ĐÂU PHẢI BỞI MÙA THU
Đâu phải bởi mùa thu làm anh nhớ.
Lá vàng rơi chỉ khẽ chạm vào tim.
Cơn gió thoảng khiến lòng anh xao xuyến.
Những nỗi buồn trôi theo ánh mắt em.
Đâu phải chiều buông mới làm anh gọi.
Tên em vang trong nhịp thở chơi vơi.
Có lẽ bởi những ngày ta không nói.
Lại đầy hơn những tiếng đã buông lời.
Đâu phải bởi sương giăng mà lạnh giá.
Bàn tay quen vẫn ấm giữa đông tàn.
Chỉ là thiếu một câu thầm nhắc nhở:
“Em còn đây, anh đừng vội lãng quên.”
Đâu phải bởi thời gian mà xa cách.
Khoảng lặng kia vốn ẩn trong lòng người.
Nếu thương nhớ không do mưa, do nắng.
Có lẽ… chỉ là ta lỡ đánh rơi nhau.

Tác Giả: Trần Minh Hồng