ở những nỗ lực thầm lặng mà không ai chứng kiến.
Nó nằm trong cách ta sống trọn vẹn từng ngày, trong cách ta trân trọng và nâng niu những gì bình dị.

Đời người không cần rực rỡ. Chỉ cần sống chậm, sống thật, và biết rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là một cơn gió nhẹ qua mái tóc, một tách trà ấm, hay một nụ cười dâng tặng từ trái tim. Chính những điều nhỏ bé ấy tạo nên ánh sáng, tỏa ra từ tâm hồn, ấm áp và bền lâu hơn mọi ánh hào quang nhất thời.

Leave a comment