TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NẮNG Ở LẠI

Anh gặp cô vào một buổi sáng rất thường. Quán cà phê nhỏ ở góc phố chưa đông khách, nắng len qua khung cửa kính, đậu yên trên bàn gỗ.
Cô ngồi đó, đọc sách, mái tóc buông nhẹ qua vai, như thể thế giới ngoài kia có ồn ào đến đâu cũng không chạm được vào khoảng riêng của mình.

Anh không tin vào những khoảnh khắc “định mệnh.”
Nhưng khi cô ngẩng lên, mỉm cười vì anh lỡ làm đổ chút đường trên bàn, anh biết có những điều không cần gọi tên vẫn đủ rõ ràng.

Họ bắt đầu bằng những câu chuyện rất nhỏ. Về cuốn sách cô đang đọc, về bản nhạc mà anh thường nghe khi lái xe về khuya, về những buổi chiều chỉ muốn ngồi yên nhìn nắng trôi qua cửa sổ.

Không ai vội. Không ai cố gây ấn tượng. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, vừa vặn như hai chiếc ghế đã được đặt sẵn cạnh nhau từ lâu.

Cô thích cách anh lắng nghe. Không ngắt lời, không phán xét.
Còn anh thích cách cô cười — không rực rỡ, nhưng đủ làm buổi sáng dịu hơn.

Ở bên nhau, họ không cần trở thành phiên bản tốt nhất của mình, chỉ là chính mình thôi cũng đã đủ.

Có những chiều, họ đi bộ rất lâu. Không nói nhiều, chỉ để bước chân chạm nhịp nhau.
Anh đưa tay ra, cô đặt tay vào, tự nhiên như một thói quen đã có từ trước. Gió thổi nhẹ, nắng nghiêng xuống vai hai người, và thế giới bỗng nhiên hiền đi trông thấy.

Anh nhận ra, yêu thương không nhất thiết phải ồn ào. Không cần lời hứa lớn, không cần những kế hoạch xa xôi. Chỉ cần một người sẵn sàng ở lại — trong những điều rất nhỏ.

Một lần, cô hỏi anh:
“Anh có sợ một ngày mọi thứ sẽ thay đổi không?”
Anh nhìn cô, giọng bình thản:
“Có. Nhưng anh không vì thế mà bỏ lỡ hôm nay.”
Cô mỉm cười. Nụ cười ấy ấm như nắng còn sót lại cuối ngày.

Sau này, khi nghĩ về nhau, họ sẽ không nhớ những điều lớn lao. Chỉ nhớ buổi sáng ở quán cà phê nhỏ, nhớ cách nắng ở lại trên bàn gỗ, nhớ cảm giác yên tâm khi biết rằng, trong một thế giới rộng lớn, đã từng có một người khiến lòng mình dịu xuống.
Và thế là đủ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment