TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NIỀM TIN VÀ HY VỌNG GIỮA CUỘC ĐỜI

Cuộc đời không bao giờ đi theo đúng lộ trình mà chúng ta vạch ra.
Những ngày mưa, những lần thất bại, những cánh cửa đóng sầm – tất cả đều làm chúng ta hoài nghi.
Ta tự hỏi: liệu có ai còn đứng ở bên cạnh, liệu sẽ có những ngày đẹp đẽ trở lại?

Và rồi, ta nhận ra: niềm tin không phải là thứ được trao tặng từ bên ngoài.
Niềm tin là ngọn lửa ta tự nhóm trong lòng.
Hy vọng là ánh sáng mỏng manh, nhưng đủ để dẫn bước, dù đêm tối bao phủ.

Có những người quanh ta, họ là minh chứng sống:
Một nụ cười, một cái gật đầu, một lời động viên…
Đủ để ta tin rằng còn điều tốt đẹp trong đời, dù hiện thực đôi khi nghiệt ngã.

Niềm tin không hứa sẽ xóa hết khó khăn,
nhưng nó giúp ta đi tiếp mà không gục ngã.
Hy vọng không bảo đảm mọi ước mơ sẽ thành hiện thực, nhưng nó cho phép trái tim ta mở ra với ngày mai.

Đôi khi, hy vọng và niềm tin chỉ tồn tại trong những điều nhỏ bé:
Một cơn gió thoảng, một bông hoa nở giữa phố, một ánh nhìn chân thành…

Những điều ấy – giản dị nhưng vững chãi – đủ để nhắc ta rằng ta chưa bao giờ đơn độc.
Vì thế, trong đời, hãy giữ lại niềm tin.
Đừng để thất vọng xóa nhòa ánh sáng bé nhỏ trong lòng.
Hãy tin rằng mỗi bước chân đi, mỗi nỗi đau trải qua, mỗi mùa đông lạnh lẽo – đều đang dạy ta cách trưởng thành, biết thương, biết hy vọng.
Niềm tin là cội rễ, hy vọng là cành lá.
Cả hai cùng tồn tại để ta biết rằng:
Dù bão tố có đến, dù mưa gió có dữ,
trái tim vẫn đủ sức vươn lên, mở rộng, và rạng rỡ.

Leave a comment