NGƯỜI CUỐI CÙNG NHỚ TÊN BẠN
Bạn đã từng được rất nhiều người gọi.
Gọi bằng biệt danh.
Gọi bằng chức danh.
Gọi bằng cách xưng hô thuận miệng.
Tên thật của bạn, dần dần chỉ còn trên giấy tờ.
Người ấy thì khác.
Người ấy gọi bạn bằng đúng cái tên bạn được đặt khi còn rất nhỏ — không thêm, không bớt, không làm cho hay hơn.
Mỗi lần gọi, người ấy nhìn bạn.
Không vội. Không lơ đãng.
Có lần bạn hỏi:
“Sao lúc nào anh/em cũng gọi đúng tên vậy?”
Người ấy cười:
“Vì anh/em yêu đúng người.”
Bạn không để ý câu nói đó.
Bởi lúc ấy, bạn còn trẻ, và nghĩ rằng tình yêu là cảm xúc lớn lao, là lời hứa dài lâu.
Rồi cuộc đời đi qua.
Người đến. Người đi.
Có người từng nói yêu bạn rất nhiều, nhưng họ gọi bạn bằng tên người khác trong lúc mệt mỏi.
Có người từng ở bên bạn nhiều năm, nhưng chưa bao giờ gọi trọn tên bạn một lần, không ngập ngừng.
Chỉ có người ấy.
Người đã rời đi sớm nhất.
Nhưng chưa bao giờ quên bạn.
Chưa từng quên bạn.
Sau này, trong một đám đông rất đông,
bạn nghe ai đó gọi tên mình.
Bạn quay lại.
Không phải người ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, đủ để bạn hiểu ra:
Người yêu bạn thật lòng nhất, không phải người ở bên bạn lâu nhất, mà là người đã nhìn thấy bạn rõ nhất.
Và tình yêu như thế,
dù không còn nữa,
vẫn ở lại rất lâu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng