TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM ĐI QUA NHỮNG HOÀNG HÔN RẤT CHẬM

Em đi qua những hoàng hôn rất chậm.
Gió lặng thầm ru bóng nắng bên hiên.
Từng chiếc lá cũng ngập ngừng rơi xuống.
Sợ lòng mình vỡ giữa những ưu phiền.

Em đi qua tháng năm dài lặng lẽ.
Những con đường vẫn níu bước chân quen.
Có lẽ anh cũng vẫn còn nhớ mãi.
Mảnh tình đầu chưa kịp gọi thành tên.

Em đi qua tháng năm dài thật khẽ.
Như mây trời trôi lặng lẽ về xa.
Dẫu gió gọi… cũng chỉ là thoảng nhẹ.
Bởi lòng em đâu nỡ thả xót xa.

Leave a comment