TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

HOÀI THU HỒN

Hương thu thoảng nhẹ phủ thềm cũ.
Lá rơi tịch mịch, bóng mơ mù.
Trần thế vô thường, phù vân lặng.
Nhân hành tịch nhiên, tự tại dư.

Dạ nguyệt chiếu hồn, băng thâm lặng.
Ký ảnh trầm lưu, vọng đã tan.
Đông phong thổi qua ngõ nghiêng bóng.
Giọt sương lạnh chạm hồn khẽ than.

Nhìn đời thản nhiên, thấu tri âm.
Mộng hư thực, nước lặng không chìm.
Lòng không giằng xé, không phân biệt.
Tịch mịch ngự trong, hồn tự tim.

Hoài niệm trầm sâu theo nhịp gió.
Yêu thương thoảng nhẹ, như lá rơi.
Cảnh vật dần lặng, lòng cũng tĩnh.
Đông lai tịch mịch, bước vô hồi.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment