KHÁNH HOÀ NƯỚC LŨ DÂNG CAO BẤT NGỜ
Năm 2025, Khánh Hòa chứng kiến trận “lụt lịch sử.”
Huy – một chàng thanh niên lái xe công nghệ – đang trên đường về nhà thì nước bất ngờ dâng nhanh. Đến cầu Hà Ra, anh thấy một bé gái ngồi co ro trên mái tôn, mắt đỏ hoe.
“Ba mẹ con đâu?” – Huy hỏi lớn.
“Con… không biết. Con chạy ra ngoài thì nước vô nhà rồi.”
Không kịp nghĩ nhiều, Huy lao xuống nước, dìu bé lên chiếc thuyền tạm của nhóm cứu hộ vừa tới. Dòng nước đục ngầu đập vào hai người, lạnh buốt. Chiếc điện thoại của Huy rơi xuống, chìm mất. Anh chỉ kịp giữ tay bé lại.
Khi đến khu tập trung an toàn, bé gái run run nói:
“Chú ơi… con tên An.”
Huy mỉm cười: “Ừ, An à. Rồi con sẽ gặp lại ba mẹ.”
Đêm đó, giữa những thân người ngồi sát vào nhau trong trường tiểu học.
Huy thức trắng. Anh nghe tiếng trẻ con khóc vì sợ, tiếng người lớn thở dài, tiếng những chiếc ca nô đi trong đêm không ngừng nghỉ.
Sáng hôm sau, khi nước rút dần, một người đàn ông lao vào khu tập trung, nước mắt lưng tròng:
“An! Con đâu rồi?”
Bé An chạy tới ôm chầm lấy cha. Hai cha con khóc nức nở. Huy quay đi, lặng lẽ.
Bên ngoài, trời hửng nắng. Khánh Hòa sau trận “lụt lịch sử 2025” vẫn còn ngổn ngang, nhưng khoảnh khắc ấy – khoảnh khắc một đứa trẻ đoàn tụ với cha – khiến Huy tin rằng dù bão lũ có mạnh đến đâu, thì lòng người vẫn mạnh hơn.
Thiên nhiên không báo trước bằng những lời cảnh cáo. Nó chỉ gửi những dấu hiệu rất nhỏ: Một đám mây đậm màu hơn, vài con gió lạ, tiếng nước trên suối cao hơn bình thường. Nhưng con người vốn quen tin rằng mọi thứ sẽ ổn, cho đến khi không còn ổn nữa.
“Lụt lịch sử 2025” không chỉ là một hiện tượng thời tiết. Nó là lời nhắc:
rằng những thứ tưởng chừng vững vàng – mái nhà, con đường, công việc, sự an toàn – đều mong manh trước sức mạnh của thiên nhiên.
Nhưng chính trong sự mong manh ấy, Chúng ta lại nhìn thấy điều gì bền vững nhất:
Đó là “lòng người.”
Người ta cứu nhau mà không hỏi tên. Người mạnh hơn kéo người yếu hơn. Người còn khô ráo chia cho người ướt sũng. Giữa một thế giới đầy tranh đua và nghi ngờ, bỗng có những khoảnh khắc ta thấy lại bản chất thật sự của con người: Biết thương, biết sẻ chia.
Cơn lũ dạy ta hai điều:
Thiên nhiên mạnh hơn ta tưởng.
Nhưng lòng nhân ái mạnh hơn tất cả.
Và rồi khi nước rút, chúng ta nhận ra:
Không phải chỉ Khánh Hòa đang hồi phục.
Mà mỗi chúng ta cũng đang lớn lên thêm một phần trong nhận thức về cuộc sống này.
