TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

EM BƯỚC QUA MÙA GIÓ

Cô bước qua mùa gió, để lại sau lưng những con phố rêu xanh và nắng xưa còn vương trên mái ngói.

Anh đứng đó, giữa biển mây trắng của một buổi chiều thu, mắt nhìn theo bóng cô nhạt dần như một bài thơ chưa hoàn thành.

Không ai nợ ai điều gì. Chỉ là, đôi khi, lòng người vẫn lưu giữ những dư âm, như tiếng thở dài của lá rơi hay tiếng thầm thì của gió qua khung cửa sổ.

Anh không gọi, cô cũng không ngoảnh lại. Chỉ còn những khoảnh khắc chưa kịp nói – những câu chuyện lơ lửng giữa hai tâm hồn, mỏng manh như sương sớm.

Anh đi tìm mây, như đi tìm ký ức của một buổi chiều. Cô đi qua gió, như tìm chính mình giữa những lựa chọn chưa từng nói ra.
Có lẽ, yêu thương đôi khi chỉ là học cách buông tay, để cho người kia bước đi trong thanh thản, và để lại cho chính mình một khoảng trống đủ rộng để nhớ mà không đau.

Buổi chiều tắt dần, và khi bóng tối phủ xuống, anh vẫn ở lại cùng mây, còn cô – như một cơn gió – đã mang theo cả mùa thu của hai trái tim rời xa nhau.

Leave a comment