“LỜI CHÚC NĂM MỚI ĐẾN TỪ BỜ BIỂN MUỘN MÀNG”
Năm mới năm nay đến với tôi không phải trong tiếng pháo hoa hay những con phố rực rỡ ánh đèn. Nó đến giữa một buổi chiều dịu nắng ở Alicante, Tây Ban Nha. Nơi bờ biển kéo dài như một dải lụa xanh, và gió mang theo hương muối mặn thì thầm qua từng nhành cọ đang nghiêng mình trước đại dương.
Tôi gửi lời chúc năm mới muộn — không phải vì đã quên, mà vì nơi đây, thời gian dường như biết cách bước chậm lại.
Giữa tiếng sóng vỗ đều đặn vào bờ cát, tôi để tâm hồn mình thả trôi theo đường chân trời xa. Nơi biển và trời nhẹ nhàng chạm nhau như một cuộc hẹn đã chờ đợi từ rất lâu.
Ở Alicante, tôi học được rằng: Có những khởi đầu không đến đúng giờ, nhưng lại đến đúng cảm xúc. Có những lời chúc đến trễ, nhưng mang theo hơi ấm của những ngày ta kịp lắng nghe chính trái tim mình — lắng nghe những nỗi buồn đã đi qua. Những ước mơ vẫn còn ở lại, và niềm tin nhỏ bé đang khẽ nở như mầm xanh trong gió.
Năm mới — dẫu muộn trong lời chúc — vẫn dịu dàng gõ cửa tâm hồn, nhắc ta rằng:
Ta đã đi qua những ngày cũ với đủ thương và niềm tin.
Từ bờ biển Alicante lãng mạn và dịu hiền, tôi chúc bạn — và cả chính tôi — một năm mới thật an lành:
Một năm của những bình minh trong trẻo, nhiều niềm vui, sức khỏe, hạnh phúc và may mắn.
Những giấc mơ không còn sợ muộn màng,
và của một trái tim đủ mạnh mẽ để bước tiếp, đủ dịu dàng để yêu thương.
Nếu lời chúc này đến sau nhịp thời gian của thế giới:
Thì xin cho nó được ở lại lâu hơn —
như làn gió biển ấm áp buổi chiều,
khẽ chạm vào tâm hồn và gieo vào đó một nụ mầm bình yên.
Chúc mừng năm mới — từ Alicante, với tất cả sự chân thành và yêu thương. ![]()
![]()
