CHIỀU TRÊN CẦU SÁT
Mùa thu phủ vàng trên con phố nhỏ. Lá rơi lác đác, gió thổi qua mặt sông, làm mặt nước lăn tăn những gợn sóng bạc. Cô đứng trên cầu sắt cũ, tay cầm cuốn sách, mắt nhìn dòng nước chảy. Tim cô nhói lên một cảm giác vừa quen vừa lạ — như chờ đợi một người mà cô chưa biết mặt.
Anh xuất hiện từ đầu cầu, bước đi chậm rãi. Ánh mắt họ chạm nhau trong giây lát, im lặng nhưng trái tim dường như nhận ra nhau từ lâu. Không lời chào, không nụ cười mở đầu, chỉ là cảm giác một sợi dây vô hình kéo hai linh hồn về gần nhau.
Một ánh mắt vừa chạm, tim đã biết nhớ.
Như trăng non rọi xuống sông, dịu dàng mà xa xôi.
Như lần đầu tiên trái tim cảm nhận rung động thật sự.
*Gần Nhau Trong Khoảng Lặng
Họ bắt đầu gặp nhau nhiều hơn, trên cầu sắt, trên ghế đá ven sông, trong quán cà phê gần đó. Mỗi lần gặp là một nhịp tim rung động, nhưng cũng là khoảng lặng đầy nỗi niềm.
Anh kể về những ngày tháng lang thang qua những thành phố xa xôi, về những cuốn sách đã đọc, về những con đường dài chưa kịp bước. Cô kể về tuổi thơ gắn với sông, với chiếc cầu sắt cũ, với những mùa thu trải lá vàng.
Họ trò chuyện, cười đùa, nhưng bàn tay chưa từng chạm nhau, chưa dám nói lời yêu.
Gần mà xa, xa mà gần.
Tình đầu là sự im lặng, là ánh mắt thay lời thề.
Ngọt ngào nhưng mong manh, như lá vàng bay trong gió.
Khoảng cách duyên số bắt đầu hiện hữu: Công việc, gia đình, những nỗi sợ hãi về tương lai. Họ biết rằng bước tiến một bước cũng có thể làm vỡ điều gì tinh khôi, nên giữ khoảng cách, chỉ để trái tim rung động trong im lặng.
*Một Chiều Mưa Trên Cầu
Một ngày, mưa bắt đầu rơi, từng giọt lăn dài trên lan can cầu sắt. Cô trú dưới mái hiên nhỏ, tay cầm chiếc ô, nhìn dòng nước chảy. Anh đến, giơ tay che ô cho cô, đứng bên nhau. Không lời nào cần nói, chỉ là bàn tay khẽ chạm, ánh mắt trao nhau, tim họ hòa cùng tiếng mưa rơi.
Mưa rơi trên cầu, tim run theo từng giọt
Lần đầu biết yêu, chưa sợ hãi, chưa hối tiếc.
Chỉ biết rung động, nguyên sơ và trọn vẹn.
Trong khoảnh khắc ấy, họ hiểu: tình đầu là rung động nguyên sơ, không toan tính, không phòng bị, là bài học đầu tiên về yêu thương, biết buông và biết giữ.
*Chia Tay Trong Yên Lặng
Thời gian trôi, anh nhận công việc ở thành phố khác. Ngày chia tay, họ đi bên nhau trên cầu sắt, bước chân chậm rãi, im lặng.
Mỗi bước chân như một lời từ biệt, mỗi ánh mắt như ghi lại ký ức.
Một mùa thu rực nắng, bước chân vừa chạm nhau.
Lại xa nhau, như gió thoảng qua mái tóc.
Nhưng tim vẫn nhớ, như trăng chiếu xuống dòng sông cũ.
Cô đứng nhìn anh đi, nước mắt không rơi ào ạt, chỉ lặng lẽ rơi như sương mai. Họ biết rằng mỗi khoảnh khắc bên nhau đã trở thành ký ức vĩnh cửu, dù không còn chung bước.
*Nỗi Nhớ Dai Dẳng
Nhiều năm sau, cô đi qua cây cầu cũ, nhìn dòng sông lững lờ, nghe hương hoa sữa thoảng. Anh ở nơi xa, thỉnh thoảng ngồi nhìn con phố cũ, nhớ ánh mắt cô.
Họ không gặp lại, không gọi tên nhau, nhưng trái tim vẫn nguyên sơ, rung động ấy vẫn thắp sáng ký ức.
Tình đầu – ngọn lửa không tắt.
Dù xa cách, dù không chạm tay.
Nhưng thắp sáng cả tuổi trẻ.
Dạy trái tim biết rung động, biết yêu, biết buông.
Bạn biết đấy!
Tình đầu chân thật nhất vì trái tim chưa từng sợ hãi, chưa từng che giấu cảm xúc.
Gần mà xa, xa mà gần — phép màu của duyên số, khiến ký ức dai dẳng và đẹp.
Tình đầu là bài học đầu tiên về yêu thương, dẫu không trọn vẹn, vẫn là ngọn lửa dịu dàng trong tim suốt đời.

Tác Giả: Trần Minh Hồng