BỐN MƯƠI NĂM TÌNH VẪN ĐẸP
Có những điều thời gian không thể chạm tới. Một ánh mắt, một cái nắm tay, một khoảnh khắc giữa hai người — đủ để ký hiệu cả một đời.
Họ gặp nhau lần đầu giữa phố nhỏ Nha Trang, nơi nắng nghiêng và gió lướt qua mái hiên. Tuổi trẻ trôi qua, dệt bằng những buổi chiều dạo biển, những câu chuyện thì thầm, và những giấc mơ vụn vặt. Tình yêu đến nhẹ nhàng, như gió lướt qua sóng, không báo trước, nhưng vĩnh cửu.
Sang Đan Mạch, họ cùng nhau dựng nên một tổ ấm. Mùa đông dài, tuyết phủ trắng lặng, nhưng đôi bàn tay vẫn ấm, ánh mắt vẫn hiểu nhau.
Con cái lớn lên trong yêu thương thầm lặng, mang theo những giá trị giản đơn mà sâu sắc.
Bốn mươi năm qua đi, họ vẫn đi cùng nhau, vẫn nắm tay qua mọi mùa mưa, mùa nắng. Tình yêu không cần lời hoa mỹ, chỉ cần sự hiện diện, chỉ cần đồng hành, chỉ cần biết rằng mọi giông bão rồi cũng sẽ qua đi, chỉ còn lại nhau.
Và khi ánh chiều xuyên qua cửa sổ, họ ngồi bên nhau, lặng yên. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như tan biến. Tình yêu không rực rỡ, không phô trương, nhưng sâu thẳm và bất tử.
Bốn mươi năm, mà tình vẫn đẹp — đẹp như hơi thở, dịu dàng và giản đơn, đủ để làm trọn một đời.
