BỨC TRANH BÌNH YÊN TỪ TRÊN CAO
Những bức ảnh từ trên cao cho thấy toàn cảnh khu xóm thân quen — nơi tôi đã gắn bó suốt bao năm — hiện ra trong một khung hình tuyệt đẹp.
Từ con đường dẫn ra bờ hồ trông mềm như dải lụa xanh. Những mái nhà nép mình giữa hàng cây, ánh nắng loang trên mái ngói. Và giữa khung cảnh ấy, tôi nhận ra ngôi nhà của mình . Ngôi nhà màu trắng, mái ngói đen dễ thương, bình dị mà tôi đã ở đây mỗi ngày.
Không hiểu sao, tôi thấy sống mũi cay cay.
Bao nhiêu năm qua, tôi chỉ thấy những việc cần làm, những bước đi vội vàng, mà quên mất rằng mình đang sống trong một nơi thật đẹp.
Hóa ra, đôi khi chỉ cần nhìn lại từ một góc khác, mình mới thấy rằng cái đẹp chưa bao giờ rời bỏ mình — chỉ là mình đã vô tình không quan tâm để nhìn thấy nó.



