HỌC CÁCH MỈM CƯỜI VỚI VÔ THƯỜNG
Cuối cùng, hành trình của con người dẫn ta đến một nhận thức giản dị nhưng sâu sắc: Mọi thứ đều vô thường. Người ta đến rồi đi. Niềm vui đến rồi tan. Nỗi buồn cũng vậy. Không có gì ở lại với ta trọn vẹn — kể cả chính bản thân mình.
Ta không còn cố chấp níu giữ những gì đã qua, cũng không còn sợ hãi tương lai chưa đến.
Ta học cách bước đi nhẹ nhàng hơn, yêu thương mà không chiếm hữu, buông bỏ mà không oán trách.
Ta chấp nhận rằng đời người chỉ là một đoạn đường ngắn ngủi giữa hai khoảng vô tận — nhưng chính vì ngắn ngủi, nó mới trở nên thiêng liêng.
Và trong khoảnh khắc ta hiểu được điều đó, lòng bỗng bình yên lạ thường.
Ta không cần phải thắng cuộc đời, chỉ cần sống hết mình trong từng phút giây. Bởi sau cùng, điều còn lại không phải là những gì ta nắm giữ, mà là dấu vết dịu dàng ta đã để lại trong lòng người khác — và trong trái tim của chính mình.

Tác Giả: Trần Minh Hồng