GIỮA MỘT NGÀY KHÔNG CẦN GỌI TÊN
Có những ngày, người ta không buồn, cũng chẳng vui. Chỉ là thức dậy, pha một ấm trà, nhìn nắng rơi trên bậu cửa và chợt thấy lòng mình đủ yên để không cần đặt tên cho cảm xúc.
Người đàn bà ngồi đó, giữa một ngày rất thường. Không có cuộc hẹn quan trọng, không có tin nhắn khiến tim xao động. Thời gian trôi chậm đến mức nghe được tiếng kim đồng hồ đi qua từng khoảnh khắc. Cô không thúc nó nhanh hơn. Những năm tháng đã dạy cô rằng: Vội vàng với đời, thường là vội vàng với chính mình.
Cô từng nghĩ hạnh phúc phải là điều gì đó rõ ràng — một người ở lại, một kết quả tròn đầy, một lời hứa dài lâu. Sau này mới hiểu, có những dạng bình yên rất mong manh, nếu gọi tên ra sẽ vỡ. Nên cô học cách giữ chúng trong im lặng.
Ngoài kia, cây vẫn rụng lá đúng mùa. Không nuối tiếc cành cũ, cũng không sợ mùa đông tới.
Có những ký ức ghé qua như một cơn gió nhẹ. Cô không đóng cửa, cũng không giữ lại. Gió đi qua tóc, qua vai, qua lòng — rồi đi. Và lạ thay, lòng vẫn ấm.
Người đàn bà mỉm cười. Không phải vì đời đã đối xử dịu dàng hơn, mà vì cô đã thôi đối xử khắc nghiệt với chính mình. Không còn ép bản thân phải mạnh mẽ, cũng chẳng đòi hỏi mình phải quên đi điều gì. Nhớ hay không nhớ, vui hay không vui — đều được phép tồn tại.
Chiều xuống rất chậm. Ánh sáng rút dần khỏi căn phòng, để lại một khoảng lặng vừa đủ. Cô đứng dậy, mở cửa sổ, để gió vào. Có những điều, chỉ khi mở ra, lòng mới thoáng.
Giữa một ngày không cần gọi tên,
cô nhận ra:
Sống nhẹ đi một chút,
thì đời cũng sẽ khẽ hơn với mình.
