TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGHỆ THUẬT CHẤP NHẬN NHỮNG ĐIỀU KHÔNG THUỘC VỀ MÌNH

Có những điều ta cố đến mấy cũng không giữ nổi.
Có những người ta thương đến mấy cũng không thể đi cùng.
Có những giấc mơ ta ôm từ trẻ cũng không thể thành hình khi ta trưởng thành.

Và ta tưởng rằng: đau khổ đến từ việc mất đi.
Nhưng thật ra, đau khổ đến từ việc ta không chấp nhận rằng có những điều buộc phải mất.

Chấp nhận không phải là buông xuôi,
không phải là đầu hàng số phận,
cũng không phải là sống nhạt.

Chấp nhận là hiểu rằng mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó.
Và đôi khi lý do ấy nằm ngoài tầm tay,
ngoài toan tính, ngoài cả ước muốn chân thành nhất của ta.

Có những người rời đi không phải vì họ xấu,
mà vì hành trình của họ đã đến điểm rẽ khác.
Có những cơ hội tuột khỏi tay không phải vì ta kém, mà vì nó không dành cho ta.

Giống như chiếc chìa khóa đẹp đến mấy cũng không mở được cánh cửa sai.
Cuộc đời sẽ nhẹ hơn biết bao, nếu ta học được một câu đơn giản:
“Có những thứ không thuộc về mình.”
Khi chấp nhận,
ta ngừng tự trách,
ngừng oán hận,
ngừng chạy theo những điều đã quay lưng với ta.

Khi chấp nhận.
Ta không còn lãng phí cảm xúc cho những điều vô nghĩa,
không còn sống trong “giá như”,
không còn dằn vặt trái tim vì những điều đã cũ.

Chấp nhận là cách ta giải phóng chính mình.
Là khi ta mở tay ra — không phải để buông bỏ người khác,
mà để giữ lấy bản thân.

Và rồi có một ngày,
khi nhìn lại,
ta sẽ hiểu rằng mọi thứ rời đi đều để dọn đường cho điều đúng đắn hơn bước vào.
Không có mất mát nào là vô nghĩa,
không có kết thúc nào đến mà không mang theo một bài học âm thầm.

Đôi khi,
chấp nhận chính là yêu cuộc đời một cách trưởng thành nhất.
Vì chỉ khi lòng ta thôi vùng vẫy với những điều cũ,
ta mới thấy được: Bầu trời phía trước rộng đến nhường nào.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment