TÁC GIẢ TRẦN MINH HỒNG (Oslo – Norway)

TRÁI TIM CỦA VIỆC PHA TRÀ

Trong con hẻm nhỏ nơi thành phố ồn ào, có một quán trà cổ tên là “Tĩnh”.

Người ta đến đây không chỉ để uống trà, mà để ngồi yên.

Chủ quán là một người đàn ông. Ông từng là giảng viên đại học, nhưng sau khi vợ mất, ông rời bỏ tất cả để mở quán trà nhỏ này.

Ai hỏi, ông chỉ mỉm cười:

– Tôi chỉ muốn pha một ấm trà thật chậm, rồi nghe nó nguội dần.

Một buổi sáng đầu thu, khi sương còn đọng trên những tán lá, một cô gái trẻ bước vào quán.

Cô mặc áo sơ mi công sở, tay vẫn cầm điện thoại, mắt dán vào màn hình.

– Cho con một ly trà gừng, nhanh nhé, con sắp họp.

Ông gật đầu, không nói gì.

Ông đun nước, tráng ấm, rồi chậm rãi cho từng lát gừng vào. Mùi hương thoang thoảng tỏa ra.

Cô gái bắt đầu sốt ruột:

– Bác ơi, con đang gấp, bác có thể nhanh hơn được không ạ?

Ông chỉ đáp nhẹ:

– Nước chưa sôi thì trà chưa nói được điều gì đâu, cháu à.

Cô cau mày. Trong đầu cô, mọi thứ đều đo bằng thời gian — 5 phút để pha cà phê, 10 phút để ăn sáng, 15 phút để đến công ty.

Cô không hiểu sao một ly trà lại cần lâu đến thế.

Khi ông đặt chén trà trước mặt cô, cô vội cầm lên thổi phù phù.

Ông khẽ nói:

– Đừng vội, trà chưa chín đâu.

Cô ngạc nhiên:

– Trà cũng phải “chín” sao bác?

Ông cười hiền:

– Ừ. Trà không chín bằng lửa, mà chín bằng sự yên tĩnh của người pha.

Nếu tâm con đang vội, trà sẽ đắng. Nếu tâm con tĩnh, trà sẽ ngọt.

Cô ngẩn ra, đặt chén xuống. Hơi trà tỏa lên, quyện với làn hương của gừng và gió sớm.

Lần đầu tiên trong nhiều tháng, cô thấy mình… im lặng.

Họ ngồi như thế khá lâu.

Ông chủ quán kể rằng vợ ông cũng từng là người pha trà giỏi. Bà dạy ông rằng:

“Pha trà không phải để uống, mà để gặp lại chính mình trong khoảnh khắc ấy.”

Cô gái hỏi:

– Vậy bác pha trà bao lâu rồi?

– Hơn hai mươi năm. Nhưng mỗi ấm trà vẫn là một lần học lại.

Ông nói tiếp, giọng trầm:

– Người ta nghĩ nghệ thuật pha trà nằm ở kỹ thuật. Thật ra, nó nằm ở trái tim.

Một người nóng nảy không thể pha trà ngon, như một người đầy oán hận không thể yêu sâu.

Cô gái mỉm cười, nâng chén trà lên lần nữa. Hương vị lần này thật khác – ấm, ngọt, và thanh.

Không phải vì trà đổi, mà vì lòng cô đổi.

Cô nhìn ông và nói nhỏ:

– Bác ơi… có phải mọi việc trong đời cũng giống như pha trà không?

Ông gật đầu, mắt ánh lên nụ cười hiền hậu:

– Phải. Cuộc sống cũng cần được pha chậm rãi.

Nếu con sống quá vội, mọi điều tốt đẹp sẽ chưa kịp “ngấm” vào con.

Giống như trà – nếu không đợi, chỉ toàn nước nhạt.

Cô gái rời quán khi nắng đã lên cao.

Điện thoại cô vẫn reo liên tục, nhưng kỳ lạ là lần này, cô không vội bắt máy.

Trên đường về, cô nghĩ về ấm trà, về câu nói của ông:

“Trà không chín bằng lửa, mà chín bằng sự tĩnh lặng.”

Hôm ấy, cô nhận ra một điều giản dị mà sâu xa:

Điều làm nên vị ngon của cuộc sống không nằm trong những gì ta có, mà nằm trong cách ta đối diện với từng khoảnh khắc nhỏ bé.

Vài tháng sau, cô quay lại quán “Tĩnh”. Ông già không còn ở đó – người ta nói ông đã về quê, giao quán lại cho học trò.

Trên bàn pha trà vẫn đặt một mảnh giấy nhỏ, viết bằng chữ nắn nót:

“Nếu một ngày con thấy trà mình pha đắng,

hãy dừng lại và lắng nghe trái tim.

Có lẽ, chính con đang sôi vội hơn nước.”

Bạn biết đấy:

Pha trà, cũng như sống – đều là nghệ thuật của sự tĩnh tâm.

Mỗi giọt nước, mỗi làn hương, mỗi phút chờ…

đều là một lời nhắc:

Điều quý giá nhất không đến khi ta vội, mà khi ta biết dừng.

Vì trong cái chậm rãi, trái tim mới kịp lắng để trở về với chính mình.

Tác Giả: Trần Minh Hồng

Leave a comment