TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

LỠ
Anh lỡ nhớ một chiều thu chạm ngõ.
Lá vàng bay như nỗi nhớ không lời.
Em khẽ đến tựa giấc mơ rất vội.
Rồi xa dần theo bóng nắng chơi vơi.

Anh lỡ thương một nụ cười rất nhẹ.
Tựa nắng mai vừa ghé cuối hiên nhà.
Tim bỗng chốc hóa con thuyền lặng lẽ.
Trôi về em qua vạn dặm phôi pha.

Lỡ nhớ thương, lỡ một mùa hò hẹn.
Lỡ bàn tay chưa kịp nắm thật gần.
Giữa phố cũ có ai còn lưu luyến.
Một chuyện tình chưa kịp nói… đã xa?

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment