MƯA KỂ CHUYỆN TÌNH
Ngày mưa đến, như một bản tình ca.
Khúc nhạc ru nhẹ nhàng giữa trời xa.
Bóng tối và ánh sáng, đan xen nhau.
Dệt nên câu chuyện tình yêu ngọt ngào…
Em như thể nốt trầm trong bản nhạc.
Anh là câu lặng lẽ giữa dòng mưa.
Chạm ánh nhìn, trời như thôi xa lạ.
Một thoáng thôi – mà ấm cả sớm trưa.
Phố quen cũ bỗng thành nơi hò hẹn.
Chiếc ô nghiêng che cả một miền thương.
Tay chạm tay – ngỡ như điều hiển hiện.
Mà tim thì… vẫn chẳng dám lên đường.
Nếu mai này trời còn mưa bất chợt.
Mong chúng mình vẫn nhớ phút đầu tiên.
Khi yêu thương không cần lời thuyết phục.
Chỉ lặng thầm… cũng đủ để giữ riêng.

TÁC GIẢ : TRẦN MINH HỒNG