TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

KHI NGƯỜI TA QUÊN BÀN TAY ĐÃ NÂNG MÌNH DẬY

Có những món nợ không ghi trên giấy, không đong bằng tiền, không đo bằng vàng.
Đó là nợ nghĩa – thứ chỉ có thể trả bằng tấm lòng.

Nhưng lạ thay, đời nhiều khi khắc nghiệt ở chỗ:
Khi người ta còn nghèo khó, họ cúi đầu cảm ơn.
Nhưng khi người ta giàu sang, họ lại dễ quên mất ai đã đẩy chiếc thuyền đời họ ra khỏi bờ.

Sự vô ơn không làm người khác nghèo đi, nhưng nó khiến chính người vô ơn trở nên nhỏ lại.

Bởi vì nhân nghĩa giống như khí trời: không thấy, nhưng thiếu là ngột ngạt.
Người không giữ nghĩa sống rất giàu vật chất, nhưng nghèo đạo lý.

Người giữ nghĩa sống rất bình thường, nhưng tâm hồn sáng như trăng soi nước.
Quên ơn giống như đứng trên ngọn đồi cao mà chê bai viên đá dưới chân — quên rằng chính viên đá ấy đã giúp mình không trượt ngã.

Quên nghĩa giống như được che mưa rồi lại chê chiếc áo cũ — quên rằng nếu không có nó, mình đã ướt lạnh từ lâu.

Nhân nghĩa không phải để khoe.
Cũng không phải để đòi.
Nó chỉ để đặt lên tim, cho nó làm công việc âm thầm của nó: “làm người.”
Và người nào quay lưng với ân nghĩa, rồi một ngày cũng sẽ nếm chính vị đắng ấy trong cuộc đời mình.

Không cần trời phạt. Chỉ cần lương tâm họ tự cắn rứt — thế là đủ.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment