NHỮNG MẢNH THỜI GIAN
Cuộc đời, đôi khi, giống như một chiếc thuyền nhỏ trôi giữa biển khơi mênh mông.
Chúng ta không chọn được gió, nhưng lại luôn cố gắng chèo chống, định hướng theo một con đường tưởng như chắc chắn.
Có những lúc sóng dữ ập đến, thuyền nghiêng, nước tràn đầy lòng. Và chúng ta chỉ còn biết bám víu vào những mảnh gỗ tưởng chừng vô giá trị – những ký ức, những nụ cười, những lời nói chưa kịp thốt ra.
Người ta thường chạy theo tương lai, quên mất rằng mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là một viên ngọc quý, dù mờ đục hay lấp lánh.
Hạnh phúc không nằm ở đích đến, mà ẩn trong cách ta bước đi, trong cách ta học cách buông bỏ và chấp nhận.
Buông bỏ không phải là quên, mà là đặt gánh nặng xuống khỏi vai để tiếp tục bước đi nhẹ nhàng hơn.
Cuộc đời còn là những lựa chọn vô hình. Mỗi ngày, chúng ta gặp những cánh cửa, nhưng không phải cánh cửa nào cũng mở ra con đường thẳng tắp. Có cánh cửa dẫn đến thất vọng, có cánh cửa dẫn đến sự bất ngờ, và có cánh cửa – nếu ta đủ can đảm – mở ra chính bản thân mình.
Điều kỳ diệu nhất của cuộc sống, có lẽ, là nhận ra rằng chúng ta không bao giờ thật sự cô độc.
Trong những khoảnh khắc im lặng, trong những nỗi buồn thầm lặng, vẫn luôn có những ánh mắt, những trái tim đồng điệu, những tấm lòng sẵn sàng chạm đến nhau.
Và từ đó, ta hiểu: đời là sự gặp gỡ, là sự trôi đi, là sự giữ lại những gì đáng giá, để rồi một ngày nào đó, nhìn lại, ta mỉm cười với chính mình – không hối tiếc, không tiếc nuối, chỉ là nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua.

Tác Giả: Trần Minh Hồng