TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

THƠ!

Thơ chạm vào một áng mây phiêu lãng.
Gió nghẹn ngào, trời vỡ vụn trong tim.
Nắng tan chảy trên đôi hàng mi mỏng.
Thành giọt buồn rơi xuống những cánh hoa.

Thơ chạm vào chiếc lá vàng run rẩy.
Nghe mùa thu nứt vỡ dưới chân ai.
Sóng khẽ hát lời muộn màng sót lại.
Gửi câu thơ trôi mãi phía xa hoài.

Thơ chạm vào lòng người như vết cứa.
Mỗi chữ rơi là một mảnh trời đau.
Những vụn vỡ không làm thơ lạc lối.
Mà hóa thành giấc mộng giữa đêm sâu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment