ĐIỀU ƯỚC CỦA HÒN ĐÁ
Trên đỉnh núi già, giữa rêu phong và gió sương, có một hòn đá nằm im suốt trăm năm.
Người ta gọi nó là “hòn đá cô độc”, vì chẳng có cây nào mọc bên, chẳng có ai ngồi lại lâu. Ngay cả gió, khi đi qua, cũng chỉ ghé lại giây lát rồi rời đi.
Ngày nối ngày, hòn đá lặng lẽ nhìn mây bay, nghe tiếng chim lạc, và chứng kiến thời gian mài mòn thân thể nó.
Trong sâu thẳm, hòn đá mang trong mình một điều ước — ước được chuyển động.
“Ước gì tôi có thể lăn xuống thung lũng kia.” Đá nghĩ. “Ở đó có suối trong, có cỏ mềm, có những đứa trẻ nô đùa. Tôi chán với việc đứng yên, với cô đơn, và cả với việc chỉ được nhìn mà chẳng được chạm.”
Nhưng năm tháng vẫn trôi, hòn đá vẫn nằm đó, bất động.
Một ngày nọ, có một nghệ sĩ đi ngang.
Ông đang tìm đá để tạc tượng. Khi nhìn thấy hòn đá già cỗi, ông khựng lại — vì trong lớp rêu mốc kia, có một hình dáng rất lạ.
“Có lẽ, đây chính là viên đá mình cần.” Ông nói nhỏ.
Thế là, lần đầu tiên trong đời, hòn đá được nhấc lên.
Đau lắm. Từng thớ đá như vỡ ra dưới nhát đục. Nhưng lạ thay, hòn đá thấy lòng mình sáng hơn.
Mỗi đường nứt, mỗi tiếng đục gõ vào thân thể thô ráp ấy — như gõ vào giấc ngủ trăm năm.
Và rồi, sau nhiều ngày, từ khối đá vô tri, hiện ra hình dáng một thiếu nữ đang ngước nhìn bầu trời.
Khi người nghệ sĩ lau đi lớp bụi cuối cùng, hòn đá — giờ đã là bức tượng — muốn khóc.
“Tôi đã đau đớn, nhưng ta được tái sinh.” Đá thầm nói. “Thì ra, chuyển động không chỉ là lăn đi, mà còn là biến đổi.”
Từ đó, bức tượng được đặt giữa quảng trường thị trấn. Mỗi ngày, người qua lại dừng chân, ngước nhìn và mỉm cười.
Trẻ con chạy quanh, người già ngồi dưới bóng tượng đọc sách, những đôi tình nhân chụp ảnh bên nhau.
Hòn đá — giờ là tượng — thấy mình trở thành một phần của cuộc sống con người.
Nhưng một buổi chiều, khi gió đổ về từ núi cũ, bức tượng bỗng nghe tiếng gọi:
“Bạn đã quên ta rồi sao?”
Đó là tiếng của gió xưa, từ nơi đá từng nằm im.
Hòn đá lặng.
“Tôi đâu quên,” Đá đáp, “chỉ là tôi không còn là tôi nữa.”
“Bạn có hạnh phúc không?” – Gió hỏi.
“Có lẽ… tôi đã hạnh phúc khi được biến đổi. Nhưng đôi khi, tôi lại nhớ mình của ngày xưa —
nơi chỉ có tôi và trời đất.”
Gió cười: “Thế thì bạn đã hiểu rồi. Hạnh phúc không phải là ở đâu, mà là lúc bạn biết mình đang sống có ý nghĩa.”
Và gió đi, để lại hòn đá trong yên lặng, nhưng lòng nó đầy ánh sáng.
Nhiều năm sau, bức tượng bị thời gian làm nứt vỡ.
Một cơn mưa lớn cuốn theo từng mảnh vụn rơi xuống dòng sông gần đó.
Dòng nước đưa những mảnh đá đi xa — qua ruộng đồng, qua làng xóm, rồi ra biển lớn.
Hòn đá, trong hình dạng khác, tan vào muôn hạt nhỏ, nằm giữa sóng nước bao la.
Nó không còn hình dáng, nhưng có cảm giác rằng mình đang di chuyển, đang ôm lấy cả bầu trời, cả thế giới.
Trong sâu thẳm, nó nghe lại tiếng của chính mình năm xưa:
“Ước gì tôi có thể chuyển động…”
Và giờ đây, nó đang trôi — không phải để rời bỏ, mà để trở về với tất cả.
Điều ước của hòn đá, cuối cùng, không phải là được lăn xuống núi.
Mà là được thức dậy khỏi sự bất động trong tâm hồn.
Nó hiểu rằng:
*Khi chịu để người đời chạm vào — ta biết đau, nhưng cũng biết sống.
*Khi dám biến đổi — ta đánh mất hình hài, nhưng tìm lại bản chất.
*Khi tan hòa vào thế giới — ta không còn là “một hòn đá”, mà là một phần của vĩnh cửu.

Tác Giả: Trần Minh Hồng