MỜI CÁC BẠN LẮNG NGHE BÀI HÁT “HƯƠNG CỎ DẠI” – Thơ Minh Hồng
Có những mùi hương không đến từ nước hoa, cũng chẳng từ những loài hoa kiêu sa của mùa hạ. Đó là mùi hương rất khẽ, rất nhẹ, chỉ thoảng qua trong một buổi chiều nào đó — nhưng lại đủ để đánh thức cả một miền ký ức. Hương Cỏ Dại của Minh Hồng là một bài thơ như thế: không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là sự dịu dàng khiến trái tim bất ngờ chao đảo.
Bài thơ kể về một cuộc gặp gỡ giữa mùa hạ, nơi chàng trai tưởng rằng cảm xúc sẽ trôi đi như gió, vậy mà lại hóa thành mùi hương bền bỉ theo suốt một đoạn đường.
Giữa những người yêu rực rỡ như hoa mùa nắng, có một “em” rất khác — mong manh, hiền dịu, lặng lẽ như ngọn cỏ ven lối, nhưng lại chạm vào trái tim anh bằng cơn bão rất riêng.
Hương Cỏ Dại là lời thì thầm về mối tình đầu, về những cảm xúc nguyên sơ nhất khi trái tim còn “trắng”, chưa nhuốm bụi buồn. Và khi những câu thơ được cất thành giai điệu, người nghe sẽ thấy mình trở về với thời thanh xuân trong trẻo — nơi chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến gió trong lòng đổi hướng.
Xin mời bạn đến với bài hát qua lời thơ:
Hương Cỏ Dại – như một mùi hương không nồng nàn, nhưng một khi đã chạm, sẽ theo mãi trong tim.