TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

NGỌN NẾN GIÁNG SINH

Giáng sinh năm nay rực rỡ hơn mọi mùa đông trước. Những con phố ánh đèn lấp lánh trải dài trên các mái nhà, rực rỡ từng những con đường.

Trong ngôi nhà rộng lớn, bà An ngồi bên chiếc bàn gỗ, lặng lẽ vuốt những tấm thiệp Giáng sinh cũ đã ngả màu thời gian.

Với bà, Giáng sinh bây giờ chỉ giống như một ngày lạnh hơn giữa mùa đông — không tiếng cười, không bước chân quay về. Bà sống ở đây chỉ một mình.

Bà khẽ thở dài. Bên ngoài, gió thổi qua hàng cây khô, mang theo chút buốt giá của năm tháng lặng lẽ trôi qua. Bà nghĩ thầm:

Có những mùa đông thật dài. Không vì lạnh, mà vì một chỗ ngồi trống…

Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên.

Bà mở cửa. Trước hiên nhà, Oscar — cậu bé hàng xóm — đứng đó với gương mặt tươi sáng và nụ cười thân thiện. Hơi thở cậu bé còn vương làn khói trắng mỏng.

Trong tay cậu bé là một gói qùa được gói gém thật đẹp.

Oscar nói nhỏ, nhưng giọng đầy chân thành:

— Bà ơi… mẹ cháu nói Giáng Sinh không nên để ai ở một mình… nên cháu đến với bà ạ.

Bàn tay già nua của bà khẽ run khi nhận món quà nhỏ. Nhưng nụ cười đã kịp nở trên khóe môi.

— Vào nhà đi, Oscar.

Bên trong, khẽ vang lên bản thánh ca cũ. Cả hai ngồi đối diện bên bàn trà và có vài hộp bánh.

Căn phòng dần ấm lên — không phải vì lò sưởi, mà vì sự hiện diện của một tâm hồn nhỏ bé.

Oscar kể chuyện ở trường, về cây thông lớn giữa sân, về tuyết rơi như trong truyện cổ tích. Ánh mắt cậu long lanh, trong trẻo.

Bà An mỉm cười, giọng trầm lắng theo dòng ký ức:

— Ngày xưa… Giáng sinh nhà bà chẳng có gì ngoài bánh mì và nến… nhưng ai cũng cười.

Khoảnh khắc lặng yên nhẹ nhàng trôi qua. Oscar chậm rãi đặt bàn tay nhỏ lên tay bà.

— Bà không cô đơn đâu. Năm nào cháu cũng sang với bà.

Trái tim già nua chợt rung lên, dịu dàng như ánh đèn hiên nhà đêm mùa đông.

Ngoài kia, đèn Noel đang rực rỡ khắp nơi. Và bên trong ngôi nhà cũng có một ngọn lửa đã được thắp lên — ngọn lửa của tình thương, của sự sẻ chia giản dị giữa người già và trẻ thơ.

Không cần quà lớn hay điều diệu kỳ…

Chỉ cần một trái tim đến đúng lúc.

Giữa mùa đông — đã đủ thành ánh sáng.

Khi ra về, Oscar quay lại, mỉm cười:

— Cháu kính chúc bà Giáng Sinh vui vẻ.

Bà đáp, giọng ấm như ánh đèn trước hiên:

— Giáng sinh vui vẻ, Oscar — cháu là món quà Giáng sinh lớn nhất của bà.

Đêm Noel khép lại trong yên bình. Và ngọn đèn nơi hiên nhà bà An không bao giờ tắt nữa — như một ngọn lửa nhỏ, thắp sáng mùa đông bằng lòng nhân ái.

Leave a comment