TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

CHIẾC CẦU CŨ – NƠI NHỮNG ĐIỀU CHƯA KỊP NÓI

Tiểu thuyết ngắn

Tác giả: Trần Minh Hồng

**Chương 1: Chiếc cầu thời sinh viên**

Chiếc cầu nhỏ bắc qua con sông cạn phía sau khu ký túc xá vẫn còn đó.

Ngày ấy, họ đứng hai đầu cầu, giả vờ không nhìn nhau, chỉ đếm từng chiếc lá rơi xuống mặt nước.

Anh là sinh viên điều tra – ít nói, quan sát nhiều.

Cô là sinh viên cảnh sát – mạnh mẽ bên ngoài, mong manh bên trong.

Tình yêu của họ bắt đầu không ồn ào.

Chỉ là những buổi tối học chung, những lần anh lặng lẽ đưa cô về khi trời mưa.

Có lần, cô hỏi:

— “Sau này anh có sợ mất em không?”

Anh cười:

— “Nếu mất, anh sẽ đi tìm.”

Cô không nói gì, chỉ khẽ đọc:

“Người ta sợ nhất không phải chia xa.

Mà là đứng cạnh nhau.

Nhưng không còn được lắng nghe.”

Khi đó, họ chưa hiểu.

Bởi thanh xuân thường tin rằng yêu là đủ.

*************************************************

**Chương 2: Hôn nhân và những khoảng lặng**

Họ cưới nhau sau khi ra trường.

Một lễ cưới giản dị, nhiều bạn bè, ít lời hứa.

Cuộc sống trôi đi lặng lẽ trong năm năm bình yên.

Nhưng công việc bắt đầu chiếm chỗ của những cuộc trò chuyện.

Anh về nhà muộn.

Cô quen với việc ăn tối một mình.

Anh yêu vợ – theo cách của một người đàn ông tin rằng im lặng là trách nhiệm.

Cô cần được chia sẻ – theo cách của một người phụ nữ tin rằng yêu là phải nói ra.

Giữa họ xuất hiện những câu nói bỏ lửng,

những cái nhìn tránh né.

Có những đêm, cô viết trong nhật ký:

“Em không đòi hỏi anh phải ở bên em mọi lúc

Em chỉ cần.

Khi em sợ, anh biết.”

Nhưng cuốn sổ ấy luôn được giấu kỹ.
*****************************************

**Chương 3: Đêm không ai đón**

Đó là một đêm mưa.

Cô gọi anh nhiều lần.

Máy bận.

Tin nhắn không hồi âm.

Anh đang ở quán bar –

một cuộc gặp đồng nghiệp kéo dài hơn dự định.

Cô đứng trước trạm xe buýt, khoác áo mỏng.

Một chiếc xe dừng lại. Hai tên cướp đã bắt cóc cô lên xe.

Đêm đó, cô bị đưa lên xe và bị cưỡng hiếp.

Bị phá hủy cả thể xác lẫn niềm tin.

Rồi mọi thứ trượt khỏi quỹ đạo.

Khi cô tỉnh lại,

thế giới đã không còn như cũ.

Cô không kể với anh.

Không khóc.

Không trách.

Chỉ lặng lẽ mang theo một nỗi đau,

mà cô tin rằng mình phải tự gánh.
*******************************************

**Chương 4: `Lá đơn ly hôn**

— “Em muốn ly hôn.”

Câu nói ấy rơi xuống như một vật vô hình,

nhưng đủ nặng để làm vỡ cả căn phòng.

Anh ngỡ đó chỉ là giận hờn.

Anh hứa thay đổi.

Anh xin thêm thời gian.

Nhưng cô lắc đầu.

— “Em mệt rồi.”

Thật ra, cô không mệt vì hết yêu.

Cô mệt vì không thể nhìn anh mà không nhớ đến đêm đó.

Cô muốn anh hối hận.

Muốn anh mang nỗi day dứt ấy suốt đời.

