NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT LẠI KÝ ỨC
Người đàn bà đi qua những con phố vắng.
Tay cầm giỏ xách, nhặt từng ký ức rơi vãi.
Có hạt nắng cũ, có mưa đầu mùa.
Có nụ cười đã quên trong hơi thở của ngày xưa.
Mỗi bước chân, một hồi ức mọc lên.
Như cây non chồi giữa sa mạc trái tim.
Người đàn bà nhặt cả những nỗi đau.
Đặt vào giỏ bằng bàn tay dịu dàng.
Có một lần, người đàn bà ấy nhặt được một lời yêu chưa kịp nói.
Ngửi mùi hương cũ mà tim vẫn đập lạc nhịp.
Người đàn bà cất nó vào túi áo, để khi đêm xuống,.
Có thể thắp lên bằng ánh sáng của riêng mình.
Có những ký ức rách nát, bết đầy bụi của cuộc đời.
Nhưng người đàn bà quét sạch, sắp xếp lại trên kệ tâm hồn.
Mỗi mảnh ghép là một câu chuyện chưa kể.
Một bản tình ca không còn ai hát.
Người đàn bà cười, lặng lẽ bước đi.
Nhặt cả những khoảnh khắc chưa kịp ôm vào lòng.
Và khi gió thổi, ký ức bay lên cao.
Hóa thành những vì sao.
Người đàn bà biết: Tình yêu không mất đi.
Chỉ là rơi rụng và chờ một bàn tay nhặt lại.
Và chính bàn tay ấy, đã nối những mảnh vụn.
Làm trái tim thế gian sáng trở lại.

Tác Giả: Trần Minh Hồng