Và cô thành công.
**********************************************

**Chương 5: Sau ly hôn – hai kẻ cô đơn**

Họ vẫn gặp nhau.

Vẫn quan tâm.

Nhưng không còn danh phận.

Anh từ chối mọi mối quan hệ mới.

Cô bắt đầu trị liệu tâm lý.

Mỗi người đều nghĩ người kia đã bước tiếp.

Trong lòng họ, vẫn có một câu hỏi không dám hỏi:

“Nếu ngày đó khác đi, liệu chúng ta còn bên nhau?”
*****************************************************

**Chương 6: Vết nứt của sự thật**

Cô đã yêu cầu cảnh sát đồng nghiệp giấu giếm danh tính của nạn nhân.

Vụ án ba năm trước – khi sự thật bắt đầu rò rỉ.

Hai cảnh sát đến tìm cô.

Họ cần nhân chứng cho một vụ cướp ba năm trước.

Cô nói với chồng cũ rằng:

– Nạn nhân là một nữ chuyên gia người Anh.

Nhưng một đồng nghiệp khác lại nói:

– Nạn nhân là một chuyên gia người Đức.

Một chi tiết nhỏ. Nhưng với thám tử, mọi chi tiết nhỏ đều là vết nứt của sự thật.

Anh bắt đầu điều tra.

Và rồi anh biết.

Người phụ nữ bị cướp…

Chính là vợ cũ của anh.

Cô đã chịu đựng tất cả một mình.

Cô giấu điều này với chồng của cô.

Không phải vì xấu hổ.

Mà vì muốn anh ấy sống cả đời trong dằn vặt.
Và hai tên cướp đã bị bắt.

************************************************

**Chương 7: Lời thú nhận muộn màng**

Khi anh đối diện cô,

cô không khóc.

Không nước mắt.

Chỉ là sự thật trần trụi.

Anh gục xuống.

— “Anh xin lỗi.”

Cô nói khẽ:

“Em không cần anh xin lỗi.

Em cần anh hiểu.

Vì sao em rời đi.”

Lần đầu tiên, anh hiểu

sự im lặng của mình đã giết chết tình yêu như thế nào.

Có những sai lầm không thể sửa.

Chỉ có thể mang theo suốt đời để chuộc lỗi.

Anh nói trong nước mắt:

— “Anh xin lỗi…

Nếu có thể đổi cả cuộc đời này

để quay lại đêm đó,

anh sẽ không để em đi một mình.”

Cô quay đi, thì thầm:

“Có những lời xin lỗi

Đến muộn hơn cả bình minh

Nhưng vẫn đủ sức

Làm một trái tim sống lại.”

*******************************************

**Chương 8: Những hiểu lầm cuối cùng**

Anh tưởng cô đã có người khác.

Cô tưởng anh đã yêu người mới.

Hóa ra, cả hai đều chỉ đang chữa lành.

Sự thật khiến họ im lặng rất lâu.

Nhưng là sự im lặng không còn sợ hãi.
****************************************************

**Chương 9: Chiếc cầu cũ – lời cầu hôn lần hai**

Anh hẹn cô ở chiếc cầu năm xưa.

Không nhạc.

Không hoa.

Chỉ có lời nói run rẩy:

— “Anh không xin em quên.

Anh xin được ở lại.”

Cô khóc.

“Nếu yêu lại từ đầu.

Xin đừng yêu bằng im lặng.

Hãy yêu như thể.

Ngày mai có thể mất nhau.”

Cô gật đầu.
*************************************

**Chương 10: Hạnh phúc ở lại**

Hạnh phúc không phải bắt đầu lại.

Mà là tiếp tục – với sự thấu hiểu.

Chiếc cầu cũ vẫn ở đó.

Hai con người trưởng thành hơn,

đi chậm hơn,

yêu sâu hơn.

Và lần này,

không ai bỏ lỡ ai nữa.

Leave a comment